Chương 369 Phật quốc quang huy!
- Trang chủ
- [Dịch] Sớm Đăng Lục Thế Giới Trò Chơi, Bắt Đầu Thông Gia Nữ Đế
- Chương 369 Phật quốc quang huy!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 369 Phật quốc quang huy!
Chương 369: Phật quốc quang huy!
Tây Vực, Trung Bộ!
Nơi này chính là một mảnh Phật quốc. Thời kỳ cường thịnh nhất, toàn bộ Tây Vực đều thuộc về cương thổ của Phật quốc, nhưng hiện tại đã suy bại, quần hùng Tây Vực nổi lên tranh giành, tín ngưỡng cũng không còn đồng nhất.
Phía đông Phật quốc là địa bàn của Thiên Thần giáo, nơi tín ngưỡng Thiên Thần. Phía nam là Tín Quốc, nơi sùng bái Bà La Môn. Phía tây còn có một vùng cương vực rộng lớn, nơi đó tín ngưỡng Thần Linh dị vực, người Tây Vực cũng ít khi lui tới. Chỉ biết bên kia có một đế quốc cường đại, tên là Đại Tần.
Người thống trị Phật quốc thực sự là Thiên Phật Tự. Tương truyền nơi này do Phật tự mình thành lập, Ngài đã truyền giáo ở đây, bởi vậy, hào quang của Phật mới lan tỏa khắp đại địa Tây Vực, thời thịnh vượng còn chiếu rọi đến cả Cửu Châu thiên hạ.
Vào một buổi tối mùa hè nọ, Thiên Phật Tự đột nhiên bừng lên phật quang, trong vòng trăm dặm đều có thể thấy kim quang óng ánh. Tất cả mọi người nằm rạp xuống đất, niệm tụng phật hiệu, thành kính cúng bái, dâng lên sức mạnh tín ngưỡng của mình…
Quá trình này kéo dài suốt cả đêm.
“Ngã Phật sắp khôi phục chuyển thế trở về, phật quang sẽ một lần nữa chiếu rọi toàn bộ thiên hạ. Chúng ta mới là chính thống, Phật ở Cửu Châu thiên hạ đều là dị đoan, Thiên Long Tự mưu toan đánh cắp quyền hành của Thiên Phật Tự ta…
Tâm, con dẫn môn đồ tiến về Cửu Châu thiên hạ truyền pháp. Đi trước Khánh Quốc, phát dương chính thống phật pháp, sau đó đến Đại Phụng, cuối cùng tiến về Thiên Long Tự, thay ta vấn an Long Thụ…”
Lúc tờ mờ sáng, từ trong Thiên Phật Tự truyền ra một đạo thanh âm từ bi mênh mông, như là Thần Minh truyền xuống pháp chỉ. Hàng ngàn vạn tăng chúng và tín đồ khi nghe thấy thanh âm này đều quỳ rạp xuống đất, niệm tụng phật pháp chân kinh.
Bên ngoài Thiên Phật Tự, một bóng người xuất hiện. Đó là một nam tử trung niên khoảng hơn 40 tuổi, đầu đinh. Hắn chắp hai tay trước ngực, thành kính cung kính.
“Cẩn tuân pháp chỉ của Hoa Sen chủ trì…”
Sau đầu Tâm xuất hiện quang hoàn phật quang, cả người khí thế mênh mông bàng bạc. Hàng ngàn vạn tín đồ cảm nhận được phật quang của hắn thì càng thêm cuồng nhiệt.
Tâm chính là A La Hán có tiềm lực nhất của Thiên Phật Tự. Hiện tại mới hơn 60 tuổi mà đã đạt tới cảnh giới cực sâu trong nhị phẩm. Toàn bộ Thiên Phật Tự đều xem trọng hắn, cho rằng hắn có hy vọng tiến thêm một bước, chứng được chính quả cao thâm hơn.
Vị A La Hán này cũng danh tiếng lừng lẫy khắp Tây Vực. Trong 10 năm Hoa Sen bế quan, Tâm chủ trì mọi sự vụ của Thiên Phật Tự và Phật quốc.
Dưới sự dẫn dắt của hắn, Phật quốc đã phát động ba lần phật nộ chi chiến, hướng đông chinh phạt Thiên Thần giáo, mở rộng cương vực, hướng nam công phạt Tín Quốc, tranh đoạt tín đồ.
Cũng chính vì Phật quốc chinh phạt mà không gian sinh tồn của Thiên Thần giáo ngày càng nhỏ hẹp, không thể không liên tục hướng đông, phát động chiến tranh với Khánh Quốc, hy vọng cướp đoạt nhân khẩu và cương vực.
Phật quốc hiện nay đã bắt đầu hưng thịnh trở lại. Có lẽ vài chục năm nữa, Phật quốc sẽ lần nữa thống nhất toàn bộ Tây Vực…
Một ngày sau.
Tâm, vị Thiên Vương Phật quốc, cường đại A La Hán dẫn theo 300 tăng chúng, một đường hướng đông mà đi…
Diệp Gia!
Hôm nay, Diệp Tuyết Nhi lại trở về nhà mẹ đẻ.
Diệp Tuyết Nhi hiện tại tuy trên danh nghĩa là thị nữ, nhưng thực tế là thị thiếp. Nàng có thị nữ của riêng mình trong phủ thành chủ, nhưng mọi chuyện đều cực kỳ bí mật. Ngoại giới chỉ biết Diệp Gia có một vị đích nữ hầu hạ bên cạnh Hạ đại nhân với vai trò thị nữ…
Diệp Thanh Tùng và Diệp Ly đích thân đứng trong viện nghênh đón Diệp Tuyết Nhi.
Nếu không phải Diệp Tuyết Nhi giờ trở về không nên phô trương, có lẽ hai người đã đứng ngoài phủ đón rồi.
“Gia gia, phụ thân, không cần khách khí như vậy!”
Diệp Tuyết Nhi đi theo Diệp Thanh Tùng và Diệp Ly trở về viện của mình. Trên đường, nàng không khỏi lên tiếng.
Trong khoảng thời gian này, Diệp Tuyết Nhi rõ ràng là càng trở nên xinh đẹp hơn.
Vẻ nhu mì càng thêm phần kiều mị.
Càng thêm hấp dẫn, càng thêm thành thục.
“Hiện tại con hầu hạ bên cạnh đại nhân, đã khác xưa rồi!”
Diệp Thanh Tùng nhìn cháu gái đích tôn của mình, hiền hòa cười.
Diệp Tuyết Nhi hiện tại đại diện cho Hạ Thần. Bọn họ tôn kính Diệp Tuyết Nhi chính là biểu đạt sự tôn kính với Hạ Thần.
Hai, ba tháng nay, Diệp Thanh Tùng cũng có biến chuyển rất lớn. Khuôn mặt vốn đã già nua, tóc hoa râm, giờ trẻ lại rất nhiều, tóc bạc lún phún mọc thêm tóc đen.
Nhục thể của ông bắt đầu khôi phục khí huyết, nhục thân cũng bắt đầu thuế biến. Ông chỉ còn cách tam phẩm cảnh một bước ngắn nữa thôi.
Diệp Ly nhìn con gái mình cũng không khỏi cảm thán.
Hết thảy vận mệnh đều là an bài tốt nhất.
Lúc trước Diệp Gia bọn họ còn kháng cự sợ sệt, nhưng giờ nhìn lại thì thấy đó là một cơ duyên lớn.
Thứ nhất, phụ thân ông có hy vọng tiến thêm một bước, đây là chuyện may mắn lớn nhất. Thứ hai, mấy tháng nay Diệp Gia họ, nhờ cơ hội duy nhất buôn bán Bích Ngọc Rượu mà kiếm được rất nhiều bạc, đồng thời thành công mở rộng địa bàn ở Khánh Quốc…
Trước kia Sở Châu còn thuộc Đại Phụng, Diệp Gia đã muốn tiến vào thị trường Khánh Quốc nhưng luôn bị ngăn cản, không thể xâm nhập. Hiện tại có Bích Ngọc Rượu thì quả thực như mở đèn xanh.
Trong tháng này, thương đội Diệp Gia còn tiến vào kinh đô Khánh Quốc, mở một tửu lâu ở đó…
Người một nhà hàn huyên một hồi, Diệp Thanh Tùng mới mở miệng hỏi:
“Không phải vài ngày trước con mới về sao? Sao lại về nữa? Có chuyện gì à?”
Trong giọng nói của Diệp Thanh Tùng có chút lo lắng. Ông hiểu rõ sâu sắc rằng sở dĩ Hạ Thần giao việc buôn bán Bích Ngọc Rượu cho Diệp Gia chỉ vì Diệp Tuyết Nhi mà thôi, chứ không phải vì Diệp Gia không thể thay thế.
“Thật ra là có việc.”
Diệp Tuyết Nhi khẽ gật đầu, rồi nhìn thoáng qua trong phòng chỉ có ba người, sau đó mới nói tiếp:
“Lần này là đại nhân gọi con về.”
Diệp Thanh Tùng và Diệp Ly nhìn nhau, ánh mắt trở nên ngưng trọng, nghiêm túc hơn.
“Không biết là chuyện gì?”
“Gia gia, không cần lo lắng, là chuyện tốt!”
Diệp Tuyết Nhi vừa cười vừa nói, nụ cười ngọt ngào.
“Đại nhân nói tu vi của gia gia chỉ còn thiếu một bước cuối cùng nữa thôi nên bảo con về giúp một tay!”
Nói xong, nàng đặt chiếc hộp gỗ vẫn luôn cầm trên tay lên bàn.
Rồi mở ra, bên trong là một bình ngọc.
“Đại nhân nói sau khi uống rượu này, gia gia sẽ có thể bước vào tam phẩm cảnh!”
Diệp Tuyết Nhi cười rạng rỡ, mừng cho gia gia, mừng cho Diệp Gia. Diệp Thanh Tùng và Diệp Ly nghe vậy cũng không khỏi chấn kinh và hưng phấn.
“Cái này… Cái này… Đa tạ đại nhân!”
Diệp Thanh Tùng kích động. Ba tháng nay, mỗi tháng ông đều được ban thưởng một chén nhỏ Long Huyết Rượu. Chỉ ba chén đó thôi cũng đã giúp thân thể khô bại của ông bắt đầu hồi phục khí huyết, sinh lực. Hiện tại trong bình ngọc này ít nhất cũng có năm chén.
Như vậy là đủ để ông nhất cổ tác khí bước vào tam phẩm cảnh rồi…