Chương 60 Dẫn rắn ra khỏi hang
- Trang chủ
- [Dịch] Nương nương tỉnh mộng nhân gian, cung đấu từng bước tất thắng
- Chương 60 Dẫn rắn ra khỏi hang
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 60 Dẫn rắn ra khỏi hang
Chương 60: Dẫn rắn ra khỏi hang
“Xuân tỷ tỷ, muội tới là để quan tâm tỷ mà. Tỷ gảy đàn nghe u sầu như thế, chúng ta cùng ở chung một cung, muội không thể khoanh tay đứng nhìn được.”
Phi Vãn đưa tay ra, khiến Ngu Thính Cẩm sợ tới mức hét lên một tiếng “A” .
Thế nhưng Phi Vãn chỉ nhẹ nhàng vuốt ve gò má nàng ta một cái.
Thở dài nói: “Da dẻ thật tốt, lần trước mặt bị sưng nay đã tiêu hết rồi nhỉ.”
Bất thình lình, một cú đấm tàn bạo giáng mạnh vào bụng Ngu Thính Cẩm.
“Hự. . .”
Ngu Thính Cẩm rên rỉ một tiếng.
Thân hình nàng ta co quắp lại như con tôm, ngã vật xuống đất.
Phi Vãn bồi thêm một cước.
Dẫm mạnh vào ngay vị trí vừa đấm.
Ngu Thính Cẩm nôn thốc nôn tháo cả cơm từ tối qua ra.
Mùi chua thối nồng nặc bốc lên.
“Xuân tỷ tỷ, sao tỷ vừa thấy muội đã tức giận đến thế, lại tự khiến mình tức đến mức nôn mửa ra thế này!”
“Có cần muội giúp tỷ truyền Thái y không?”
“Không cần sao?”
“Văn thái y châm cứu rất giỏi, nghe nói trị chứng nôn mửa linh nghiệm lắm, tỷ thực sự không muốn thử sao?”
Phi Vãn lớn tiếng hỏi han đầy vẻ quan tâm cho những người ngoài điện nghe thấy.
Thế nhưng tay chân nàng vẫn không ngừng nghỉ, hết nhát này đến nhát khác, mỗi một đòn đều giáng chính xác vào cùng một vị trí trên bụng Ngu Thính Cẩm.
Ngu Thính Cẩm bị đánh đến mức toàn thân co giật mất kiểm soát, đại tiểu tiện không tự chủ được.
Chớp mắt một cái, mái tóc đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Nàng ta nằm liệt trên đất, mềm nhũn như một con cá chết.
Phi Vãn đánh đã tay mới dừng lại.
Dưới cái nhìn đầy kinh hoàng của Ngu Thính Cẩm, nàng lại lôi ra mấy cây ngân kim châm đã chuẩn bị sẵn.
Ghé sát tai khẽ nói: “Yên tâm, lần này không đâm vào ngón tay tỷ đâu, muội không có tàn độc như tỷ, Xuân tỷ tỷ ạ.”
Phi Vãn lật người Ngu Thính Cẩm lại, bắt nàng ta nằm sấp, nhắm chuẩn các huyệt đạo sau lưng rồi lần lượt đâm mấy cây châm vào.
Đây là các kinh lạc thúc đẩy lưu thông khí huyết.
Nó có thể khiến những vết bầm tím nơi bụng bị đánh tan biến rất nhanh.
Chỉ cần ngủ một giấc, sáng mai tỉnh dậy sẽ không còn để lại bất kỳ dấu vết nào.
Trong lúc chờ rút châm, Phi Vãn dịu dàng thương lượng với Ngu Thính Cẩm:
“Xuân tỷ tỷ, Bệ hạ tới chỗ muội là để thư giãn tâm tình, lần sau tỷ đừng làm phiền ngài ấy nữa, có được không, hửm?”
“Nếu tỷ vẫn không biết hối cải, sau này còn giống như tối qua. . .”
“Vậy, muội chỉ còn cách tới đây khổ sở cầu xin tỷ một lần nữa thôi.”
“Tỷ tỷ, tỷ hứa với muội đi, có được không?”
Giọng của Phi Vãn càng dịu dàng bao nhiêu, Ngu Thính Cẩm càng cảm thấy kinh hãi bấy nhiêu.
Thật là một kẻ đáng sợ. . .
Chẳng khác nào ác quỷ. . .
“Ta. . . ta hứa. . .”
Dù bị đánh đến nửa sống nửa chết, nàng ta vẫn dốc hết tàn lực, mở miệng thốt ra mấy chữ.
Bởi vì nàng ta quá sợ hãi khi phải chịu thêm sự hành hạ.
Phi Vãn nghiêng đầu, vô tội chớp chớp mắt: “Muội nghe không rõ nha, Xuân tỷ tỷ, tỷ hứa với muội cái gì?”
“Ta. . . ta hứa với ngươi. . . lần sau không. . . tuyệt đối không làm phiền ngươi hầu hạ thánh giá. . .”
“Ồ.”
Phi Vãn gật đầu, lại nói: “Còn phải hứa với muội, khi những tỷ muội có quan hệ tốt với muội hầu hạ, tỷ cũng không được làm phiền đâu đấy. Tỷ là sủng phi, không biết nỗi khổ của những kẻ không được sủng ái đâu, họ vất vả lắm mới được ở bên Bệ hạ, tỷ phải biết thông cảm chứ, có được không?”
Ngu Thính Cẩm chỉ có thể nói được.
Nàng ta sắp phát điên vì tức, cũng sắp phát điên vì sợ rồi.
Nhưng lại chẳng thể làm gì được.
Lần trước bị đánh, nàng ta đòi sống đòi chết muốn kiến giá nhưng không được. Ngược lại còn bị Phi Vãn đích thân tới, lén lút dùng chuyện tiết lộ thân phận tiểu thư thật sự ra đe dọa. . .
“Tỷ tỷ, nếu Bệ hạ biết tỷ vốn là con nuôi, lại đem tiểu thư Thị lang phủ thực sự ra hành hạ như nô tỳ. . .”
“Tỷ nói xem, ngài ấy có thấy tỷ vô cùng độc ác, sự ngây thơ hoạt bát trước đây đều là giả tạo, là khi quân, rồi từ đó không bao giờ tin tưởng tỷ nữa không?”
Nàng ta chỉ đành im hơi lặng tiếng.
Để mặc người khác sau khi nghe lời Phi Vãn mà hiểu lầm rằng nàng ta chỉ cần nghe ni cô tụng kinh là có thể bình tĩnh lại.
Nàng ta gửi thư về nhà.
Muốn người nhà giúp đỡ kiềm chế Phi Vãn.
Nào ngờ kết quả là, Nhị ca ca bị treo công danh, chẳng biết đến bao giờ mới có tư cách thi Cử nhân!
Nhị ca ca ra sao không quan trọng, quan trọng là, điều này thể hiện Bệ hạ đang nổi giận với nàng ta và Ngu gia.
Tối qua nếu có thể dựa vào tiếng đàn để thu hút Hoàng đế, nàng ta sẽ bày tỏ nỗi lòng với Bệ hạ, nhận lỗi giải thích một phen, biết đâu còn có đường xoay chuyển.
Nhưng Hoàng đế thế mà lại sai người tới bảo nàng ta không được gảy nữa!
Đó chính là khúc nhạc định tình giữa nàng ta và Hoàng đế mà. . .
Đàn ông bạc bẽo đến mức này.
Con tiện tì kia lại tới đánh cung nhân của nàng ta, rồi đánh cả bản thân nàng ta để ra oai.
Thế mà nàng ta lại không lực phản kháng.
Chỉ có thể nhẫn nhịn. . .
Từng giọt lệ nóng hổi trào ra khỏi hốc mắt, rơi xuống gạch lát nền.
Lại nghe thấy tiếng Phi Vãn khẽ cười.
“Xuân tỷ tỷ, tỷ thấy tuyệt vọng không, thấy bất lực không, thấy ông trời không công bằng với tỷ không?”
“Nhưng muội cũng chỉ mới đánh tỷ có một trận nhẹ nhàng thôi mà.”
“So với những gì tỷ đã từng làm với muội, chút đau đớn tỷ đang chịu này thì tính là gì chứ?”
“Còn chưa bằng một phần trăm những gì muội đã phải gánh chịu, vậy mà tỷ đã chịu không nổi rồi sao?”
Thời gian châm cứu đã hết, Phi Vãn nhanh nhẹn rút mấy cây kim ra, cất đi.
Nàng kéo Ngu Thính Cẩm như kéo một cái xác chết lên giường nằm.
Chỉnh đốn lại tóc tai, chăn màn, Phi Vãn mỉm cười chào tạm biệt.
“Xuân tỷ tỷ nghỉ ngơi cho tốt nhé, hôm khác muội lại tới thăm tỷ, muội sẽ còn tới thăm tỷ rất nhiều lần nữa, tỷ có mong chờ không?”
Nói xong nàng rảo bước nhẹ nhàng đi ra khỏi phòng.
Bàn Nhi đang bưng trà cụ, thấy Phi Vãn từ chính điện đi ra, mới rón rén tiến lên.
“Chiêu tiểu chủ, Chiêu nghi nương nương người. . .”
“Tỷ ấy vẫn còn đang giận ta, tự mình làm mình tức đến mức nôn mửa, đã lên giường nằm rồi.” Phi Vãn lắc đầu, vẻ mặt đầy u uất, “Cũng chẳng biết khi nào tỷ ấy mới tha thứ cho ta. Ngươi hãy hầu hạ tỷ ấy cho tốt, hôm khác ta lại tới thăm, hy vọng tỷ ấy sớm nghĩ thông suốt.”
Nói đoạn nàng bảo Tiểu Huệ ban thưởng cho Bàn Nhi một túi tiền nặng trịch: “Vất vả cho các ngươi rồi.”
Bàn Nhi từ chối, bị Phi Vãn liếc một cái liền vội vàng nhận lấy.
Phi Vãn dặn dò: “Không cần gọi Thái y cho Xuân tỷ tỷ đâu, tránh để Bệ hạ biết tỷ ấy lại nổi tính tình, lại càng thêm chán ghét tỷ ấy.”
Dặn xong nàng liền dẫn người thong thả rời đi.
Bàn Nhi cung kính tiễn biệt.
Trong phòng, Ngu Thính Cẩm nghe thấy những lời này, suýt chút nữa thì tức đến ngất đi.
Bàn Nhi vừa vào cửa, nàng ta đã yếu ớt mắng nhiếc: “Đồ nô tài phản trắc, ngươi. . . ngươi dám phản chủ, hôm nay cứ luôn. . . hướng về ả ta. . .”
Bàn Nhi vội vàng lại gần, nhỏ giọng giải thích: “Nương nương bớt giận! Nô tỳ không dám phản bội người, tất cả đều là kế tạm thời, chỉ để không làm ả ta nổi giận, tránh để người chịu khổ thêm thôi nương nương ạ!”
Ả đem túi tiền Phi Vãn đưa giao vào tay Ngu Thính Cẩm, tỏ ý mình không bị tiền bạc làm mờ mắt.
“Nương nương, người không thể đối đầu trực diện với ả ta, chỉ có thể ẩn nhẫn lại, âm thầm gửi thư về nhà, để Ngu đại nhân bọn họ giúp nghĩ cách thôi. . .”
Một câu nói đã nhen nhóm lại ý chí chiến đấu của Ngu Thính Cẩm.
“Phải, phải. . . bản cung phải báo cho người nhà biết. . . không được, tuyệt đối không được thừa nhận thân phận của nó. . .”
Lời chưa nói hết đã ngất lịm đi.
Thực sự là bị đánh quá đau, lại thêm kích động quá mức, nên không trụ vững được.
“Nương nương, nương nương?”
Bàn Nhi dỏng tai nghe nửa câu sau, nào ngờ Ngu Thính Cẩm đã ngất đi không nói nữa.
Bàn Nhi chán ghét nện một nắm đấm lên người chủ tử.
“Đồ vô dụng, không thể nói hết câu rồi hãy ngất sao!”
Không được thừa nhận cái gì? Ả rất muốn biết!
“Tiểu chủ, có phải người lại xử lý Xuân Chiêu nghi. . .”
Sau khi Phi Vãn về phòng, xung quanh không có người, Tiểu Huệ khẽ hỏi.
“Ừ.”
Phi Vãn thừa nhận. Đối với Tiểu Huệ, không có gì phải giấu giếm.
Tiểu Huệ lo lắng: “Cứ đánh nàng ta như vậy, liệu nàng ta có đi mách Bệ hạ không?”
“Bệ hạ bây giờ chẳng có tâm trí đâu mà quan tâm đến nàng ta.” Phi Vãn cười nhạt.
Hơn nữa, Ngu Thính Cẩm bây giờ không dám cáo trạng. Vì sợ nàng thực sự nói ra thân phận thiên kim.
Ngoài việc cáo trạng, điều Ngu Thính Cẩm muốn làm nhất hiện giờ chắc chắn là phải bịt chặt thân phận của nàng vĩnh viễn.
Phi Vãn hôm nay đi đánh người, không chỉ để xả giận và ngăn cản Ngu Thính Cẩm phục sủng. Mục đích lớn nhất của nàng là khiến Ngu Thính Cẩm cảm thấy lâm vào đường cùng. Từ đó mới ra tay hại nàng.
“Dẫn rắn ra khỏi hang, rồi đánh cho nó tàn phế.” Phi Vãn nói với Tiểu Huệ, “Chúng ta cứ từ từ đợi Xuân nương nương hành động thôi.”
Người của Ngu gia, chỉ cần giúp đỡ Ngu Thính Cẩm, chính là đang tự tìm đường chết. Phi Vãn nôn nóng muốn thấy họ cùng nhau tìm tới cái chết!
“Tiểu chủ, người của cung Trường Lạc tới ạ.”
Hạ Hà ở ngoài sân lớn tiếng bẩm báo.
Phi Vãn gác lại chuyện của Ngu Thính Cẩm, cười nói: “Mau mời người vào.”
Chẳng biết lần này Hiền phi lại sai người mang thứ gì tới đây?
———-oOo———-