Chương 2
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 2
Kỳ thi Trung khảo chớp mắt đã đến, các học sinh lớp Chín lần lượt rời khỏi trường.
“Tiểu Kỳ Hạ, mình căng thẳng quá, ngộ nhỡ mình thi không tốt thì phải làm sao đây.” Ôn Bội Hàm lo lắng nói.
“Không sao đâu, đừng căng thẳng, lần thi thử trước cậu thi tốt như vậy, lần này chắc chắn có thể phát huy ổn định mà!”
“Mượn lời chúc của cậu nhé, mình đi đây, tạm biệt!”
“Tạm biệt.”
Thời gian thi cử luôn trôi qua rất nhanh, giống như chỉ trong nháy mắt, hai ngày thi đã trôi đi như nước chảy. Thí sinh lần lượt bước ra khỏi phòng thi, Ôn Bội Hàm và Lâm Kỳ Hạ hẹn gặp nhau ở cổng trường.
“Tiểu Kỳ Hạ, mình nói cho cậu nghe, đề lần này mình đều biết làm hết, chắc chắn rồi!”
“Đừng nói sớm quá, đi thôi, tụi mình đi chơi đi.”
“Được, đi ăn món gì ngon đi, dạo này mẹ mình sợ mình bị nhiệt nên chẳng cho ăn gì cả, mình phải ăn cho đã đời mới được!”
“Được thôi, vừa hay mình cũng đang thèm bún ốc rồi.”
“Sao cậu biết mình cũng muốn ăn, cậu là con sâu trong bụng mình đấy à! Xin giáo trình để được gả cho Lâm Kỳ Hạ ngay và luôn!”
“Ha ha, đi thôi.”
Những ngày chưa có điểm, hai thiếu nữ gần như ngày nào cũng dính lấy nhau, cùng cười đùa và cùng lo lắng chờ đợi kết quả. Cuối cùng cũng đến ngày công bố điểm.
“Không xong rồi, mình run quá.” Ôn Bội Hàm cứ lẩm bẩm mãi, Lâm Kỳ Hạ sắp phải bịt tai lại đến nơi.
“Bội Hàm, mình thấy trong nhóm lớp có người tra được điểm rồi, mau xem cậu có tin nhắn không.” Lâm Kỳ Hạ nói với giọng gần như run rẩy. Đối với những học sinh thi Trung khảo, kỳ thi này vô cùng quan trọng, chỉ được thi một lần, đây mới là thời khắc quyết định vận mệnh.
“Cậu không nói mình cũng không chú ý, đúng là có thật này, không được, mình run quá, mình không dám xem. Ôi trời, ôi trời, cậu biết mình được bao nhiêu điểm không, trời đất ơi.”
“Cậu khoan hãy nói, mình cũng có rồi, đợi chút. Bội Hàm, mình cũng thi tốt lắm. Tụi mình cùng nói nhé, 3… 2… 1.”
“480.”
“484, trời ạ, Bội Hàm, cậu thi cao thế này, đây không còn là phát huy bình thường nữa mà là siêu cấp xuất thần rồi!”
“Cậu mới là phát huy bình thường đấy! Wow, có thể vào Nhân Đại Phụ Trung rồi. Cậu nói xem Chu Gia Trạch được bao nhiêu điểm nhỉ, mấy lần thi thử sau này mình chẳng chú ý xem cậu ấy được bao nhiêu điểm nữa.”
“Chắc cậu ấy thi cũng không tệ đâu, hay là cậu hỏi thử xem?”
“Được!”
Bội Hàm: Bạn học Chu, kỳ thi Trung khảo cậu được bao nhiêu điểm vậy, nếu cậu không muốn nói thì không cần nói đâu nha. (°ー°〃)
479 :z
Bội Hàm: Trời ạ, cậu cũng thi tốt quá vậy! ٩(๑>◡<๑)۶
Cậu được bao nhiêu :z
Bội Hàm: 480.
Đúng là trình độ thật sự của cậu rồi :z
Bội Hàm: Cảm ơn lời khen của cậu, cậu có định vào Nhân Đại Phụ Trung không? ヾ(≧▽≦*)o
Có, mình đi :z
Bội Hàm: Vậy tụi mình lại là bạn cùng trường rồi.
Đúng vậy :z
Đúng rồi, hậu duệ (ngày kia) cậu có rảnh không, rủ cả bạn thân cậu đi chơi đi :z
Bội Hàm: Được. Vậy hẹn ngày kia gặp nhé.
“Tiểu Kỳ Hạ, cậu ấy lại hẹn mình rồi, có cả cậu nữa, tụi mình cùng đi chơi, mình phải chuẩn bị một chút mới được!”
“Được, anh em của cậu ấy cũng đi chứ?”
“Ừm.”
Thứ Tư, họ gặp nhau bên bờ sông nhỏ, cùng trò chuyện về những chuyện thú vị xảy ra gần đây. Chu Gia Trạch rủ mọi người lên sân thượng, cậu và Hạ Hoài Sâm đã chuẩn bị sẵn đồ ăn, mọi người đều đồng ý.
Khi Lâm Kỳ Hạ định ngồi xuống cạnh Ôn Bội Hàm, Hạ Hoài Sâm đột nhiên nắm lấy cổ tay Lâm Kỳ Hạ: “Chúng ta đừng làm bóng đèn nữa.”
“Phải rồi, cậu không nhắc là mình quên mất, đi, hai đứa mình ngồi đằng kia.”
Dưới ánh hoàng hôn, hai đôi trẻ trò chuyện vô cùng vui vẻ, mãi đến rạng sáng mới lưu luyến rời đi, đặc biệt là Ôn Bội Hàm!
Lúc điền nguyện vọng, bốn người thiếu niên không hẹn mà cùng viết vào ngôi trường Nhân Đại Phụ Trung.
Ngày giấy báo nhập học gửi tới, Ôn Bội Hàm gần như nhảy chân sáo về nhà. Trên chiếc phong bì màu đỏ in dòng chữ “Trường Trung học Phụ thuộc Đại học Nhân dân Trung Quốc”, giống như một tia sáng, soi rọi suốt mùa hè mong đợi của cô.
Không lâu sau, Chu Gia Trạch đã nhắn lại: “Chúc mừng cậu, mình cũng nhận được giấy báo nhập học rồi. Hẹn gặp lại khi khai giảng.” Phía sau còn kèm theo một biểu tượng mặt cười.
Ôn Bội Hàm nhìn màn hình điện thoại, nụ cười trên môi mãi không tắt.
Lâm Kỳ Hạ và cô được phân vào cùng một lớp, còn Chu Gia Trạch và Hạ Hoài Sâm thì ở lớp bên cạnh. Kết quả này khiến Ôn Bội Hàm vô cùng hạnh phúc, cuối cùng cô đã có thể ở cùng một trường với người mình thích, thậm chí mỗi ngày đều có thể nhìn thấy cậu ấy.
Bức màn của cuộc sống cấp ba mở ra trong cơn gió thu tháng Chín. Khuôn viên trường Nhân Đại Phụ Trung rộng lớn và đẹp hơn hẳn hồi cấp hai, cây cối xanh tươi, gạch đỏ ngói xám, tràn ngập bầu không khí học tập nồng đậm. Ôn Bội Hàm và Lâm Kỳ Hạ đeo ba lô, bước vào lớp học rộng rãi, trong lòng tràn đầy niềm tin và hy vọng vào tương lai.