Chương 1744 Tiểu hỗn đản
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1744 Tiểu hỗn đản
Chương 1744: Tiểu hỗn đản
“Xoát!”
“Xoát!”
Trong khu rừng sâu núi thẳm, một thân ảnh nhỏ bé vụt qua, né tránh lũ hung thú đang lảng vảng, rồi dừng chân bên một bờ hồ.
Đó là một bé trai trắng trẻo bụ bẫm, tầm 5-6 tuổi.
Không sai, chính là Cố Triều Tịch đang trốn nhà.
Lẽ ra, với trí nhớ phần lớn từ kiếp trước, sao hắn lại làm ra chuyện ấu trĩ như vậy?
“Các ngươi không biết đâu.”
Cố Triều Tịch đối diện ống kính, khổ sở nói: “Vị hôn thê của ta lớn lên đáng sợ cỡ nào!”
Mỗi lần nhớ lại lần đầu gặp mặt con gái Giới Chủ, mỗi lần nhớ tới dung mạo ấy, da đầu hắn muốn nổ tung, sống lưng lạnh toát.
Vì hạnh phúc cả đời, cuộc hôn nhân này nhất định phải từ chối!
Nhưng mà…
Phụ thân xem trọng giao tình, chắc chắn không đồng ý, nên hắn chỉ có thể bỏ trốn sớm.
“Trốn nhà” là cách Cố Thiên Tinh gọi, nhưng thật ra, hành vi của Cố Triều Tịch chính xác là đào hôn, dù còn chưa trưởng thành và có hơi sớm.
“Ừng ực, ừng ực.”
Uống một hớp nước suối, hắn ngồi xếp bằng trên tảng đá, bắt đầu thổ nạp.
Dù đang trong giai đoạn “trốn nhà”, hắn vẫn không thể lơ là việc tu luyện.
Hiện tại, Cố Triều Tịch chủ yếu tu luyện Đại Thiên Phân Ảnh Quyết và Độ Thiên Chưởng Ấn, nhờ có kinh nghiệm từ kiếp trước, hắn đã sớm thông thạo khi còn nhỏ tuổi.
“Soạt!”
Đúng lúc này, có tiếng nước vọng lại.
“Ừm?”
Cố Triều Tịch mở bừng mắt, quay đầu nhìn thì thấy một người đang tắm trong hồ.
Sơn Hải Giới đang vào mùa hè nóng nực, tắm mát cũng là điều bình thường, nhưng… người tắm lại là một nữ nhân. Dù có mặc y phục, nhưng sau khi xuống nước, những đường cong kia thật…
Nàng ta chừng mười bảy mười tám, mái tóc vàng óng ả xõa trên mặt nước, chiếc mũi ngọc nhỏ nhắn xinh xắn, đôi má ửng hồng, đôi mắt trong veo, mỗi đường nét đều toát lên vẻ đẹp tinh xảo.
Đầu thai vô số lần, Cố Triều Tịch có thể giữ được vẻ mặt bình tĩnh, dù sao cũng đâu phải chưa từng thấy mỹ nữ, nhưng trong lòng không khỏi thầm nghĩ: “Xinh đẹp hơn vị hôn thê của ta gấp mười mấy… không, mấy vạn lần!”
Rốt cuộc phải xấu đến mức nào mới có thể có sự chênh lệch lớn như vậy?
“Ừm?”
Cô gái tóc vàng hình như cảm nhận được, ngẩng đầu nhìn về phía bụi cỏ, ánh mắt chạm ngay phải Cố Triều Tịch.
Ngươi nhìn ta.
Ta nhìn ngươi.
Thời gian như ngừng lại.
“Ngươi…”
Cô gái tóc vàng khẽ nhíu mày, cất giọng: “Đang nhìn trộm ta tắm?”
Nực cười!
Ta, Cố Triều Tịch, là loại người đó sao?
Trong lòng nghĩ vậy, nhưng hắn vẫn cố gắng nở một nụ cười vô hại, ngây thơ nói: “Tỷ tỷ, ta chỉ đi ngang qua thôi.”
Phải nói rằng, bộ dạng trẻ con của Cố Triều Tịch có thể giúp hắn tránh được nhiều phiền phức. Ít nhất lúc này, hắn sẽ không bị coi là kẻ cuồng dâm, dù không phải ai cũng có ký ức kiếp trước như tên nhóc này.
“Xoạt!”
Cô gái tóc vàng vọt ra khỏi hồ, chiếc khăn tắm ở bên bờ tự động bay đến, quấn quanh người nàng. Hai chân trần, nàng ta đáp xuống trước mặt Cố Triều Tịch, kề một con dao găm nhỏ xíu lên cổ hắn, lạnh lùng nói: “Tuổi còn nhỏ đã không lo học hành, lớn lên rồi sẽ ra sao?”
“Tỷ tỷ!”
Cố Triều Tịch thành khẩn nói: “Ta đến trước, tỷ đến sau!”
“Điều đó không quan trọng, quan trọng là ngươi đã nhìn những thứ không nên nhìn. Để trừng phạt, ngươi…” Cô gái tóc vàng lộ sát khí, nói: “Phải c.hết.”
Mặc quần áo tắm, ta có thể nhìn cái gì chứ!
Cố Triều Tịch muốn gào lên, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, nói: “Chúng ta có thể nói lý lẽ được không?”
“Ta chính là lý lẽ.”
Cô gái tóc vàng dí dao găm sát hơn, nói: “Nhớ kỹ, sau khi đầu thai chuyển thế, đừng có mà nhìn trộm nữ nhân tắm nữa!”
“…”
Cố Triều Tịch câm nín.
Trời đất chứng giám, hắn chỉ đi ra uống miếng nước, là nàng ta tự nhảy xuống hồ tắm, sao lại trách hắn?
Haizz.
Nữ nhân này không nói lý lẽ mà.
“Xoát!”
Đột nhiên, tay phải Cố Triều Tịch vung lên, đánh bay con dao găm. Hắn nhanh như thỏ chạy trốn, đến khi cách xa hơn trăm trượng mới quay đầu lại, hét lớn: “Ai thèm nhìn trộm người quái dị tắm!”
Cô gái tóc vàng giận dữ: “Tiểu hỗn đản, muốn c.hết!”
“Người quái dị, người quái dị!”
Cố Triều Tịch vừa chạy vừa hô lớn.
Thật ra, ngay từ đầu, hắn có thể dễ dàng né tránh cô gái tóc vàng, nhưng để tránh kinh động yêu thú quanh đây, hắn định dùng thân phận “trẻ con” để qua chuyện. Nhưng xem ra không hiệu quả, hắn chỉ có thể dựa vào thực lực.
“Rống!”
“Rống!”
Quả nhiên, yêu thú gần đó phát hiện ra, đồng loạt ngửa đầu gầm thét.
“Hưu!”
Đúng lúc này, cô gái tóc vàng đuổi đến từ phía sau, người chưa tới, sát khí đã ập đến trước.
Điều này lại hợp ý Cố Triều Tịch, dù sao có nhiều yêu thú như vậy, chắc chắn chúng sẽ vây cả nàng ta lại, như vậy có lợi cho hắn đào thoát.
Chờ đã!
Vì sao lũ yêu thú xông đến toàn nhìn chằm chằm vào hắn, mà không tấn công nàng ta?
“Xoát!”
“Xoát!”
Lúc này, mấy chục con yêu thú to lớn từ hai bên trái phải vòng tới, như những ngọn núi nhỏ chắn hết đường đi.
Chết rồi!
Đường cùng, hắn vội vàng dừng lại.
“Tiểu hỗn đản.”
Cô gái tóc vàng lướt đến, đáp xuống lưng một con sư tử trắng như tuyết, nụ cười hé lộ hai chiếc răng nanh sắc nhọn, nói: “Sao ngươi không chạy nữa?”
Cố Triều Tịch cau mày: “Ngươi không phải người!”
“Phốc!”
Cô gái tóc vàng bật cười, nói: “Yêu thú mới là chủ của thế giới này, con người là thứ hiếm có.”
“Ngươi đã không phải là người, cần gì phải để ý đến chuyện bị nhìn trộm tắm.” Cố Triều Tịch vừa nói, vừa thăm dò xung quanh, phát hiện mình đã bị yêu thú bao vây trùng trùng điệp điệp, có thể nói là trời không đường, đất không lối.
Ánh mắt cô gái tóc vàng trở nên lạnh lùng: “Loài người các ngươi coi trọng danh tiết, cớ gì yêu tộc ta lại không thể?”
Lời này khiến Cố Triều Tịch không thể phản bác.
“Hôm nay…”
Cô gái tóc vàng nói: “Không ai cứu được ngươi đâu, ngươi nhất định phải dùng c.ái c.hết để trả lại sự trong sạch cho ta.”
“…”
Khóe miệng Cố Triều Tịch giật giật.
Ta đã làm gì ngươi đâu mà phải trả lại trong sạch!
“Được thôi.”
Cố Triều Tịch ngồi bệt xuống đất, lấy ra một tấm thẻ gỗ, nói: “Ta không muốn làm lớn chuyện, là ngươi ép ta.”
“Thiên Tinh Lệnh?”
Ánh mắt cô gái tóc vàng trở nên ngưng trọng: “Ngươi là người của Cố Thiên Tinh?”
Cố Triều Tịch ngạo nghễ nói: “Ta là nhi tử của hắn!”
Có một lão cha “trâu bò”, nói chuyện cũng thêm phần kiên cường.
Nghe thấy hai chữ “nhi tử”, trong ánh mắt cô gái tóc vàng thoáng hiện lên một tia u oán tức giận, nói: “Thì ra ngươi là con trai Cố Thiên Tinh!”
Cố Triều Tịch bắt được cảm xúc phức tạp trong mắt nàng, thầm nghĩ: “Xong đời, nữ nhân này có lẽ có quan hệ gì đó không rõ với phụ thân, ta chủ động khai thân phận ra, chỉ sợ phản tác dụng!”
“Bắt nó lại.”
Cô gái tóc vàng ra lệnh: “Đưa Cố Thị phu phụ đến đây.”
“…”
Cố Triều Tịch do dự.
Nếu chỉ gọi phụ thân tới, vấn đề có lẽ không lớn, nhưng nếu gọi cả mẫu thân, chắc chắn sẽ khiến cha khóc thét.
“Không được.”
“Vấn đề tình cảm bên ngoài của phụ thân, tuyệt đối không thể để mẫu thân biết, nếu không thì chuyện lớn mất.”
Cố Triều Tịch thu Thiên Tinh Lệnh vào nhẫn không gian, nói: “Ngươi cũng đâu phải vợ ta, dựa vào cái gì mà ta phải nghe theo?”
“Không bắt?”
Cô gái tóc vàng từ lưng sư tử bay lên, chủy thủ trong tay lóe lên hàn quang, nói: “Vậy thì c.hết đi!”
Cố Triều Tịch đâu chịu ngồi chờ c.hết, đang chuẩn bị quay người bỏ chạy, đột nhiên phát hiện trên bầu trời phương xa có luồng sáng cực nhanh lao tới, rồi “Oanh” một tiếng đáp xuống trước mặt hắn. Trong vùng bụi đất mịt mù vọng ra một giọng nói đầy cảm xúc: “Huynh đệ, ta đến đây!”
Cả đời a!
Có gì đáng trân quý?
Kẻ lãng du, không có xa xỉ ái tình.
Có kiếp này, kiếp này làm huynh đệ.
Đến kiếp sau, kiếp sau lại nhớ đến ngươi.
Phiêu lưu bờ sông, mỗi đêm mỗi đêm, mưa, nhung nhớ ngươi…
Một khúc “Huynh Đệ” của Nhậm Hiền Tề vang vọng bầu trời, đốt cháy tình cảm huynh đệ ly biệt đã lâu lên đến đỉnh điểm.