Chương 76 Tới một kẻ, đối đáp một kẻ
- Trang chủ
- [Dịch] Nương nương tỉnh mộng nhân gian, cung đấu từng bước tất thắng
- Chương 76 Tới một kẻ, đối đáp một kẻ
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 76 Tới một kẻ, đối đáp một kẻ
Chương 76: Tới một kẻ, đối đáp một kẻ
Hoàng hậu cúi đầu nhìn quân cờ mới vừa bám víu mình.
Chưa kịp vỗ cánh đã gãy lông rồi.
Còn chẳng bằng cả Xuân Chiêu nghi.
Vẻ mặt nàng trang nghiêm, vẫn giữ khí độ của bậc chủ mẫu trung cung.
Nhưng trong lòng đã định tội chết cho Viên Quý nhân.
Làm việc không xong, không biết mượn tay người khác, lại dám tự mình ra tay, đúng là đồ hồ đồ.
Tiếp tục để nàng ta sống, cũng chỉ tổ làm liên lụy đến nàng mà thôi.
“Ngươi có tội hay bị oan ức, tự có Cung Chính ty điều tra rõ ràng, ngươi cầu xin bản cung thì có ích gì?”
“Niệm tình ngày thường ngươi cung kính hầu hạ bệ hạ, biết giữ quy củ, bản cung sẽ dặn dò Cung Chính ty nương tay khi dùng hình với ngươi.”
“Chỉ là, ngươi phải biết thức thời, cái gì đã làm, cái gì chưa làm, đều phải khai báo rõ ràng mới phải.”
Hoàng hậu hất hàm.
Chấp sự hình phòng của Cung Chính ty sớm đã đứng đợi bên ngoài.
Liền đi vào dẫn Viên Quý nhân đi.
Viên Quý nhân gào khóc thảm thiết: “Nương nương, tần thiếp thực sự không làm gì cả, là con tỳ nữ kia vu cáo mà, Hoàng hậu nương nương ——”
Hoàng hậu chán ghét việc nàng ta đến giờ vẫn không biết tránh hiềm nghi, còn dám mở miệng cầu xin mình.
Nhưng Hoàng hậu cũng tin chắc rằng, nàng ta không dám nói ra lai lịch của gói bột thuốc kia.
Cho dù có nói ra cũng chẳng sao.
Lời nói suông không bằng chứng.
Một cung tần, cấu hãm người khác còn chưa đủ, còn muốn ngậm máu phun người bậc chủ hậu cung sao?
E là chê tội danh trên người mình chưa đủ nặng!
“Chuyện đêm nay vẫn chưa điều tra rõ nhân quả, các ngươi sau khi trở về không được đồn đại đoán mò, làm hủy hoại thanh danh hoàng gia. Nếu thanh danh cung đình vì ai mà tổn hại, tổ tông quy củ tại thượng, bản cung tuyệt không nương tay!”
Hoàng hậu cho người đưa Viên Quý nhân đi.
Liền bắt đầu huấn thị đám phi tần có mặt tại đó.
Trong tình cảnh này, ai nấy đều không dám nói thêm lời nào, đồng loạt cúi người vâng lệnh.
Chỉ Thư lại lên tiếng:
“Hoàng hậu nương nương, Viên Quý nhân chủ tớ và cung nữ bên cạnh Xuân Chiêu nghi đều là những kẻ tính kế Chiêu tỷ tỷ. Vậy còn chuyện của tần thiếp thì sao?
Thứ dơ bẩn trong vò rượu của tần thiếp, cùng những lời vu cáo của tỳ nữ Tuệ Tử là từ đâu mà có? Còn cả tên Tiểu Lữ Tử kia rốt cuộc là sợ tội tự vẫn, hay là bị người ta hại để cấu hãm tần thiếp? Nương nương không tra cho rõ để giữ sự công đạo, mà đã định cho mọi người giải tán rồi sao?”
Rất nhiều ánh mắt hoặc là khâm phục hoặc là chê bai bắn tới.
Chỉ Thư coi như không thấy.
Nàng lúc này chỉ lo lắng cho vết thương của Phi Vãn.
Thế nhưng Phi Vãn, Hoàng đế, Hiền phi đều đã vào nội thất, nếu nàng cũng đi vào thì ở đây sẽ không có ai tiếp tục giám sát Hoàng hậu nữa.
Một Viên Quý nhân, một cung tần bình thường không có ân sủng, sao có bản lĩnh và gan dạ cùng lúc vu hãm hai vị tiểu chủ mới đắc sủng?
Không lột sạch lớp da của kẻ đứng sau thao túng, nàng không cam lòng!
“Anh Tài nữ, Hoàng hậu nương nương chưởng quản hậu cung nhiều năm, xử sự tự có quy trình, nên tra thế nào nương nương tự có tính toán, hiềm nghi trên người ngươi còn chưa rửa sạch mà đã dám đại bất kính nghi ngờ Hoàng hậu nương nương sao?”
Trong đám đông có cung tần lên tiếng thay Hoàng hậu.
Phe cánh Hiền phi đông đảo, nhưng Hoàng hậu cũng có đảng vũ.
Vừa rồi không chỉ có một mình Viên Quý nhân nhắm vào Phi Vãn và Chỉ Thư, còn có một vài người khác thỉnh thoảng phụ họa theo.
Viên Quý nhân đã bị đưa đi, Hoàng hậu đang lúc cần người, tự nhiên sẽ có kẻ sẵn lòng mạo hiểm đứng ra, phú quý cầu trong hiểm cảnh, muốn để bản thân được Hoàng hậu trọng dụng và chú ý.
Chỉ Thư nhàn nhạt nhìn về phía đối phương.
Nụ cười lạnh trên khóe môi không chút che giấu.
Nàng chẳng hề thấy bất ngờ.
Chỉ cần Hoàng hậu chưa đổ, trong cung này tự nhiên sẽ có hết Viên Quý nhân này đến Viên Quý nhân khác mọc lên, đóng vai trò quân tiên phong của Hoàng hậu.
Nhưng thì đã sao?
Tới một kẻ, nàng đối đáp một kẻ.
“Trên người ta có hiềm nghi gì? Hiềm nghi giống như Chiêu tỷ tỷ sao, hiềm nghi bị vu khống sao? Nếu ngươi không nói rõ ràng, ngươi cũng có hiềm nghi hãm hại Chiêu tỷ tỷ và ta giống như Viên Quý nhân vậy. Cái hiềm nghi này, ngươi có muốn rửa sạch một chút, cũng tới Cung Chính ty làm bạn với Viên Quý nhân không?”
Vị phi tần kia giận dữ: “Ngươi một kẻ Tài nữ, dám dĩ hạ phạm thượng, đòi tống bản chủ tới Cung Chính ty!”
“Ngươi nghe không hiểu tiếng người, ta không buồn nói với ngươi.”
Chỉ Thư lạnh mặt.
“Ngươi nói cái gì!”
Vị phi tần kia vốn muốn ra mặt để lấy lòng Hoàng hậu, lúc này bị Chỉ Thư mắng cho nổi trận lôi đình.
Mặt đỏ gay gắt nói với Hoàng hậu: “Nương nương, chuyện đêm nay thế nào hãy khoan bàn tới, nhưng Anh Tài nữ mục vô tôn thượng, nếu không trừng trị, e là phong khí trong cung sẽ bị lệch lạc, người người học theo, chẳng phải sẽ loạn cả lên sao? Cầu Hoàng hậu nương nương trị tội nàng ta!”
“Bệ hạ. . . tần thiếp không sao, ngài đừng vội, kẻo can hỏa bốc lên lại váng đầu. . .”
Trong nội thất, Phi Vãn tựa vào đầu giường, sau khi được Văn thái y chẩn đoán xong liền yếu ớt lên tiếng, khuyên Hoàng đế yên tâm.
Chỉ có điều nàng đang ôm lấy vùng hông bụng, giọng nói rất nhỏ, Tiêu Ngọc phải lắng tai mới nghe thấy.
Mà những cuộc tranh cãi của đám phi tần ngoài điện khiến gân xanh trên trán hắn giật liên hồi.
“Bệ hạ đừng giận, ngài hãy lo cho long thể của mình, những chuyện khác cứ giao cho Hoàng hậu nương nương là được. Hoàng hậu nương nương khoan hậu nhân từ, chưởng quản hậu cung đã lâu, nhất định sẽ không để Anh muội muội chịu ủy khuất. . .”
Phi Vãn đang an ủi Hoàng đế.
Nhưng Tiêu Ngọc lại càng thêm tức giận.
Hoàng hậu chưởng quản cung đình đã lâu như vậy, nhưng trong cung chẳng có ngày nào yên ổn, ngược lại ngày càng loạn hơn.
Đặc biệt là dạo gần đây.
Nào là vu cổ, nào là cấm dược, nào là chuột cắn, hết vụ này đến vụ khác xảy ra.
Chẳng phải đều là do Hoàng hậu gặp chuyện thì đứng ngoài quan sát, dung túng cho các phi tần đấu đá lẫn nhau hay sao!
Hắn vốn biết rõ những tâm tư nhỏ mọn của Hoàng hậu.
Nên chẳng thể nào yêu thích nàng ta nổi.
Chỉ vì nàng ta là chính thê, nên hắn mới dành cho nàng ta sự nể mặt mà thôi.
Nhưng nàng ta lại khiến cái cung này ngày càng mất đi thể diện.
“Hiền phi nương nương, làm phiền người ra ngoài trách mắng Anh muội muội vài câu, bảo muội ấy im miệng có được không? Muội ấy hơi thất lễ rồi, người vốn có uy nghi, Anh muội muội sẽ nghe lời người thôi.”
Phi Vãn lại với gương mặt tái nhợt khẩn cầu Hiền phi.
Hiền phi nhìn sâu vào mắt Phi Vãn một cái.
“Được, bản cung đi ngay đây. Ngươi mau nghỉ ngơi đi, đừng lo lắng cho người khác nữa.”
Văn thái y nói Phi Vãn va đập không nặng, không có nội thương, nhưng vì vốn dĩ thân thể yếu ớt, thương tổn ngoài da cũng phải điều dưỡng kỹ lưỡng, tránh để thương tích chồng chất làm tổn hại sức khỏe.
Hiền phi vỗ vỗ vai Phi Vãn, an ủi nàng vài câu rồi mới bước ra khỏi nội thất.
Chỉ vài ba câu, nàng đã ngăn được Chỉ Thư nói tiếp.
Vị phi tần cãi nhau với Chỉ Thư cũng bị mắng cho phải ngậm miệng.
Hiền phi quay lại, quan tâm Phi Vãn: “Xong rồi, đều ổn thỏa cả rồi, ngươi cứ việc lo dưỡng thương dưỡng bệnh, những chuyện khác đã có bệ hạ lo.”
“Nhưng long thể bệ hạ bất an, tần thiếp lo lắng, sao có thể để chuyện nhỏ của tần thiếp và Anh muội muội làm phiền sự thanh tĩnh của bệ hạ được. . .” Phi Vãn tạ ơn Hiền phi, si mê nhìn về phía Hoàng đế.
Sự quan tâm nồng nàn trong ánh mắt, trong trẻo không chút tà niệm, khiến lòng Tiêu Ngọc khẽ xao động.
Chiêu Khanh, luôn coi hắn là ưu tiên hàng đầu.
“Hiền phi, từ hôm nay, ban cho quyền hiệp lý lục cung, mọi việc lớn nhỏ trong cung đều có thể tài quyết. Việc huấn dạy phi tần, ngươi hãy lưu tâm nhiều hơn.”
Giọng Tiêu Ngọc không nặng.
Nhưng chỉ dụ vừa tuyên bố ra lại nặng ngàn cân.
Suýt chút nữa đã khiến Hiền phi choáng váng vì vui sướng ngay tại chỗ!
Hiền phi mừng rỡ khôn xiết, lập tức quỳ xuống tiếp chỉ.
“Tạ bệ hạ hậu ái. Thần thiếp không biết lấy gì báo đáp, chỉ biết thay bệ hạ quản lý hậu cung thật kỹ lưỡng, san sẻ nỗi lo cho ngài!”
Nàng không ngờ tâm nguyện mình toan tính mấy năm trời không đạt được, lại được Phi Vãn làm thành chỉ qua vài câu nói!
Không phải là sự tình cờ ngẫu nhiên.
Lúc này nàng vô cùng tin chắc, Phi Vãn tuyệt đối là một kẻ khó đối phó.
Về phương diện mưu tính đế tâm, nàng khẳng định Phi Vãn là hạng nhất trong cung.
Và điều đáng sợ nhất là, Phi Vãn không chỉ biết mưu tính, mà còn đắc sủng.
Khi Hiền phi đứng dậy, nàng liếc nhìn Phi Vãn một cái.
Phi Vãn nhu nhu mì mì rũ mắt xuống, chỉ nói “Chúc mừng Hiền phi nương nương”, dường như bản thân chẳng liên quan gì đến chuyện này.
Khi Hiền phi một lần nữa bước ra khỏi nội thất, nhìn thấy sắc mặt gần như không giữ nổi của Hoàng hậu, trong lòng nàng không biết thoải mái đến nhường nào.
“Hoàng hậu nương nương, đêm nay ngài đã đau đầu thì hãy về nghỉ sớm đi, để bản cung lo liệu nốt phần còn lại, ngài thấy thế nào?”
———-oOo———-