Chương 943 Ai cũng không thể trêu vào
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 943 Ai cũng không thể trêu vào
Chương 943: Ai cũng không thể trêu vào
Đến Vạn Cổ Tông là do Quỷ Mị xui khiến.
Mượn cớ chiêu mộ để khởi xướng khiêu chiến cũng là chủ ý của Quỷ Mị.
Hắn ta nghĩ rằng, Vạn Cổ Tông chắc chắn sẽ ứng chiến, dù sao tông môn này cũng có uy vọng lớn trên giang hồ.
Không sai.
Quân Thường Tiếu sẽ không từ chối bất kỳ lời khiêu chiến nào.
Chỉ cần dám đến, vậy thì nghênh tiếp.
Mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay của Quỷ Mị, hắn ta đắc ý nghĩ đến cảnh tượng đánh cho đệ tử Vạn Cổ Tông một trận tơi bời, rồi tung tin này ra, chắc chắn sẽ khiến tông môn đó mất mặt.
Quỷ Mị cũng biết, thực lực của Quân Thường Tiếu rất mạnh, nếu trực tiếp khiêu chiến hắn thì chỉ có đường ch·ết.
Không thể trực tiếp giúp phó môn chủ báo thù, hắn ta chỉ có thể ra tay với đệ tử, sau đó làm cho danh tiếng của Vạn Cổ Tông giảm sút.
Nhưng khi Mãng Phu bị đánh ngã, rồi bị chà đạp điên cuồng, mọi kế hoạch và dự tính của Quỷ Mị đều hoàn toàn đi chệch hướng!
“Cút lên.”
Dạ Tinh Thần lạnh lùng nói.
“Thiên, đẹp trai quá!”
“Thật mong được làm đệ tử Vạn Cổ Tông ngay lập tức!”
Vô số thiếu nữ mắt hình trái tim, hai tay nâng lên, nhìn Dạ Tinh Thần với phong thái bá đạo tổng tài.
Đứng dưới đài, Quỷ Mị lúc này đã kinh hãi đến toát mồ hôi lạnh, ướt đẫm cả người.
Mãng Phu bị ngược đến không còn sức phản kháng, hắn ta tuy mạnh hơn Mãng Phu, nhưng cũng chỉ nhỉnh hơn chút ít, nếu lên đài chắc chắn cũng bị ngược thôi.
Quỷ Mị giờ mới nhận ra, đến Vạn Cổ Tông chẳng khác nào tự tìm đến chỗ ch·ết.
Hắn ta rất muốn rời khỏi nơi này, nhưng đã quá muộn, bởi vì người ta đã phái người ra tiếp khách.
Yên tĩnh, tĩnh lặng!
Quỷ Mị hít sâu một hơi, nhìn Tiêu Tội Kỷ nói: “Ta chọn không phải ngươi, ta chọn hắn!”
Dạ Tinh Thần không thể trêu vào, hắn ta trêu nổi!
“Dạ sư đệ.”
Tiêu Tội Kỷ nói: “Hắn là của ta.”
“Đồ bỏ đi.”
Dạ Tinh Thần lạnh lùng buông một câu, rồi đi xuống lôi đài.
“Mời!”
Tiêu Tội Kỷ chắp tay nói.
Thấy Dạ Tinh Thần đi xuống, Quỷ Mị hoàn toàn lấy lại bình tĩnh, rồi nhảy lên lôi đài, thầm nghĩ: “Ta thấy khí tức của đối thủ này cũng giống như Mãng Phu, chắc hẳn chuyên tu thân thể, chỉ cần tốc độ nhanh, chắc chắn có thể dễ dàng giải quyết.”
Hắn ta khá thông minh, chọn đối thủ sau khi đã cân nhắc kỹ lưỡng.
Chẳng bù cho Mãng Phu, thấy Dạ Tinh Thần khinh thường mình thì không chút do dự chọn ngay hắn ta.
“Xoát!”
Tiêu Tội Kỷ nhảy lên.
“Bắt đầu đi.” Quân Thường Tiếu không kiên nhẫn nói.
Vốn tưởng Mãng Phu có chút thực lực, ai ngờ chỉ được cái vẻ ngoài, kết quả bị đệ tử của hắn giải quyết quá dễ dàng, nên hắn cũng không còn hứng thú với những trận đấu sau, thà kết thúc sớm còn hơn, để tiếp tục chiêu mộ đệ tử.
…
Xoát! Xoát! Xoát!
Trên lôi đài, Quỷ Mị thi triển thân pháp, trong nháy mắt hóa ra vô số hắc ảnh.
Tiêu Tội Kỷ đứng im tại chỗ, bất động như núi.
“Hô!”
Ngay lúc này, Quỷ Mị chộp lấy cơ hội, đột nhiên lẻn ra sau lưng, lòng bàn tay phải hiện lên khí tức âm trầm, đột ngột đánh tới.
“Bành!”
Tiêu Tội Kỷ không hề né tránh, mặc cho đối phương đánh một chưởng vào sau lưng, rồi vẫn bất động như thường.
“Cái này…”
Ánh mắt Quỷ Mị lộ vẻ kinh ngạc.
“Lực yếu quá, mạnh hơn chút nữa đi!” Tiêu Tội Kỷ nói.
“Đáng ghét!”
Quỷ Mị thi triển thân pháp, vội lùi lại mấy bước, rồi tay phải nhanh chóng đánh ra kết ấn, ngưng tụ năng lượng cường thế hơn đánh tới!
“Bành! Bành! Bành!”
Ba chưởng cường thế liên tiếp đánh trúng sau lưng Tiêu Tội Kỷ, nhưng đối phương vẫn vững như bàn thạch, còn không hài lòng nói: “Có thể mạnh hơn chút nữa không!”
Khóe miệng Quỷ Mị giật giật.
Chưởng pháp này tuyệt đối là sát chiêu của hắn ta.
Lại còn liên tục oanh kích ba lần, mà vẫn không thể đánh lui đối phương dù chỉ một ly, thật là tổn thương tự tôn!
“Người này không né tránh, chứng tỏ thân thể mạnh, tốc độ kém, dù có thể đối phó được thì cũng chỉ là bao cát để mình luyện tập.” Quỷ Mị phân tích cục diện rồi quyết định biện pháp, một hai lần không được, vậy thì nhiều lần hơn!
Xoát! Xoát!
Thân pháp thi triển, hắc ảnh giăng khắp nơi.
Trong khoảnh khắc, Quỷ Mị phát huy tối đa ưu điểm tốc độ của mình, thoắt trái thoắt phải, lúc lên lúc xuống, khiến đám thiếu niên thiếu nữ há hốc mồm kinh ngạc, thậm chí hoài nghi mình có phải đang gặp ma không!
“Oanh!”
“Oanh!”
Những tiếng nổ vang liên tiếp truyền ra.
Trong thời gian ngắn, Quỷ Mị dựa vào thân pháp, tìm kiếm sơ hở rồi không ngừng công kích Tiêu Tội Kỷ, sau khi xuất thủ mấy chục lần, thở hổn hển ngồi bệt xuống khu vực biên giới, ôm đầu gào thét: “Sao hắn ta không hề hấn gì vậy!”
Đánh nhiều lần như vậy, hao phí không ít linh năng.
Nhưng đối thủ vẫn đứng im như núi tại chỗ, cảm giác đó thật sự rất tuyệt vọng!
“Haizz.”
Tiêu Tội Kỷ xoay người lại, nói: “Lực của ngươi chỉ có vậy thôi à, uổng công ta đứng im cho ngươi đánh nãy giờ.”
“Nói dối!”
Quỷ Mị gầm lên: “Ngươi rõ ràng trốn không thoát!”
“Hô…”
Lời còn chưa dứt, một luồng linh năng cường thế đột nhiên bộc phát trước mặt hắn, chỉ thấy Tiêu Tội Kỷ bước nhanh tới, xuất hiện ngay trước mặt, tay phải ngưng tụ lực lượng Thổ hệ hùng hậu, đột ngột đánh tới.
Đồng tử Quỷ Mị co rút lại.
Xong rồi…
“Bành!”
Tiêu Tội Kỷ tung một quyền, sức mạnh như pháo nã thẳng vào ngực Quỷ Mị.
Nếu quay chậm lại, sẽ thấy biểu cảm trên mặt Quỷ Mị từ từ thay đổi, rồi hai chân từ từ rời khỏi mặt đất, thân thể cong thành hình cánh cung bay ngược ra sau.
“Oanh ——”
Ống kính trở lại bình thường, Quỷ Mị vèo một tiếng bay khỏi lôi đài, rồi liên tiếp đâm nát hơn chục cây đại thụ, ngã xuống đất như đống bùn nhão cách đó mấy trăm trượng, lồng ngực lõm xuống một dấu quyền, ngất lịm tại chỗ.
Dạ Tinh Thần, hắn không thể trêu vào.
Tiêu Tội Kỷ, hắn cũng không thể trêu vào.
Đệ tử hạch tâm của Vạn Cổ Tông, hắn tuyệt đối không thể trêu vào!
“Người đâu.”
Quân Thường Tiếu nói: “Tống giam hai kẻ này vào ngục.”
“Vâng!”
Lý Phi và Long Tử Dương nâng Mãng Phu và Quỷ Mị, hai kẻ nửa c·hết nửa sống lên, rồi bay về phía Vạn Cổ Tông.
“Haizz.”
Một bóng ảnh ẩn nấp ở nơi xa, thấy hai người bị bắt thì thầm nghĩ: “Đây chính là kết cục của kẻ tự tìm đường c·hết.”
Ả ta vừa đến thì Mãng Phu và Quỷ Mị đã khởi xướng khiêu chiến, nên không kịp ngăn cản, chỉ có thể nấp trong bóng tối quan sát.
Kết quả này, ả ta không hề bất ngờ.
Dù sao phó môn chủ đã dặn đi dặn lại, không được trêu chọc tông môn này, chắc chắn là có thực lực.
“Xoát!”
Bóng ảnh không nán lại lâu, lặng lẽ rời đi, chuẩn bị mang tin tức về báo cáo, nhưng vừa quay người lại, ả ta phát hiện trên một thân cây phía trước, một nữ tử mặc áo trắng như tuyết, lạnh lùng đứng đó.
“Đã đến rồi thì đừng hòng quay về.” Lục Thiên Thiên thản nhiên nói.
Bóng ảnh hơi ngạc nhiên vì mình bị phát hiện, nhưng rồi trấn tĩnh lại, cười nói: “Ngươi cản được ta sao?”
“Xoát!”
Ả ta thi triển thân pháp cao thâm mạt trắc, bay sang một bên.
“Hô hô hô —— ——”
Nhưng một luồng hàn khí mãnh liệt nhanh chóng lan tỏa từ phía sau tới, bám vào thân thể ả ta, hình thành những hạt băng sương, khiến tốc độ giảm đi đáng kể.
Sắc mặt bóng ảnh thay đổi, ả ta định vận chuyển linh năng để loại bỏ hàn khí quanh thân, thì một đạo kiếm quang đột nhiên lóe lên, hai tay ả ta giơ cao rồi ngã xuống đất.
Lục Thiên Thiên cầm kiếm đặt lên cổ ả ta, nói: “Ta cản được.”
…
Nơi xa hơn.
Âm Cưu thấy cả bóng ảnh cũng bị bắt giữ, lắc đầu nói: “Nha đầu, ngươi tuy có bản lĩnh đến vô ảnh, đi vô tung, nhưng dù sao cũng ở quá gần Vạn Cổ Tông, bị phát hiện cũng là chuyện thường.”
“Haizz.”
“Vẫn là lão phu quay về báo tin vậy.”
“Oanh —— ——”
Một tiếng nổ vang trời truyền đến, mặt đất liền lõm xuống một cái hố sâu.
Âm Cưu trợn trắng mắt, hôn mê ở trung tâm vụ nổ, Hà Vô Địch từ trên không từ từ đáp xuống, khóe miệng giật giật nói: “Tên này, sao mà yếu thế?”
…
“Cuồng nhiệt phóng túng là một loại thái độ, cuồng nhiệt phóng túng là không bị ước thúc…”
“Két!”
Khi Triệu Đậu Đậu đang biểu diễn đầy cảm xúc, cửa nhà lao đột nhiên mở ra, hắn vội vàng ngậm miệng lại, nói: “Lại có bạn tù mới à?”
“Phù phù!”
“Phù phù!”
“Phù phù!”
Mãng Phu, Quỷ Mị, Âm Cưu bị ném tới.
“Tặc tặc.”
Triệu Đậu Đậu đi qua, thấy bọn họ đều ngất đi, có chút đồng cảm nói: “Bị ngược thảm quá nhỉ.”
“Lão đệ.”
Hắn vẫy tay về phía Đái Luật đang đối diện vách tường, nói: “Mau ra nghênh đón bạn tù mới nào.”