Chương 1745 Hố cha
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1745 Hố cha
Chương 1745: Hố cha
Vừa lúc tiếng nhạc BGM vang lên, Quân Thường Tiếu đã xuất hiện trước mặt Cố Triều Tịch.
Mạnh đến mức cô gái tóc vàng cũng bị đánh bay ra ngoài, nàng ta nhìn hắn với ánh mắt đầy kiêng kỵ: “Người này… thực lực không tầm thường!”
Nhìn rõ khuôn mặt người vừa đến qua màn bụi đất, Cố Triều Tịch kinh ngạc thốt lên: “Quân tông chủ?”
Quân Thường Tiếu nghe vậy thì đau lòng không thôi.
Hai người năm xưa từng gặp mặt, gọi “Quân tông chủ” thì không có vấn đề gì, nhưng bây giờ biết hắn là chuyển thế đầu thai, nghe sao lại có chút xa cách.
“Trách ta… đã không bảo vệ tốt huynh đệ, để huynh ấy lấy thân mình hi sinh vì nhiệm vụ. Chuyện này, về sau tuyệt đối không thể tái diễn!”
“Keng!”
Quân Thường Tiếu tế Trăn Tiên Kiếm ra, ánh mắt lạnh như băng: “Ai dám động đến huynh đệ của ta!”
Sáu chữ ngắn ngủi, tâm tình đã lên đến cực điểm.
Giờ khắc này, đừng nói là nữ nhân, dù là chư thiên thần ma, nếu kẻ nào dám động đến Cố Triều Tịch, Quân Thường Tiếu hắn cũng sẽ gặp thần giết thần, gặp ma giết ma.
Huynh đệ… đâu chỉ là lời nói trên miệng!
“Thật kỳ quái…” Cố Triều Tịch thầm nghĩ, “Tại sao ta lại kích động thế này?”
Từ khi Quân Thường Tiếu xuất hiện và cất tiếng gọi “huynh đệ”, huyết dịch trong người hắn liền sôi trào, tâm tình cũng dâng trào theo, nhưng thủy chung hắn không hiểu rõ nguyên nhân vì sao.
“Huynh đệ ngươi nhìn trộm ta tắm.”
Cô gái tóc vàng lạnh lùng lên tiếng: “Ngươi thân là ca ca thì tính sao?”
Vốn đang nghiêm túc, Quân Thường Tiếu nghe vậy thì khóe miệng nhất thời co giật.
Huynh đệ ta… lại có sở thích này ư?
“Đánh rắm!”
Cố Triều Tịch quát: “Ta không có nhìn trộm ngươi tắm!”
“Ta tin huynh đệ ta.” Quân Thường Tiếu nói, “Đệ ấy chỉ quang minh chính đại mà nhìn thôi, chứ không thèm nhìn trộm!”
“Không sai!”
Cố Triều Tịch ngạo nghễ ưỡn ngực: “Ta, Cố Triều Tịch, luôn đi ngay ngồi thẳng, khinh thường làm chuyện lén lút!”
“Chờ chút!”
Cố Triều Tịch bỗng phát hiện có gì đó sai sai, gầm lên: “Ta căn bản không hề nhìn, là chính nàng ta nhảy xuống!”
“Cuối cùng cũng thừa nhận?”
Cô gái tóc vàng cười lạnh: “Cố Thiên Tinh cũng coi như cường giả thành danh đã lâu, không ngờ lại sinh ra một đứa con vô liêm sỉ.”
Cố Triều Tịch giận dữ: “Ngươi có thể nhục mạ phụ thân ta, nhưng không được nhục mạ ta!”
Quân Thường Tiếu nghe vậy cũng thấy có gì đó là lạ, nhưng lại không thể nói rõ là không đúng ở chỗ nào.
“Đừng phí lời.”
Cô gái tóc vàng giơ tay lên, nói: “Hai người các ngươi đều phải chết!”
“Rống!”
“Rống!”
Mấy trăm con yêu thú vây quanh gần đó dường như nhận được mệnh lệnh, trong nháy mắt cùng nhau lao về phía Quân Thường Tiếu và Cố Triều Tịch, lệ khí tỏa ra trong không khí khiến người ta cay cả mắt.
“Huynh đệ đừng sợ.”
Quân Thường Tiếu che chắn cho Cố Triều Tịch, nói: “Có đại ca ở đây!”
Với hắn, đám yêu thú này chẳng đáng nhắc tới, hoàn toàn có thể tùy tiện tiêu diệt.
“Rống!”
“Rống!”
Đột nhiên, tiếng rống lại từ nơi xa vọng đến.
Quân Thường Tiếu và Cố Triều Tịch vô thức quay đầu nhìn lại, biểu cảm trên mặt đồng loạt cứng đờ.
Trong tầm mắt, từng con phi cầm to lớn từ chân trời lao tới, có ưng, có điêu,long, có heo…, số lượng nhiều vô kể!
Đông thì đã đành, đằng này thực lực của từng con lại mạnh mẽ vô song, chỉ cần khẽ dùng linh niệm dò xét, liền có thể dễ dàng nhận ra, số lượng có thể so với Tầm Chân Cảnh không dưới 5000, bên trong còn không thiếu… nửa bước Thiên Cơ Cảnh!
“Không ổn rồi.”
Quân Thường Tiếu nhíu mày.
“Hừ.”
Cô gái tóc vàng khoanh tay, cười lạnh: “Trên trời dưới đất không ai có thể cứu được các ngươi.”
Nhìn biểu hiện bình tĩnh của đối phương, Quân Thường Tiếu hiểu ra, đám yêu thú đột nhiên xuất hiện này chắc chắn là cùng một bọn với nàng ta.
“Lão đệ… tuổi còn nhỏ mà đã gây ra phiền phức lớn như vậy!”
“Đi!”
Quân Thường Tiếu ôm chặt lấy Cố Triều Tịch, cùng nhau xông ra khỏi vòng vây yêu thú.
“Rống!”
Đúng lúc này, một con cự ưng còn lớn hơn cả ngọn núi từ trên trời giáng xuống, móng vuốt sắc bén tựa xé toạc hư không mà chộp tới.
“Oanh!”
Quân Thường Tiếu dùng sức mạnh Chân Linh đánh lui nó, rồi định vòng qua hướng khác, nào ngờ vừa quay người lại, thì một con heo thú dùng tai vỗ cánh bay tới, há miệng phun ra một ngụm nước bọt thối hoắc như mưa rào, khiến người ta buồn nôn tận óc.
“Ông!”
Quân Thường Tiếu vội vàng tạo ra một kết giới phòng ngự trước người.
“Bành bành bành!”
Nước bọt tựa như đạn pháo, oanh tạc lên kết giới, tạo ra xung lực cực lớn, khiến Cẩu Thặng buộc phải ôm Cố Triều Tịch lùi lại, đổi sang một hướng khác…
“Dát!”
Hắn đột ngột dừng chân.
Chạy trốn là không thể.
Bởi vì lúc này, bốn phía, thậm chí cả bầu trời đều chật kín yêu thú to lớn kỳ quái, chỉ riêng lệ khí cường đại của chúng thôi cũng đủ khiến người ta cảm thấy áp lực.
“Cô nương.”
Quân Thường Tiếu đặt Cố Triều Tịch xuống, ôn tồn nói: “Chắc chắn có hiểu lầm ở đây, chúng ta thử ngồi xuống nói chuyện từ từ, oan gia nên giải không nên kết mà.”
Theo lý thì…
“Nói?”
“Cũng được.”
Cô gái tóc vàng đáp: “Nhìn trộm ta tắm, trước tiên hãy tự phế hai mắt đi.”
Quân Thường Tiếu chau mày.
“Đáng giận!”
Cố Triều Tịch lại móc Thiên Tinh Lệnh ra, tức giận nói: “Đừng ép người quá đáng!”
Hắn vốn tưởng rằng Quân tông chủ có thể cứu mình, nhưng nhìn tình hình này thì chẳng ăn thua gì, đành phải gọi phụ thân đến thôi!
“Đây là cái gì?”
“Bóp nát nó, có thể gọi phụ thân ta tới.”
“Vậy còn chờ gì nữa, mau bóp nát nó gọi viện binh đi!”
Yêu thú ở Sơn Hải Giới vốn đã mạnh mẽ, huống hồ lại tập trung nhiều đến vậy, Quân Thường Tiếu dù có nắm chắc lao ra ngoài thì cũng phải trả một cái giá không hề nhỏ, nếu Cố tiền bối đến thì mọi chuyện sẽ khác.
Cố Triều Tịch cũng rất muốn bóp nát lệnh bài.
Nhưng lỡ nữ nhân này có liên quan đến phụ thân, để nương biết được, chẳng phải là hắn tự hố cha sao?
“Rống!”
“Rống!”
Đúng lúc này, một con vượn thú trắng như tuyết khổng lồ giẫm chân với tốc độ kinh thiên động địa mà đến, tiện tay bắt lấy một con thi côn đang bay giữa không trung nhét vào bụng, sau đó cuồng loạn đấm ngực, ngay tại chỗ tiến hóa thành Thị Huyết Ma Viên thượng cổ cấp 999.
“Xoát!”
Cô gái tóc vàng nhảy lên đầu vượn, nói: “Cho các ngươi ba tiếng đếm, hoặc là tự phế hai mắt, hoặc là trở thành thức ăn cho a vượn.”
Quân Thường Tiếu ánh mắt ngưng trọng.
Con vượn thú to lớn hơn cả ngọn núi này, thực lực của nó hoàn toàn áp đảo pháp tướng hợp thể Cửu Môn lúc trước.
“Sơn Hải Giới… quả nhiên là một thế giới ở đẳng cấp rất cao!”
“Một.”
“Hai.”
Cô gái tóc vàng vừa chuẩn bị hô “ba”, Cố Triều Tịch đã giơ cao lệnh bài, hét lớn: “Cha, xin lỗi!”
“Ba!”
Thiên Tinh Lệnh trong nháy mắt bị bóp nát.
“Vù vù!”
Trong khoảnh khắc, cuồng phong bạo phát tại chỗ, khí lãng cuồn cuộn tràn ngập, tựa như sóng dữ biển gầm.
Quân Thường Tiếu trợn to mắt, vì Cố Thiên Tinh đang chắp tay sau lưng, đứng trong khu vực khí lãng như một cao nhân.
“Ta đi! Người đến nhanh vậy!”
“Con ta.”
Cố Thiên Tinh ánh mắt lạnh lùng: “Có chuyện gì?”
Thiên Tinh Lệnh là át chủ bài bảo mệnh mà hắn đưa cho nhi tử, đột nhiên bị bóp nát triệu hoán mình đến, chắc chắn là gặp phải phiền toái lớn.
“Cha!”
Cố Triều Tịch chỉ tay về phía cô gái tóc vàng, phẫn nộ nói: “Nàng muốn giết con!”
“Muốn giết con ta?”
“Muốn chết!”
Cố Thiên Tinh vốn mang bộ dáng người thật thà, thoáng cái nổi trận lôi đình, rồi nhìn theo hướng tay chỉ, mãi đến khi thấy cô gái tóc vàng thì biểu cảm trên mặt hắn nhất thời cứng đờ.
“Quả nhiên, phụ thân quen biết nàng…”
“Hưu!”
Trong không trung vang lên tiếng xé gió, Cố mẫu cũng chạy tới.
Nhi tử bóp nát Thiên Tinh Lệnh, nàng cũng có thể cảm nhận được.
“Xong đời.”
“Hố cha rồi…”
Ngay lúc Cố Triều Tịch cảm thấy sụp đổ, cô gái tóc vàng từ trên lưng vượn thú nhảy xuống, khẽ cúi người hành lễ như một tiểu thư khuê các: “Gặp qua bá phụ, bá mẫu.”
Trong lúc nói chuyện, nàng ta còn lén liếc Cố Triều Tịch một cái, ánh mắt oán trách như muốn nói, “Ngươi đúng là dám bóp nát Thiên Tinh Lệnh đấy!”
“Hài tử.”
Cố mẫu cười nói: “Sao con cũng ở đây?”
Cố Triều Tịch ngây người.
Tình huống diễn ra lúc này hoàn toàn khác với những gì hắn dự đoán!
“Cha.”
Cố Triều Tịch nhỏ giọng hỏi: “Cha mẹ quen biết nàng ấy sao?”
“Vớ vẩn.”
Cố Thiên Tinh nói: “Tương lai là con dâu của ta, lẽ nào ta lại không biết?”
“Hả?”
Cố Triều Tịch tròng mắt trợn tròn, miệng há hốc.
Người sụp đổ nhất chắc là Quân Thường Tiếu, náo loạn cả buổi, hóa ra là vị hôn thê của huynh đệ, hai người ở đây chơi trò tương ái tương sát có ý gì? Hay là cố ý trêu đùa ta đây?
“Thúc.”
“Thẩm.” (cách gọi lịch sự người lớn tuổi hơn cha mẹ)
“Huynh đệ.”
Cẩu Thặng ôm quyền: “Quấy rầy!”
“Hưu!”
Dứt lời, người đã biến mất không dấu vết.