Chương 696 Anh mà không nói chuyện chính sự, tôi sẽ xì lốp xe của anh đấy
- Trang chủ
- [Dịch] Những năm 1960: Rong ruổi trong con hẻm Nam La Cổ
- Chương 696 Anh mà không nói chuyện chính sự, tôi sẽ xì lốp xe của anh đấy
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 696 Anh mà không nói chuyện chính sự, tôi sẽ xì lốp xe của anh đấy
Chương 696: Anh mà không nói chuyện chính sự, tôi sẽ xì lốp xe của anh đấy
Vương Trường An đập bàn nói: “Thằng nhóc hỗn xược nhà cậu, quay lại đây ngay!”
Lý Lai Phúc giả ngốc hỏi: “Trưởng cục, anh không tìm thuốc nữa sao?”
“Tôi tìm cái gì mà tìm, cậu đứng thẳng đàng hoàng cho tôi!”
Thường Liên Thắng đứng bên cạnh cười nói: “Trưởng cục, anh nói xem thằng nhóc này ra ngoài tìm thuốc liệu có quay lại không?”
Lý Lai Phúc cười nói: “Nếu không tìm được thuốc cho Trưởng cục, tôi nhất định không quay về!”
Vương Trường An châm thuốc, quay sang Thường Liên Thắng nói: “Cậu nói với nó đi, tôi mà nghe nó nói thêm câu nào nữa là không nhịn được mà đánh nó đấy.”
Lý Lai Phúc dứt khoát xoay ghế về phía Thường Liên Thắng, quay lưng lại với Vương Trường An.
Thường Liên Thắng hít một hơi thuốc thật sâu rồi nói: “Chuyện lương bổng của cậu nhóc đã có kết quả rồi, lần này trực tiếp điều chỉnh lên 37 tệ 5 hào.”
Lý Lai Phúc gật đầu tỏ vẻ rất hài lòng, nhưng trong lòng lại nghĩ, không biết Ngô Kỳ sẽ có biểu cảm gì nếu biết kết quả này.
Thường Liên Thắng nói tiếp: “Lần này, bất kể là nguồn tin tình báo hay việc cậu một mình bắt được một tên đặc vụ, tôi và Trưởng cục cũng không thể không có chút thể hiện nào, nên cho cậu nghỉ phép nửa tháng, ngày kia có chuyến xe đi Trường Bạch Sơn.”
Tuyệt!
Lý Lai Phúc lập tức nhảy bật dậy khỏi ghế.
Vương Trường An đập bàn nói: “Cậu đứng đắn một chút cho tôi, la hét ầm ĩ ra thể thống gì chứ?”
Lý Lai Phúc lấy ra hai bao thuốc từ cặp sách rồi nói: “Trưởng cục, anh xem thử số thuốc này có phải anh đánh rơi ở cửa không?”
Vương Trường An cười mắng: “Thằng nhóc hỗn xược, có việc mới chịu giao nộp!”
Thường Liên Thắng chìa tay ra nói: “Để tôi giúp anh xem số thuốc này có phải của anh đánh rơi không?”
Vương Trường An vội vàng cất thuốc vào ngăn kéo, cười nói: “Vừa nãy cậu cũng đâu có cho tôi xem thuốc của cậu, cậu lấy nửa bao kia ra hai chúng ta cùng hút, tôi sẽ chia cho cậu một bao ở đây.”
“Không thành vấn đề,” Thường Liên Thắng lập tức lấy ra.
Vương Trường An đang chuẩn bị chia thuốc, đột nhiên thấy Lý Lai Phúc đứng bên cạnh, anh nhíu mày nói: “Cậu còn đứng đây làm gì? Cút nhanh đi.”
Chà, đây chính là “tháo cối giết lừa” trong truyền thuyết sao?
Lý Lai Phúc bị đuổi ra khỏi văn phòng, trong lòng anh ấm ức nghĩ thầm, anh bảo tôi cút, vậy tôi sẽ cút thật xa.
Lý Lai Phúc không quay lại văn phòng, mà đi thẳng về phía xe máy.
Anh đột nhiên thấy một đám người đang vây quanh chiếc xe máy, bèn tăng tốc bước chân đi tới.
“Đồng chí, chúng tôi không có 5 hào.”
“Sau khi nộp 5 hào, cô có thể yên tâm sửa giày ở đây, tôi nói cho cô biết, anh rể tôi là công an Đồn Công an Kiến Quốc Môn, anh ấy sắp quản lý khu vực này rồi.”
Lý Lai Phúc vỗ vai người phía trước, người đó thấy là công an thì vội vàng né sang một bên.
Mẹ thằng câm nhỏ đang đối mặt với hai tên lưu manh, khẩn cầu một cách đau khổ.
Lý Lai Phúc nhìn xung quanh không thấy bóng dáng Ngô Kỳ, đoán chừng anh ấy đã về văn phòng.
“Có chuyện gì vậy?”
Mẹ thằng câm nhỏ thấy Lý Lai Phúc, như thấy được cứu tinh, bà ấy vừa khóc vừa nói: “Tiểu đồng chí, mấy người này đòi chúng tôi 5 hào.”
“Ối, chào tiểu đồng chí công an. . .”
Lý Lai Phúc vẫy tay ngắt lời thằng nhóc kia, rồi hỏi mẹ thằng câm nhỏ: “Tại sao nó lại đòi cô 5 hào?”
Mẹ thằng câm nhỏ không dám giấu Lý Lai Phúc, bà nói: “Nó nói chúng tôi bày quầy ở đây thì phải đưa 5 hào.”
Lý Lai Phúc đánh giá hai người đó, đây là lần đầu tiên anh gặp phải bọn du côn Kinh thành, đương nhiên không tính ba tên đầu lâu lần trước cướp thuốc của anh, hai người này mặt mày hồng hào, nhìn là biết không thiếu ăn thiếu mặc.
Một tên trong số hai tên côn đồ tháo điếu thuốc trên tai xuống, đưa cho Lý Lai Phúc và nói: “Đồng chí công an, anh rể tôi là Lưu Phong Cảnh ở Đồn Công an Kiến Quốc Môn.”
Lý Lai Phúc nhận lấy điếu thuốc của hắn, đạp một phát lên chân hắn, hắn “a” lên một tiếng, Lý Lai Phúc nhét cả điếu thuốc vào miệng hắn.
Tay Lý Lai Phúc nhét thuốc vào miệng hắn vẫn chưa rút về, đã vung lên giáng thêm một cái tát trời giáng, sau tiếng “chát” vang lên, mọi thứ xung quanh đều im lặng.
Lý Lai Phúc quay sang nói với tên còn lại đang định lén lút bỏ đi: “Mày mà dám đi, tao đánh gãy chân mày đấy.”
Tên đó mếu máo nói: “Đồng chí, tôi chỉ đi theo xem náo nhiệt thôi.”
Lý Lai Phúc lại đạp thêm một cú vào bụng tên đang nằm dưới đất, trên mặt vẫn nở nụ cười nói: “Đã là xem náo nhiệt thì sao phải đi vội vàng thế? Lát nữa còn rất nhiều trò vui cho mày xem đấy.”
Có nhiều người vây quanh quảng trường như vậy chắc chắn có chuyện gì đó xảy ra, Mã Siêu, Ngô Kỳ và cả Tổ trưởng Dương đều đã tới.
“Tiểu Lai Phúc, có chuyện gì vậy?” Tổ trưởng Dương tiến lên hỏi.
Lý Lai Phúc chỉ vào hai người đó, cười nói: “Tổ trưởng Dương, hai người này đến chỗ chúng ta thu tiền bảo kê đấy, anh nói xem có buồn cười không?”
Mã Siêu và Ngô Kỳ mỗi người tóm lấy một tên, Tổ trưởng Dương nghe xong liền chửi thẳng: “Mẹ kiếp nhà chúng mày, tao đã sớm nghe nói Tây Đan có một đám du côn, không ngờ chúng mày cũng dám bén mảng đến Quảng trường phía trước ga tàu!”
“Đồng chí, đồng chí, hiểu lầm rồi, anh rể tôi là Lưu Phong Cảnh ở Đồn Công an Kiến Quốc Môn.”
Tổ trưởng Dương bắt đầu do dự, nghe nói anh rể thằng nhóc này là công an, cái thời này việc “báo danh” vẫn rất hữu dụng, dù sao cũng là đồng nghiệp, mọi người ít nhiều gì cũng phải nể mặt.
Lý Lai Phúc cũng không để Tổ trưởng Dương khó xử, mà nói: “Anh Ngô Kỳ, anh Mã, hai anh giúp tôi đưa chúng đi, hai tên này coi như là do tôi bắt.”
“Tiểu Lai Phúc, cậu nói cái gì vậy?” Tổ trưởng Dương nói.
Lý Lai Phúc đưa thuốc cho Tổ trưởng Dương, hai người kia thì đi theo sau Mã Siêu và Ngô Kỳ.
Lý Lai Phúc giải thích: “Thật ra thì ông Dương, hai tên này cháu không định dễ dàng bỏ qua cho chúng, cháu không có ý gì khác, nhưng dù sao ông cũng đã làm việc lâu năm, có quen biết nhiều người ở các mặt, cháu sợ ông khó xử.”
Tổ trưởng Dương nhìn Lý Lai Phúc, cười cười nói: “Thằng nhóc này. . . được rồi được rồi, vậy tôi không quản nữa.”
Về đến cục, Tổ trưởng Dương liền quay về văn phòng của mình.
Lý Lai Phúc nhìn Mã Siêu và Ngô Kỳ còng hai tên đó vào cửa sổ xong, liền lấy bao thuốc Đại Tiền Môn mà Vương Tài đưa cho, ném cho Mã Siêu rồi nói: “Anh Mã, cho chúng nó nhớ đời, em đi báo cáo Trưởng cục.”
Mã Siêu không ngờ lại có bất ngờ ngoài ý muốn, anh cười nói: “Cậu cứ yên tâm đi.”
Vương Trường An liếc nhìn Lý Lai Phúc vừa bước vào, nói: “Thằng nhóc nhà cậu, lần sau mà còn dám không gõ cửa xem tôi có đánh cậu không?”
Thường Liên Thắng nhìn Lý Lai Phúc hỏi: “Nói xem, vừa nãy có chuyện gì vậy?”
Lý Lai Phúc kể lại toàn bộ sự việc, đặc biệt nhấn mạnh về người của Đồn Công an Kiến Quốc Môn.
Vương Trường An gõ bàn nói: “Chính ủy, cậu đi dặn dò một chút, hai tên này tạm thời đừng thả.”
Vương Trường An quay đầu lại, cười nói với Lý Lai Phúc: “Thằng nhóc nhà cậu đúng là Lai Phúc mà, ai dính dáng đến cậu đều có phúc.”
Nếu là người khác nghe thấy lời này chắc đã mừng rỡ khôn xiết, nhưng Lý Lai Phúc thì khác, anh luôn có chút bài xích với cái tên này.
Lý Lai Phúc mặt mày nghiêm túc nói: “Trưởng cục, anh vẫn nên nói rõ mọi chuyện đi.”
“Ha ha, cái thằng nhóc ranh nhà cậu, cũng có lúc nghiêm túc đấy chứ. . .”
Lý Lai Phúc nhìn bộ dạng không đứng đắn của Vương Trường An, anh liền trực tiếp đe dọa: “Trưởng cục, anh mà không nói chuyện chính sự, tôi sẽ xì lốp xe của anh đấy.”
Vương Trường An dùng giọng điệu cưng chiều nói: “Được được, coi như tôi sợ cậu rồi, chú Ngô Trường Hữu của cậu chẳng phải sắp đi làm Trưởng cục sao? Có hai tên này ở đây, chú ấy đến Đồn Công an Kiến Quốc Môn cũng không lo không mở được cục diện, ít nhất cũng có một con “khỉ” chờ chú ấy “ra tay” .”
. . .
Tái bút: Nếu có lỗi chính tả, mọi người vui lòng đánh dấu giúp, tôi sẽ sửa sau. Xin chân thành cảm ơn.
———-oOo———-