Chương 370 Diệp Thanh tùng vào tam phẩm!
- Trang chủ
- [Dịch] Sớm Đăng Lục Thế Giới Trò Chơi, Bắt Đầu Thông Gia Nữ Đế
- Chương 370 Diệp Thanh tùng vào tam phẩm!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 370 Diệp Thanh tùng vào tam phẩm!
Chương 370: Diệp Thanh Tùng tiến vào Tam Phẩm!
Diệp Gia!
Diệp Tuyết Nhi nhìn gia gia, chăm chú mở miệng:
“Đại nhân nói, sau khi ngài uống xong rượu này, đột phá Tam Phẩm cảnh thì đừng nên rêu rao…”
Diệp Thanh Tùng vẻ mặt nghiêm túc, khẽ gật đầu. Ánh mắt ông nhìn bình ngọc, cuối cùng cầm lấy, chuẩn bị vào mật thất để đột phá ngay tại chỗ.
Phủ thành chủ.
Ánh mắt Hạ Thần sâu thẳm, dường như muốn nhìn thấu hư không. Hắn liếc nhìn về phía Diệp Gia.
Hắn muốn nhanh chóng phát triển thực lực, mà thực lực này là thực lực tổng hợp, không chỉ thể hiện ở các phương diện quân sự, chính trị, kinh tế, mà còn ở thế lực cao thủ.
Dược lực Long Huyết Tửu phi phàm, mà hệ thống ban thưởng cho hắn một vò khoảng chừng 10 cân. Mười cân Long Huyết Tửu này đủ để tạo ra mấy vị cường giả Tam Phẩm.
Hiện tại, dưới trướng Hạ Thần có mấy người được chọn, tỷ như Lệnh Hồ Phong, Phong Nhạc, Hùng Bá Thiên, còn có Diệp Thanh Tùng. Nhục thân của cả bốn người bọn họ đều đã bắt đầu thuế biến.
Nhưng Hạ Thần sở dĩ chọn Diệp Thanh Tùng, một mặt là bởi vì ông ta đã sớm lĩnh ngộ ý, chỉ cần nhục thân đuổi kịp là có thể trong nháy mắt bước vào Tam Phẩm cảnh. Mặt khác, ông ta cùng Diệp Gia miễn cưỡng xem như có quan hệ thông gia, loại quan hệ này tự nhiên ổn định và đáng tin hơn so với Phong Nhạc hay Hùng Bá Thiên.
Về phần Phong Nhạc cùng Hùng Bá Thiên, có được bọn họ quá dễ dàng nên bọn họ không biết trân quý, không hiểu cảm ân. Hạ Thần còn phải chịu đựng bọn họ thêm một thời gian, đợi đến khi lòng trung thành của bọn họ hoàn toàn không có vấn đề thì mới giúp bọn họ một chút sức lực.
Đêm khuya.
Diệp Gia.
Diệp Ly tự mình canh giữ ở bên ngoài mật thất, mãi đến gần canh ba, cánh cửa sắt mật thất mới mở ra.
“Phụ thân!”
Diệp Ly có chút khẩn trương gọi. Trong ánh đèn lờ mờ, Diệp Thanh Tùng chậm rãi bước ra.
Bước chân ông mang theo một loại tiết tấu đặc thù, khí huyết hùng hậu khiến Diệp Ly không khỏi nín thở. Anh cảm giác cha mình giống như một con hùng sư hung mãnh, đang chậm rãi tiến về phía anh, mang đến một cảm giác áp bức cực mạnh.
“Phụ thân, ngài thành công…”
Diệp Ly nhìn người cha trẻ lại rất nhiều, cảm thụ được khí thế của ông, không khỏi run giọng nói.
Một vị cường giả Tam Phẩm, đối với danh gia vọng tộc hay môn phái giang hồ mà nói, đây chính là cá chép hóa rồng. Cường giả Tam Phẩm dù đặt ở trong triều đình cũng là người được tôn kính, không ai dám coi nhẹ.
“Đã thành công!”
Diệp Thanh Tùng chậm rãi thu liễm khí tức, bởi vì vừa mới đột phá nên khí huyết còn có chút tán loạn.
“Đi về nghỉ ngơi trước đi, sáng mai, cùng ta đến phủ thành chủ bái tạ đại nhân!”
Diệp Thanh Tùng liếc nhìn sắc trời, lại nhìn về phía phủ thành chủ, chậm rãi nói.
Đột phá Tam Phẩm, ông không hề kiêu căng, không hề tự mãn, đầu óc vẫn duy trì sự tỉnh táo. Ông biết rõ, trong thành bây giờ, không chỉ có mình ông là Tam Phẩm.
Hai vị Tử Vân Quan và Kim Cương Tự đều nghe lệnh Hạ đại nhân. Hơn nữa, Hạ Thần lại có loại rượu thuốc tuyệt thế này trong tay, Hạ Thần có thể giúp ông đột phá, tự nhiên cũng có thể giúp người khác đột phá…
Cho nên Diệp Thanh Tùng cho rằng, mình nhất định phải nắm chặt lấy cái đùi Hạ đại nhân này. Như vậy tương lai mới có thể phát triển tốt hơn…
Chớp mắt, thời gian trôi qua, đã đến tháng 8.
Thời tiết Sở Châu vẫn nóng bức như cũ.
Vào một buổi sáng tương đối mát mẻ, Hạ Thần lại dẫn một đám quan viên đến Tương Thủy Biên.
“Tây Châu Đảo đã kiến thiết xong, chúng ta lên đó xem thử xem sao!”
Hạ Thần chỉ vào hòn đảo giữa Tương Thủy mênh mông rộng lớn, nói.
Thế là, Phòng Kiều Linh bắt đầu dẫn đường. Tại Tương Thủy Biên hiện nay đã xây dựng một bến tàu khổng lồ, Hạ Thần mệnh danh là Châu Huy Mã Đầu.
Trên Tương Thủy, so với mấy tháng trước, có thể thấy rõ ràng nhiều thương thuyền hơn hẳn.
Rất nhiều dân chúng làm công ở Châu Huy Mã Đầu, hỗ trợ dỡ hàng, vận chuyển hàng hóa. Xung quanh bến tàu này bắt đầu tụ tập một số người, trở nên phồn hoa.
Hạ Thần cùng đoàn người lên thuyền, tiến về Tây Châu Đảo.
“Ban đầu, khu vực Nhạn Thành nằm ở phía tây Tương Thủy, cách Tương Thủy khoảng ba dặm. Hiện nay, chúng ta chuẩn bị xây dựng ba dặm này, phát triển khu vực Tương Thủy Biên, đến lúc đó các loại Hà Đông thành mới hoàn toàn được xây dựng, toàn bộ Nhạn Thành sẽ tạo thành một hình vuông. Trong đó, Tương Thủy chảy qua trung tâm hình vuông, chia hình vuông lớn này thành hai hình chữ nhật nhỏ…”
Phòng Kiều Linh vừa nói vừa lấy bản vẽ ra giao cho mọi người quan sát, sau đó giảng giải kỹ càng.
“Chúng ta chuẩn bị phát triển ba dặm từ Hà Tây đến Hà Đông, khu vực cách Tương Thủy này, thành khu buôn bán. Sau này, toàn bộ thương nghiệp Nhạn Thành sẽ tập trung phần lớn ở khu vực này…”
Từ khi Phòng Kiều Linh trở thành phụ tá của Hạ Thần, anh ta chủ yếu phụ trách việc kiến thiết Tây Châu Đảo cùng quy hoạch thành thị.
Đám người nghe vậy đều gật đầu. Nếu phát triển theo tưởng tượng này, Nhạn Thành sau này thật sự phát triển thì phóng tầm mắt ra toàn bộ Cửu Châu thiên hạ, cũng tuyệt đối có thể đứng vào hàng đầu.
“Chúng ta đã bàn bạc với Mặc Ban đại sư, chuẩn bị xây một cây cầu lớn trên sông, để liên thông hai bên bờ…”
Cuối cùng, Hạ An lên tiếng, khiến mọi người không khỏi giật mình. Xây một cây cầu lớn, đây không phải là chuyện nói suông.
Tương Thủy cực kỳ rộng lớn, mênh mông. Hướng địa giới Nhạn Thành, chỗ rộng nhất giữa hai bờ là hơn 6 cây số, chỗ hẹp nhất cũng rộng 3 cây số. Muốn xây một cây cầu lớn liên thông hai bên bờ sông rộng lớn như vậy, đây là chuyện gian nan đến mức nào.
“Mưu sự tại nhân, không thử thì sao biết!”
Hạ Thần vừa cười vừa nói. Xây một cây cầu lớn là do hắn đề nghị, chuyện này xác thực khó, nhưng không phải là không thể hoàn thành.
Một khi có thể đả thông hai bên bờ, hai khu thành trì có thể triệt để hợp thành một khối, vô luận về kinh tế, giao lưu hay sinh hoạt hàng ngày đều có sự tăng lên cực lớn.
Đoàn người nói chuyện, thuyền rất nhanh đã đến Tây Châu Đảo.
Tây Châu Đảo nằm giữa Tương Thủy, có chiều rộng gần 10 cây số, chiều dài 3 cây số, cho nên diện tích đất đai phía trên rất rộng lớn.
Nói là kiến thiết, nhưng kỳ thật chỉ xây dựng một phần nhỏ khu vực. Ở đầu phía bắc Tây Châu Đảo, có một tòa phủ thành chủ mới xây.
Phủ thành chủ này có hình tròn, nếu nhìn từ trên cao xuống, cực kỳ giống một viên long châu.
Phong cảnh trên Tây Châu Đảo vô cùng đẹp, phong thủy tuyệt hảo. Điều này khiến đám quan viên không khỏi hài lòng gật đầu.
Cuối cùng, mọi người tiến vào tân phủ thành chủ. Tân phủ thành chủ cao 5 tầng, đứng trên lầu cao có thể nhìn ra xa toàn bộ Tương Thủy và Nhạn Thành xa xôi.
Khiến lòng người sinh ra cảm giác khoáng đạt.
“Nơi này tốt, phong cảnh tuyệt hảo, khó trách đại nhân muốn đem phủ thành chủ dời đến trên đảo này!”
Mọi người không khỏi cảm khái, nơi này đã ngăn cách với đời, không có ồn ào náo động bên ngoài, lại có thể nhìn thấy phố xá sầm uất phồn hoa, thật sự là một khối phong thủy bảo địa.
“Đảo này tên là Tây Châu Đảo, nhưng chữ “tây” lại mang ý nghĩa “mặt trời chiều ngã về tây”. So với “tây”, ta càng thích “đông”, mặt trời mọc ở phương đông, đại biểu cho hy vọng. Nhạn Thành chúng ta mới xây, hết thảy chỉ vừa mới bắt đầu, sau này chúng ta đều sẽ làm việc trên đảo này, thương nghị đại sự toàn bộ Sở Châu. Để biểu thị ý nghĩa này, từ nay về sau, Tây Châu Đảo sẽ đổi tên thành Đông Châu Đảo!”
Hạ Thần vừa cười vừa nói. Đám người nghe xong đều đồng ý gật đầu. Đông Châu Đảo quả thực có sức mạnh hơn, lại dễ nghe hơn Tây Châu Đảo.