Chương 695 Tôi đi tìm giúp anh
- Trang chủ
- [Dịch] Những năm 1960: Rong ruổi trong con hẻm Nam La Cổ
- Chương 695 Tôi đi tìm giúp anh
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 695 Tôi đi tìm giúp anh
Chương 695: Tôi đi tìm giúp anh
Ngô Kỳ đứng ngây tại chỗ, còn Lý Lai Phúc thì đi về phía cục.
Mã Siêu bước tới vỗ vai đồ đệ hỏi: “Đứng ngây ra đấy làm gì? Lai Phúc nói gì với cậu thế?”
Ngô Kỳ thở dài nói: “Sư phụ, anh có thể giúp tôi hỏi về chuyện tăng lương được không?”
Mã Siêu vỗ bốp một cái vào đầu cậu ta rồi nói: “Hỏi cái quái gì mà hỏi, lần trước tôi đã nói với cậu rồi, ngày nào cũng không làm việc tử tế, chỉ chăm chăm mấy chuyện này thôi.”
Nhìn bóng lưng sư phụ, Ngô Kỳ thầm nghĩ, nỗi ấm ức của mình ai mà hiểu cho?
Lý Lai Phúc trò chuyện xong xuôi thì quay về văn phòng, Phùng Gia Bảo, Dương Tam Hổ, Hàn Bình Nguyên và Vương Dũng đều có mặt.
“Bác Hàn, anh Tam Hổ, anh Phùng, sư phụ, chào buổi sáng ạ.”
Mấy người nhìn nhau cười, Vương Dũng vừa cười vừa mắng: “Cái thằng nhóc thối này, nhìn xem mấy giờ rồi mà còn sớm hả?”
Phùng Gia Bảo bĩu môi nói: “Tôi và anh Dương đã tuần tra một vòng rồi.”
Vương Dũng kéo ghế chạy đến bên bàn làm việc của Lý Lai Phúc ngồi xuống, nhỏ giọng hỏi: “Cậu không hỏi thăm bạn học Giả Tuấn Kiệt của cậu xem ba tên đặc vụ đó thẩm vấn thế nào rồi à?”
Lý Lai Phúc lấy cốc trà của mình ra, thản nhiên nói: “Tôi hỏi anh ta làm gì?”
Vương Dũng sốt ruột hỏi: “Cái thái độ gì của cậu thế? Chuyện quan trọng như vậy, sao cậu lại có vẻ chẳng quan tâm chút nào?”
Lý Lai Phúc cho trà vào cốc, dùng thái độ thờ ơ nói: “Có gì mà phải quan tâm chứ, bắt được đặc vụ rồi thì thẩm vấn là chuyện của họ, liên quan gì đến tôi.”
Vương Dũng cầm cốc trà của mình đặt lên bàn, liếc Lý Lai Phúc một cái rồi nói: “Được rồi, coi như tôi nói phí lời.”
Hàn Bình Nguyên hút điếu cày, nói với hai người: “Hai sư đồ các cậu có chuyện gì mà không thể nói cho mọi người cùng nghe, lén lút thì thầm làm gì?”
Phùng Gia Bảo và Dương Tam Hổ cũng nhìn sang, Lý Lai Phúc cho trà vào cốc của Vương Dũng rồi nói: “Sư phụ cứ nói đi, chuyện do sư phụ gây ra mà.”
Dù sao đặc vụ cũng đã bị bắt, Vương Dũng chẳng còn gì phải lo lắng, anh ta nói: “Gia Bảo muốn nghe chuyện thì giúp tôi châm thêm nước đi.”
Phùng Gia Bảo nghi hoặc hỏi: “Anh Vương sẽ không lừa tôi đi rót nước cho anh đấy chứ?”
Nói Phùng Gia Bảo là người kém tinh ý nhất thì quả không sai, Vương Dũng làm sao có thể nói dối khi Bác Hàn đã hỏi?
Hàn Bình Nguyên nói với đồ đệ: “Tam Hổ, cậu rót nước cho anh Vương đi.”
Dương Tam Hổ rót xong nước trà, Vương Dũng uống một ngụm làm ẩm cổ họng rồi bắt đầu kể.
Phùng Gia Bảo vì không rót nước nên chỉ có thể đứng sau Dương Tam Hổ để nghe chuyện.
Con người ở thời đại này thiếu thốn đủ thứ, chỉ không thiếu thời gian. Vương Dũng kể liền tù tì hơn 2 tiếng đồng hồ, không chỉ kể tỉ mỉ mọi chuyện mà còn thêm thắt nhiều chi tiết nghệ thuật vào đó. Ngay cả Lý Lai Phúc cũng không biết những chuyện đã xảy ra khi anh ta phục kích.
“Chết tiệt, Tiểu Lai Phúc, cậu thật không tử tế, hình như hôm đó tôi cũng ở đó mà.”
Sau tiếng la ó của Phùng Gia Bảo, Dương Tam Hổ cũng nhìn về phía Lý Lai Phúc.
Lý Lai Phúc uống nước trà rồi nói: “Chuyện đó có thể trách tôi sao? Ai bảo hôm đó các anh không có ở trong nhà, tôi cũng chỉ vì giận dỗi nên mới nói ra thôi.”
Dương Tam Hổ bất bình nói: “Hôm đó tôi cũng có mặt mà, nếu tôi cũng đi thì biết đâu lương cũng được tăng một bậc, haizz! Để Thẩm Binh và Mã Siêu hời một phen, cá nhân tiên tiến năm nay chắc chắn có tên hai người họ rồi.”
Dương Tam Hổ và Phùng Gia Bảo lại vây quanh Vương Dũng, yêu cầu anh ta kể lại một lần nữa.
Hàn Bình Nguyên thì thực sự coi đó là một câu chuyện để nghe, nghe xong ông ta lại cầm báo lên đọc, cứ như thể vừa rồi chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Lý Lai Phúc tò mò nói với Hàn Bình Nguyên: “Bác Hàn, bác không muốn bắt đặc vụ sao?”
Hàn Bình Nguyên vừa xem báo vừa nói: “Bắt đặc vụ thì ai mà chẳng muốn, chỉ là tuổi của tôi không cho phép nữa rồi. Nếu cậu có chuyện tốt thế này thì nhớ dẫn theo anh Tam Hổ của cậu nhé.”
“Ồ.”
Lý Lai Phúc đáp lời xong thì uống trà. Anh chẳng có hứng thú với việc đọc báo, báo chí thời này ư? Nói theo cách của hậu thế thì đó chỉ là những thứ màu mè hoa lá cành, muốn nghe sự thật thì e rằng ngay cả trong kẽ hở cũng khó mà tìm thấy.
Anh lấy cuốn Thủy Hử ra, gác hai chân lên bàn. Người không ngồi văn phòng sẽ không bao giờ biết được tư thế nằm này thoải mái đến mức nào.
Mọi người đều biết Quảng trường phía trước ga tàu sẽ được bàn giao cho Đồn Công an Kiến Quốc Môn, nên ngay cả việc tuần tra cũng không còn tích cực như trước nữa.
Phùng Gia Bảo nghe Vương Dũng kể xong, đi đi lại lại trước bàn làm việc của Lý Lai Phúc, đánh giá anh rồi nói: “Tiểu Lai Phúc, cậu thật sự lợi hại đến vậy sao, có thể tháo khớp tay của người ta luôn à.”
Lý Lai Phúc chẳng thèm để ý đến cậu ta. Đối với Phùng Gia Bảo, một người đánh nhau chỉ biết vật lộn, nói nhiều với cậu ta cũng chỉ là đàn gảy tai trâu. Võ công của Lý Lai Phúc có thể không phải là mạnh nhất, nhưng chỉ cần tiếp cận, thật sự không ai có thể tránh được đòn tấn công bất ngờ của anh.
“Tiểu Lai Phúc, hay là cậu tháo khớp tay tôi ra. . .”
Phùng Gia Bảo chưa nói hết câu thì Hàn Bình Nguyên đã đập bàn mắng: “Cái đồ hỗn xược này, sư phụ cậu không có ở đây là cậu nghĩ không ai đánh cậu nữa à? Cái tay đó đâu phải muốn tháo là tháo được.”
Mấy người trẻ tuổi như Phùng Gia Bảo có thể không phục, nhưng những người lớn tuổi như Hàn Bình Nguyên thì biết rõ, thời này chưa bao giờ thiếu những người có võ công trong người.
Dương Tam Hổ kéo ghế ngồi đối diện bàn làm việc của Lý Lai Phúc, nói: “Tiểu Lai Phúc, cậu đúng là người tài không lộ mặt mà?”
“Ối chà, văn phòng các cậu còn có người tài ẩn mình nữa sao?”
Thường Liên Thắng đẩy cửa bước vào, mọi người đều vội vàng đứng dậy hô: “Chính ủy.”
Thường Liên Thắng đứng ở cửa nói: “Tiểu chân nhân, đi thôi, trưởng đồn gọi cậu đến văn phòng một chuyến.”
Lý Lai Phúc vừa chạy vừa lảo đảo bước về phía trước, miệng thì nói: “Chính ủy đừng đùa, anh Tam Hổ của tôi nói chơi thôi mà.”
Thường Liên Thắng khẽ đá vào mông anh một cái rồi nói: “Cậu đang nói chuyện với ai thế hả?”
Lý Lai Phúc phủi phủi bụi trên mông rồi đợi Thường Liên Thắng cùng đi.
Hàn Bình Nguyên nhìn bóng lưng hai người, cảm thán nói với Vương Dũng: “Cậu nhóc này đúng là hời rồi, Tiểu Lai Phúc sau này chắc chắn sẽ có tiền đồ lớn.”
Kẻ ngốc cũng có thể thấy, Lý Lai Phúc đi đâu cũng được việc, Vương Dũng cũng chỉ cười hì hì.
Đến văn phòng trưởng đồn, Vương Trường An đang chuyên tâm làm việc.
Chỉ là, chuyện anh ta đang làm khiến Lý Lai Phúc dành cho anh ta một ánh mắt khinh thường.
Thường Liên Thắng cười nói: “Nếu cậu không sợ bị đánh thì cứ tiếp tục nhìn như vậy đi.”
Vương Trường An dựng điếu thuốc trên bàn, đổ thuốc lào từ hộp thuốc vào điếu, còn tiện thể nhún người hai cái.
Vương Trường An vặn chặt đầu điếu thuốc, quay sang hỏi Thường Liên Thắng: “Thằng nhóc này vừa làm gì thế?”
Lý Lai Phúc vội vàng lên tiếng, nếu không dễ bị đánh. Anh nói: “Chính ủy, vừa rồi tôi nhặt được nửa hộp thuốc ở phía sau anh, chắc là anh đánh rơi phải không ạ?”
Thường Liên Thắng cất nửa hộp thuốc lá Trung Hoa vào ngăn kéo, nói với Vương Trường An: “Tôi không thấy.”
Vương Trường An trợn mắt nói: “Chính ủy, anh còn có chút nguyên tắc nào không đấy?”
Thường Liên Thắng không chịu thua kém, nói: “Hai chúng ta mà nói về thằng nhóc này thì anh cả đừng mắng anh hai.”
Vương Trường An bị đối đáp lại cũng chẳng còn gì để nói, quả thật anh ta là người thiên vị nhất.
Thế nhưng, bị người khác đối đáp mà không nổi giận thì không phải là tính cách của Vương Trường An. Anh ta nhìn Lý Lai Phúc nói: “Vừa rồi tôi làm mất hai hộp thuốc ở bên ngoài, cậu có thấy không?”
Lý Lai Phúc cúi đầu đi về phía cửa, nói: “Trưởng đồn, vậy tôi ra ngoài tìm giúp anh nhé.”
. . .
PS: Các anh chị em, hôm qua tôi không xin nghỉ phép, xin lỗi mọi người nhé, hôm qua sức khỏe tôi thật sự không chịu nổi.
———-oOo———-