Chương 942 Ngươi chết qua sao_
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 942 Ngươi chết qua sao_
Chương 942: Ngươi c·hết qua sao?
Chương 942: Ngươi c·hết qua sao?
Năm đó, Thí Thần Điện mang theo một lượng lớn tà phái từ Hoa Dương quận đến giao chiến, Quân Thường Tiếu đã lập Sinh Tử Lôi Đài ngay dưới chân núi, từ đó đến nay vẫn chưa dỡ bỏ, ngược lại còn trở thành một địa điểm nổi tiếng.
Giờ phút này.
Ở bên bờ lôi đài, mấy ngàn thiếu niên đang đứng, ánh mắt ai nấy đều lấp lánh vẻ chờ mong.
Vốn dĩ, bọn họ đến để tham gia nhập môn khảo hạch, nào ngờ lại có người tới khiêu chiến, tiện thể có thể mượn cơ hội xem đệ tử Vạn Cổ tông mạnh đến mức nào!
“Ông!”
Một luồng lưu quang xuất hiện quanh lôi đài, rồi dần dần biến mất vào không trung.
“Tông chủ.”
Chân Đức Tuấn nói: “Đã gia cố xong, cho dù Bán Thánh đánh nhau trên này cũng không thể làm sụp đổ.”
“Ừm.”
Quân Thường Tiếu nhìn Mãng Phu và Quỷ Mị, cười nói: “Hai người định hai đánh hai, hay là một đánh một đây?”
“Một đánh nhiều có được không?” Mãng Phu nhếch miệng cười.
Mẹ kiếp!
Tên này kiêu ngạo thật đấy!
Quân Thường Tiếu đáp: “Nếu ngươi cảm thấy một mình có thể đánh thắng rất nhiều đệ tử Vạn Cổ tông ta, thì cũng không sao.”
Mãng Phu nói: “Dù sao cũng là địa bàn của quý tông, lại có nhiều người xem như vậy, đương nhiên phải nể mặt Quân tông chủ rồi. Đơn đả độc đấu đi, chỉ là tuyên bố trước, nhất định phải phái đệ tử mạnh nhất ra, ta sợ đánh không đã ghiền.”
“Yên tâm.”
Quân Thường Tiếu chân thành nói: “Bổn tọa nhất định sẽ cho ngươi đánh đến đã đời.”
“Xoát! Xoát!”
Ngay lúc đó, Lý Thanh Dương dẫn đầu đám đệ tử hạch tâm Vạn Cổ tông từ trên núi bay xuống.
“Toàn bộ đều là đệ tử tham gia Long Hổ Tranh Bá!”
“Còn có Dạ Tinh Thần nữa!”
“Người thật còn đẹp trai hơn trên màn ảnh nhiều!”
Vô số nữ tử nhìn thấy Dạ Tinh Thần lạnh lùng, kích động đến suýt hét lên.
Qua đó có thể thấy, các thiếu niên đến Vạn Cổ tông tham gia khảo hạch, thật sự mong muốn trở nên nổi bật, còn một bộ phận thiếu nữ thì sợ là chỉ vì được chung một tông môn với thần tượng thôi.
Điều này cũng cho thấy, sau Long Hổ Tranh Bá và Thập Phương Tuyệt Mệnh Tháp, Dạ Tinh Thần đã trở thành tấm danh thiếp của Vạn Cổ tông.
Mãng Phu và Quỷ Mị cũng đánh giá đệ tử Vạn Cổ tông, thấy khí thế của bọn hắn không tệ, nhưng tu vi dường như chỉ mới bước vào Vương cấp, trong mắt nhất thời lộ ra một tia khinh thường.
“Tông chủ.”
Lý Thanh Dương nhỏ giọng hỏi: “Tình hình thế nào?”
“Hai người này.”
Quân Thường Tiếu chỉ vào Mãng Phu và Quỷ Mị, nói: “Đến Vạn Cổ tông ta khiêu chiến.”
“Khiêu chiến?”
Tiêu Tội Kỷ cùng Lý Phi bọn người ngạc nhiên.
Càng nhìn Mãng Phu và Quỷ Mị, ánh mắt cứ như nhìn kẻ ngốc.
Xét theo khí tức, hai người này hẳn là Hoàng cấp võ giả, nhưng so với cường giả chữ Huyền ở vị diện chiến trường thì kém xa.
Chủ động đến tận nhà khiêu chiến, chẳng phải là tự tìm ngược sao?
“Quân tông chủ.”
Mãng Phu khoanh tay, ra vẻ ghét bỏ nói: “Phái mấy người này ra, căn bản không đủ đánh.”
“…”
Lý Thanh Dương và Tiêu Tội Kỷ cạn lời.
Chắc là do vận chuyển Ẩn Tu Thuật nên hắn mới cảm thấy chúng ta quá yếu.
“Đủ hay không, đánh rồi sẽ biết.” Quân Thường Tiếu nói: “Hai vị, mời tùy tiện chọn đối thủ đi.”
Mãng Phu bắt đầu cẩn thận xem xét, đột nhiên phát hiện trong đám đệ tử Vạn Cổ tông có một người luôn lạnh lùng nhìn hắn chằm chằm, ánh mắt lộ rõ vẻ coi thường, bèn chỉ tay qua nói: “Vậy thì hắn.”
Là ai?
Tinh phi vân tán, nhật nguyệt tham thần!
“Ai.”
Lý Thanh Dương cùng Tiêu Tội Kỷ đồng loạt thở dài.
Một người thì thất vọng vì không được chọn, người còn lại thì mặc niệm cho cái tên xui xẻo kia.
Đánh với chúng ta, ngươi chỉ bị ngược một trận, đánh với Dạ sư đệ, thì phải chuẩn bị tinh thần để tôn nghiêm bị chà đạp tơi bời đi.
Quân Thường Tiếu nhìn Quỷ Mị, hỏi: “Còn ngươi thì sao?”
Quỷ Mị hất cằm lên, suy nghĩ một lát rồi nhìn về phía Tiêu Tội Kỷ, nói: “Vậy thì hắn.”
“Lên lôi đài đi.” Quân Thường Tiếu nói.
“Quân tông chủ.”
Mãng Phu nói: “Ta đến khiêu chiến đâu phải chỉ đánh một trận rồi đi, nên mời gọi thêm nhiều đệ tử chịu đòn xuống đây đi.”
“Đạp!”
Dạ Tinh Thần bước lên trước, lạnh nhạt nói: “Ngươi chọn ta, thì đã định trước chỉ có thể đánh một trận.”
“Thật sao?”
Mãng Phu nhếch miệng cười, chợt nhảy lên lôi đài được gia trì bằng trận pháp, một cỗ khí tức hùng hậu bộc phát ra.
Rõ ràng, người này rất giỏi trong việc rèn luyện thân thể.
“Tinh Thần, hôm nay là ngày chiêu mộ đệ tử, đừng lãng phí thời gian, tốc chiến tốc thắng.” Quân Thường Tiếu nói.
“Minh bạch.”
Dạ Tinh Thần vẫn nhìn chằm chằm Mãng Phu, vừa phán đoán loại hình võ giả dựa trên khí tức và dáng người của đối phương, vừa diễn hóa trong thức hải hàng trăm ngàn phương pháp có thể ngược hắn đến thương tích đầy mình.
Lý tổng quản có thể dựa vào thức hải để dựng mô hình kiến trúc 3D, Dạ A Ngưu có thể mô phỏng các loại thủ đoạn ngược người, đệ tử Vạn Cổ tông quả là nhân tài!
“Bắt đầu đi.” Quân Thường Tiếu tuyên bố.
“Bành!”
Vừa dứt lời, Mãng Phu nắm chặt song quyền, áo trên nổ tung, để lộ ra những khối cơ bắp rắn chắc.
Các thiếu niên trợn mắt há mồm.
Cơ bắp của tên này không chỉ phát triển, mà còn chằng chịt v·ết t·hương!
Sau lưng hắn còn có mấy chục vết cào xé, chứng tỏ hắn đã trải qua vô số lần ma luyện sinh tử!
Mãng Phu ngạo nghễ nói: “Ta có được thành tựu như ngày hôm nay là nhờ trải qua vô số sinh tử, đám da mịn thịt mềm như các ngươi đã từng được trải nghiệm chưa?”
Đạt đến Hoàng cấp, võ giả có thể dùng linh năng để chữa lành vết sẹo trên người, nhưng Mãng Phu cố tình không làm vậy, chủ yếu là để khoe mẽ.
Và hiệu quả thì rất tốt.
Những thiếu niên thiếu nữ chưa từng trải qua sóng gió lớn ở hiện trường nhất thời bị những v·ết t·hương kia làm cho chấn động sâu sắc!
“Nhóc con, hôm nay ta sẽ cho các ngươi biết, võ giả chân chính chỉ có thể trở nên mạnh mẽ hơn thông qua ma luyện sinh tử!” Mãng Phu lớn tiếng nói.
“Hô!”
Vừa nói xong, một bàn tay lớn ngưng tụ từ linh năng từ trên không chụp xuống, mang theo sức mạnh như núi lở biển gầm!
“Không tốt!”
“Oanh!”
Lôi đài rung chuyển dữ dội, linh năng tản ra tạo thành những vòng sóng lan tỏa ra xung quanh.
May mà Chân Đức Tuấn đã sớm dùng trận pháp gia trì, nếu không, một chưởng này giáng xuống thì cả đài đã sớm hóa thành hư vô!
Các thiếu niên thiếu nữ rõ ràng đứng rất xa, nhưng vẫn cảm nhận được dư uy ập đến, kinh hãi lùi lại mấy chục bước, rồi cùng nhau nhìn về phía lôi đài.
Chỉ thấy cái tên mình vừa lên lớp cho họ, với những v·ết t·hương đầy mình, giờ đang co quắp trên mặt đất, vẻ mặt dữ tợn.
Nụ cười trên mặt Quỷ Mị bỗng cứng lại khi thấy đồng bạn bị đánh gục chỉ bằng một chưởng.
Không thể nào!
Mãng Phu dù gì cũng là Vũ Hoàng tứ phẩm, hơn nữa thân thể lại được rèn luyện cực mạnh, dù đối mặt với Hoàng cấp ngũ lục phẩm cũng không thể bị đánh ngã dễ dàng như vậy được!
“Xoát!”
Dạ Tinh Thần bước nhanh tới, ngưng tụ linh năng hùng hậu trong nắm đấm, lạnh lẽo nói: “Ngươi c·hết qua sao?”
Mãng Phu chưa từng c·hết.
Vì nếu c·hết rồi thì đã không xuất hiện ở đây.
Nhưng Dạ Đế đã c·hết một lần, đã từng trải qua c·ái c·hết.
Vậy nên.
Hắn có tư cách gì mà nói về trải qua sinh tử trước mặt Dạ Đế, có tư cách gì mà khoe mẽ trước mặt hắn!
Oanh!
Oanh!
Oanh!
Sức mạnh nóng bỏng truyền điên cuồng trên lôi đài, từng đợt từng đợt sóng năng lượng lan tỏa dữ dội!
Khóe miệng các thiếu niên giật giật.
Lý Thanh Dương và Tiêu Tội Kỷ không đành lòng nhìn, vội quay mặt đi.
Sau mười phút đồng hồ tàn bạo, Dạ Tinh Thần rốt cuộc dừng tay.
Mãng Phu nằm trên lôi đài trong tư thế hình chữ Vạn, toàn thân gãy nát nhiều chỗ, mặt mũi b·ị đ·ánh biến dạng, người cũng đã ngất lịm.
Đương nhiên.
Cũng có chỗ tốt.
Trên người hắn có thêm không ít v·ết t·hương, có thể dùng để khoe mẽ trước mặt người khác.
“Bành!”
Dạ Tinh Thần đá cái tên nửa c·hết nửa sống kia xuống lôi đài, nhìn Quỷ Mị đang ngây người, lạnh lùng nói: “Lên đi.”