Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 75 Bệ hạ bế Chiêu Tài nhân, thật tự nhiên làm sao

  1. Trang chủ
  2. [Dịch] Nương nương tỉnh mộng nhân gian, cung đấu từng bước tất thắng
  3. Chương 75 Bệ hạ bế Chiêu Tài nhân, thật tự nhiên làm sao
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 75 Bệ hạ bế Chiêu Tài nhân, thật tự nhiên làm sao

 Chương 75: Bệ hạ bế Chiêu Tài nhân, thật tự nhiên làm sao

“Đem những lời ngươi vừa khai, nói lại một lần nữa trước mặt mọi người, để các vị nương nương tiểu chủ nghe cho rõ.”

Tào Bân nghiêm mặt, phân phó tỳ nữ kia.

Tỳ nữ ấy gương mặt kinh hoàng, chiến chiến kinh kinh quỳ trên mặt đất, thấy chủ tử là Viên Quý nhân đang ở ngay trước mắt, theo bản năng liền nhích người ra xa một chút.

Động tác này khiến Viên Quý nhân linh cảm thấy có chuyện chẳng lành.

“Ngươi đã nói xấu gì sau lưng bản chủ? Đừng quên thân phận của mình, những năm qua bản chủ đối đãi với ngươi và người nhà ngươi không tệ, ngươi đừng có mà vong ơn bội nghĩa!”

Chỉ Thư nhạt nhẽo nhìn Viên Quý nhân, thẳng thừng nói: “Đây là tỳ nữ hồi môn ngươi mang vào cung sao? Hèn chi người nhà đều ở phủ thân mẫu ngươi, nên ả ta không dám tùy tiện nói ra bí mật của ngươi. Nhưng bách quan đang ở đây, bệ hạ đang ở trước mặt, ngươi còn đem người thân ra uy hiếp, là chê bệ hạ không bảo vệ nổi mấy kẻ nô bộc nhà ngươi sao?”

Viên Quý nhân giận dữ nhìn chằm chằm: “Ngươi đừng có mà ly gián loạn xạ, bản chủ chỉ là không muốn để ả ta nói năng bậy bạ vu khống!”

“Ả ta còn chưa mở miệng, sao ngươi biết ả ta định nói xấu chứ không phải đang khen ngươi? Hay là ngươi thực sự đã làm chuyện xấu nên đang chột dạ?”

Chỉ Thư chẳng nể nang chút nào.

Các phi tần khác đều nín thở ngưng thần, từng người từng người ngoan ngoãn ngậm miệng không dám ho he, nhưng đa phần trong lòng đều đang nhảy nhót vui sướng.

Hận không thể để hai người bọn họ đánh nhau kịch liệt hơn nữa cho thêm phần náo nhiệt.

Chỉ bởi vì, trong cung đã lâu lắm rồi không xuất hiện một vị phi tần nào như Chỉ Thư — ngày thường ít nói ít cười, vẻ mặt lạnh lùng, nhưng gặp chuyện là trực tiếp phản pháo, ngay cả Hoàng hậu cũng dám mỉa mai, câu nào câu nấy đều nắm thóp yếu điểm của người khác.

— “Nếu mình cũng có thể dũng cảm như vậy thì tốt biết bao.”

Không ít người đã nghĩ như thế.

Bởi vì trong chốn cung đình này, ai ai cũng từng phải chịu uất ức, đều có những lúc phải ngậm đắng nuốt cay.

Thế nhưng, chẳng ai dám liều lĩnh như vậy.

Ngay cả Hiền phi, lúc trước cũng không dám đối đầu trực diện với Hoàng hậu, vẫn phải duy trì dáng vẻ ngoài mặt tươi cười, mãi gần đây mới bắt đầu cứng rắn hơn.

Nhưng đó là Hiền phi.

Là đích nữ của huân quý, mang dòng máu tông thất, đám cung tần thấp bé bên dưới nào có ai dám học theo bà ta.

Vậy mà Anh Tài nữ này, đúng là nghé con mới đẻ không sợ hổ, một cung tỳ được thăng cấp lên hàng bát phẩm hèn mọn, lại dám nghĩ gì nói nấy.

Đây chẳng phải là còn dũng cảm hơn cả Hiền phi sao?

Vì vậy lúc này, ngay cả những cung tần thuộc phe Hoàng hậu cũng không thiếu kẻ thầm cổ vũ cho Chỉ Thư, hy vọng nàng càng thêm sắc bén.

Cứ như thể nàng phản kháng lại kẻ bề trên cũng giống như chính bọn họ được trút giận vậy.

“Trong cung này, những kẻ sống trong uất ức, nhiều hơn ta tưởng tượng nhiều!”

Phi Vãn yếu ớt được tỳ nữ dìu đỡ, đứng cách Chỉ Thư không xa.

Nàng âm thầm quan sát sắc mặt của mọi người trong ngoài căn phòng.

Cân nhắc về con đường tiếp theo mình sẽ đi.

Xem ra, cũng sẽ có những phương diện thuận lợi.

Nhìn xem, hãy nhìn dáng vẻ muốn thử sức nhưng lại nhát gan kiềm chế của bọn họ đi.

Lúc này nhát gan cũng không sao.

Những kẻ bị áp bức lâu ngày, luôn hy vọng nỗi phẫn uất có thể có chỗ để giải tỏa.

Thứ nàng cần làm chỉ là dẫn dắt, châm ngòi, đem nỗi uất nghẹn của bọn họ từ từ thiêu thành ngọn lửa. . .

Thiêu lên tận trời xanh.

Thiêu sạch sự kiêu ngạo tự đại, sự lãnh huyết vô tình của những kẻ bề trên!

Đến lúc đó, nàng sẽ là chỗ dựa của bọn họ, là sự cứu rỗi mà bọn họ hằng ao ước!

“Đường dài thăm thẳm xa xôi, ta sẽ từ từ khơi mào cho đến khi thành công.” Phi Vãn thầm nhủ một câu, ngày tháng sau này còn dài.

“Nô tỳ hầu hạ Viên tiểu chủ đã lâu, chuyện của tiểu chủ, nô tỳ đều biết rõ. . . Người cùng kỳ nhập cung với Xuân Chiêu nghi, nhưng vị phân mãi không đuổi kịp Xuân Chiêu nghi nên sớm đã có lời oán thán, ghen ghét Xuân Chiêu nghi.

Sau này Xuân Chiêu nghi gặp chuyện, người đã thầm vui mừng rất lâu, nói cuối cùng cũng đến lượt người nở mày nở mặt, ngày ngày tới cung của Hoàng hậu nương nương nịnh bợ, muốn Hoàng hậu nương nương giúp người đắc sủng, còn ban thưởng cho người của Kính Sự phòng hàng trăm lượng bạc muốn được thị tẩm, nhưng đều không thành công.

Sau lưng, người mắng Anh Tài nữ cướp mất cơ hội thị tẩm của người, còn mắng Chiêu Tài nhân và Anh Tài nữ đều là hạng tiện tỳ. . .”

Tỳ nữ kia run rẩy, nước mắt lã chã, tuôn ra hết mọi chuyện như đổ đậu trong ống tre.

“Ngày hôm đó, người không biết từ đâu lấy về một gói bột mịn, sai nô tỳ mang tới cho một cung nữ dưới tay Xuân Chiêu nghi, còn đưa một tờ giấy nhỏ. Nô tỳ không biết chữ nên không biết trong đó viết gì, nhưng cung nữ kia lúc đó đang bị thương, nhận lấy tờ giấy liền nói đã hiểu rõ, nhất định sẽ để Viên tiểu chủ đạt được tâm nguyện.

Sau này nô tỳ mới biết, cung nữ kia là vì mạo phạm Chiêu Tài nhân mới bị đánh bị thương, trong lòng nô tỳ luôn bất an, sợ nàng ta bất lợi cho Chiêu Tài nhân, nhưng người nhà nô tỳ đều ở phủ họ Viên, nô tỳ không dám nói ra sự thật.

Hôm nay nếu không phải công công ngự tiền tra hỏi, nô tỳ chết cũng không dám nói, chỉ sợ liên lụy đến người thân. Cầu xin bệ hạ khai ân, cứu lấy gia quyến của nô tỳ!

Nô tỳ nguyện lấy cái chết để báo đáp ân tình của bệ hạ!”

Ả ta lệ đầy mặt, đột ngột bật dậy từ dưới đất, lao thẳng về phía góc bàn không xa.

“A! !”

Trong đám phi tần vang lên những tiếng kinh hô liên tiếp.

Vụ việc đêm vu cổ lần trước, Vân Liễu đập đầu vào tường chết ngay tại chỗ, mọi người vẫn chưa hề quên!

Gần đây mỗi khi đi qua bức tường nơi có người đập đầu chết đó, một số phi tần và cung nhân nhát gan sợ ma quỷ đều phải đi đường vòng, tránh xa thật xa.

“Đừng mà!”

Một tiếng kêu khẽ yếu ớt.

Bóng người chớp động.

“Bộp.”

Một tiếng động trầm đục vang lên.

Người lăn ra đất không chỉ có tỳ nữ kia, mà còn có cả Phi Vãn.

Mọi người đều nhìn thấy rõ mồn một.

Vào khoảnh khắc mấu chốt, chính Phi Vãn đã loạng choạng lao tới, lấy thân mình làm đệm lót ở cạnh bàn, che chắn cho cái đầu của tỳ nữ kia.

Tỳ nữ ngã xuống đất.

Phi Vãn cũng bị va chạm mạnh vào phần hông.

Sắc mặt cực kỳ đau đớn, nàng ôm lấy vùng bụng và hông, lảo đảo ngã xuống.

“Tiểu chủ!”

Tiểu Huệ và Hương Nghi lao lên đỡ lấy.

Phi Vãn lại cắn chặt môi, yếu ớt ra hiệu bảo họ đừng chạm vào.

Đến cả môi cũng bị nàng cắn đến bật máu.

Từng vệt đỏ tươi lấm tấm khiến cánh môi vốn có màu anh đào nhạt của nàng trở nên thê lương nhưng lại mang một vẻ đẹp diễm lệ lạ thường.

“Chiêu Khanh!”

Hầu như cùng lúc với hai người Tiểu Huệ chạy tới bên cạnh Phi Vãn, chính là Hoàng đế Tiêu Ngọc.

Hắn trực tiếp bế bổng Phi Vãn lên theo kiểu ngang hông.

Vẻ đau xót và tức giận hiện rõ trên gương mặt.

“Sao nàng lại ngốc như thế!”

Bên cạnh, Tào Bân đã sớm sai người ấn trụ tỳ nữ định tìm cái chết kia.

“Ngoan ngoãn chút đi! Muốn chết cũng đừng làm bị thương Chiêu tiểu chủ!” Tào Bân thấp giọng quát.

Tỳ nữ kia bị ấn chặt trên đất, không thể cử động.

Dũng khí liều chết trong phút chốc tan biến, nhìn Phi Vãn mà chỉ biết ngẩn người.

Dường như ả không hiểu được, một vị tiểu chủ đang được sủng ái tột bậc thì có việc gì phải cứu mạng ả.

“Bệ hạ. . . ả ta thật đáng thương. . .”

Phi Vãn đau đến mức hô hấp không thông, giọng nói đứt quãng và bị kìm nén, nàng yếu ớt thở dốc, khó khăn thốt ra vài chữ:

“Tần thiếp xuất thân tỳ nữ, nên hiểu được nỗi khổ của ả. . .”

“Bệ hạ, xin ngài. . . hãy bảo vệ người nhà của ả. . .”

“Tần thiếp thay ả bái tạ thánh ân!”

Nàng làm bộ muốn thoát ra khỏi vòng tay Hoàng đế để hành lễ.

Liền bị Tiêu Ngọc ôm chặt lấy.

“Văn thái y, xem vết thương cho nàng ấy!”

“Tào Bân, truyền chỉ, lệnh cho phủ Kinh Triệu xóa bỏ nô tịch cho gia quyến tỳ nữ kia, rời khỏi phủ họ Viên!”

Dặn dò xong, Tiêu Ngọc liền trực tiếp bế Phi Vãn tiến vào nội thất của Hiền phi.

Đặt Phi Vãn lên chiếc giường mà hắn vừa nằm lúc nãy, để Văn thái y xem vết thương do va đập của Phi Vãn có nghiêm trọng không.

Đó là giường của Hiền phi.

Các phi tần dù bị kinh ngạc bởi hàng loạt biến cố này, nhưng điều khiến họ kinh ngạc hơn cả chính là sự quan tâm của Hoàng đế dành cho Phi Vãn.

Khi bệ hạ bế Chiêu Tài nhân lên, dáng vẻ ấy mới tự nhiên làm sao, mới bộc lộ chân tình làm sao!

Quả nhiên là người có được viên Băng Dao Châu của Đông Hải có khác.

Hiền phi thầm siết chặt chiếc khăn tay.

Trong lòng dâng lên vị chua xót.

Thế nhưng khi nhìn thấy sắc mặt của Hoàng hậu, lòng nàng ta lập tức thấy thoải mái hơn nhiều.

“Văn thái y, sau khi ngài nhậm chức Viện phán, đây là lần đầu tiên ngài chữa trị cho người khác, phải xem bệnh cho Chiêu muội muội cho thật tốt đấy.”

Bà ta đi theo vào nội thất, nén cơn ghen, dặn dò.

Cố ý nhắc lại việc Hạ viện phán bị bãi chức để kích động Hoàng hậu.

Còn Viên Quý nhân, sau chuỗi biến cố kinh hoàng này, cả người đã chết lặng.

Nàng ta trực tiếp lao tới phủ phục dưới chân Hoàng hậu:

“Nương nương! Tần thiếp bị oan, nương nương cứu cứu tần thiếp với!”

———-oOo———-

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 75 Bệ hạ bế Chiêu Tài nhân, thật tự nhiên làm sao

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
Zhihu_art_style_soft_nostalgic_melancholic_atmosp
Khoảng Cách Vô Tận
Chương 5: Bình yên 16/01/2026
Chương 4: Ly biệt 16/01/2026
Bìa mượn kiếm
Mượn Kiếm (Dịch)
Chương 96 27/08/2025
Chương 95 27/08/2025
Thiết kế chưa có tên (2)
Vô Cực (Bản dịch)
Chương 93 Bài chuột 30/04/2025
Chương 92 Rút vốn (2) 30/04/2025
Lạc Vào Nhóm Luận Đạo Của Tiên Môn
Lạc Vào Nhóm Luận Đạo Của Tiên Môn (Dịch)
Chương 275 09/08/2025
Chương 274 09/08/2025
bìa cuốn bệnh án viết riêng cho em
Cuốn Bệnh Án Viết Riêng Cho Em
Chương 12: Hạ Trạch lương duyên, Y Họa đồng tâm 13/02/2026
Chương 11: Hóa ra thầm mến của anh đã bắt đầu từ thuở nhỏ 13/02/2026
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
Cơ Trí, Cung Đấu, Hậu Cung, Ngôn Tình, Xuyên Không
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz