Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 75

  1. Trang chủ
  2. [Dịch] Lạn Kha Kỳ Duyên
  3. Chương 75
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 75

Chương 75: Nửa bình rượu gạo vào lòng sông

Loại thuyền nhỏ kết cấu gỗ này vốn thân tàu đã nhẹ, gặp sóng to gió lớn trên dòng Tiểu Thuận Hà lại càng chòng chành.

Chòng chành nhất là ở đầu và đuôi thuyền. Kế Duyên đứng ở mũi thuyền, đặc biệt thích cái cảm giác này, thỉnh thoảng lại buông sách xuống ngắm cảnh sông nước và hai bên bờ, nhìn những chiếc thuyền khác lướt qua.

Thuyền rời bến một lúc thì giương buồm lên. Gió thổi thuận chiều, lão thuyền phu cũng không cần chèo thuyền nữa, chỉ cần cầm lái giữ hướng là được, tiếng hát của ngư phủ cũng ngưng bặt.

Hai cha con người lái thuyền bảo nhau nhà ở ngay cạnh Lão Hoa Sơn, trong cái thôn sống bằng nghề đưa đò ngang này. Lúc vắng khách, họ lại đánh bắt cá nên trên thuyền không thiếu ngư cụ. Kế Duyên còn định bụng bụng sẽ mượn cần câu thử vận may.

Sau khi thuyền đi được chừng hai khắc, Kế Duyên định rời khỏi mũi thuyền, vào trong khoang ngồi nghỉ.

Khoang thuyền có mái vòm tròn che chắn, khá rộng rãi. Phía sau còn có một cái buồng gỗ nhỏ để đồ đạc của nhà đò. Hai hàng ghế dài dọc thân thuyền đủ chỗ cho mười mấy người ngồi, nhưng để chừa chỗ nghỉ ngơi vào ban đêm, nên chủ thuyền chỉ nhận tối đa mười khách.

Sáu hành khách còn lại mỗi người ngồi một nơi, có vẻ khá tách biệt. Hai thư sinh đi cùng thì thỉnh thoảng nhỏ giọng trò chuyện, còn đứa bé thì dựa vào ông nội ngủ gà ngủ gật.

Kế Duyên vừa nãy ở ngoài đã thấy không khí có gì đó không ổn, đến gần khoang thuyền thì cảm giác này càng rõ rệt. Nguyên nhân hẳn là do gã đại hán râu quai nón kia.

Tuy thị lực của Kế Duyên lúc nào cũng như bị phủ một lớp sương mù, nhưng vẫn nhìn được hình dáng cơ bản. Lúc gã kia lên thuyền, hắn đã thấy dáng người gã vạm vỡ, không thua gì Ngụy Vô Úy.

Nhưng Ngụy Vô Úy cho người ta cảm giác béo tốt, còn gã này thì chỉ thấy cường tráng. Hơn nữa, trên người gã còn nồng nặc mùi rượu, mặt mũi hung dữ hay không thì Kế Duyên không nhìn ra, chỉ biết những người khác đều cố gắng nói chuyện nhỏ tiếng.

Nếu không phải gã kia lên thuyền sau cùng, Kế Duyên thật nghi ngờ có ai dám bước lên thuyền không.

Dù sao cũng phải đi chung ba ngày, bầu không khí này không ổn chút nào.

Lúc Kế Duyên bước vào, mọi người đều vô thức nhìn về phía hắn, có người còn tưởng người đọc sách ở mũi thuyền là người nhà của chủ đò.

Thấy hai bên gã tráng hán đều bỏ trống một khoảng ghế, Kế Duyên liền tùy ý ngồi xuống chỗ gần đó.

“Vị huynh đài này vừa uống rượu à?”

Tráng hán hơi ngạc nhiên nhìn Kế Duyên, như muốn xác nhận có phải đang nói chuyện với mình không. Thấy Kế Duyên quả thật đang nhìn mình, gã mới cất giọng thô kệch:

“Trước khi đi, trưởng bối mở tiệc chiêu đãi ở tửu quán gần bến tàu, mang theo rượu ngon nhà nấu, tôi uống vài chén.”

“À, huynh đài là người Cửu Đạo Khẩu Huyện à? Thấy ngươi tráng kiện khôi ngô, có tập võ không?”

Câu hỏi của Kế Duyên khơi dậy hứng thú của gã hán tử, giọng nói gã lộ rõ vẻ phấn khích:

“Ta là Lý Đại Ngưu, người Đông Uy thôn. Từ nhỏ thể trạng đã cường tráng, người trong thôn bảo ta làm việc nhà nông còn khỏe hơn cả trâu. Ta từ nhỏ đã mơ ước có đại hiệp vượt nóc băng tường thu nhận làm đệ tử, dạy ta võ công trừ bạo an dân, tiếc là chưa gặp được ai… Sau đó…”

Nói đến đây, cảm xúc của gã hán tử trùng xuống:

“Mấy năm trước, tôi vào huyện thành, lão giáo đầu của võ đoàn trong huyện thấy tôi thì bảo tôi có tố chất, nhưng tiếc là đã qua tuổi luyện võ đặt nền móng, đời này khó mà thành tựu võ công…”

Mộng tưởng tan vỡ rồi.

“Áo ha ha, huynh đài đừng thất vọng. Trời không tuyệt đường người, theo Kế mỗ biết, trong giang hồ vẫn có những công phu không đòi hỏi tuổi tác cao. Với điều kiện tiên thiên của huynh đài, lo gì tương lai không thành công.”

“Hắc hắc, đại tiên sinh đừng an ủi ta. Tôi bỏ ý định đó lâu rồi. Lần này đi Xuân Huệ Phủ là để tìm việc làm. Cậu của tôi ở đó có một cái sạp nhỏ, thiếu người khỏe mạnh. Tôi muốn làm lụng tích cóp tiền cưới vợ, sống yên ổn qua ngày!”

Gã hán tử kia vẻ ngoài hung hãn, nhưng nói năng lại chất phác và có chút vụng về, tuyệt không phải là kẻ ác, mà là một người hương thôn thuần phác, giấu trong lòng sự ước ao và bất an với thành lớn.

“Tốt, biết đủ là hạnh phúc!”

Kế Duyên cười, chắp tay hướng mọi người trong khoang thuyền một vòng:

“Tại hạ Kế Duyên, đến Xuân Huệ Phủ du ngoạn, ba ngày này mong được cùng các vị đồng tâm hiệp lực!”

Thấy Kế Duyên mộc mạc mà khí độ tự thành, cộng thêm việc vừa rồi gã tráng hán cũng bớt e ngại, những người còn lại cũng nhao nhao tự giới thiệu. Không khí trong thuyền trở nên thân thiện hơn, mọi người bắt đầu trò chuyện với nhau.

Hai thư sinh là đi du học, hai ông cháu kia có người thân qua đời ở Xuân Huệ Phủ nên vội đến chịu tang, còn gã trung niên gầy gò chỉ nói là có việc ở Xuân Huệ Phủ.

Con trai của lão thuyền phu thỉnh thoảng cũng đến góp chuyện, nghe ngóng những điều mới lạ.

Thuyền đi đến gần chạng vạng tối thì tới Giang Khẩu, đã gần Xuân Mộc Giang rộng lớn.

“Cường tráng tử, chuẩn bị thả lưới!”

“Rõ!”

Những người ngồi trong khoang thuyền nghe thấy tiếng người chèo thuyền gào to, mấy người tò mò ra xem, vừa hay thấy người trẻ tuổi đã lấy một cái lưới ném đến gần mũi thuyền.

“Chỗ Giang Khẩu này dễ bắt được cá lớn lắm. Chư vị chờ chút, tối nay ta cho các ngươi ăn tươi!”

Lão thuyền phu giữ vững lái ở đuôi thuyền, cười lớn với hành khách, buồm cũng đã được thu vào.

Người trẻ tuổi nắm chặt một cái lưới lớn trong tay, xoay người một góc, rồi đột nhiên phát lực, vung mạnh lưới về phía trước. Lưới bay ra, hóa thành một vòng tròn lớn chụp xuống mặt sông.

“Soạt…”

Tiếng lưới chạm mặt nước nghe rất êm tai. Đợi lưới chìm xuống một lát, người chèo thuyền bắt đầu ra sức kéo dây thừng.

“Cạch cạch cạch… Cách cách cách cách…”

Lưới còn kéo được một nửa, cá trong lưới đã quẫy đạp tung bọt nước.

“Hú, hôm nay vận may không tệ, toàn cá lớn! Ai ra phụ một tay!”

Người trẻ tuổi vui vẻ kêu to với hành khách. Vốn đã tò mò, Kế Duyên liền đi tới, tráng hán Lý Đại Ngưu cũng vội vàng tiến lên giúp đỡ.

“Ào ào ào… Lạch cạch lạch cạch… Lạch cạch lạch cạch…”

Sau khi kéo lưới lên, cá quẫy đạp náo nhiệt cả một vùng trên mũi thuyền.

“Ha ha ha ha, thu hoạch lớn! Các vị chờ ăn canh đầu cá và cá chưng rau khô do cha ta làm đi!”

“A a a, tốt quá tốt quá, có cá ăn rồi, có cá lớn ăn rồi…!”

Tiếng kinh hô và tiếng hoan hô của trẻ con hòa lẫn vào nhau.

Một con cá trắm đen nặng hơn hai mươi cân, một con cá trắm cỏ tầm mười cân, còn có hai con cá mè hoa và một ít tôm sông nhảy tanh tách, khiến cả thuyền đều phấn khích. Nếu là thuyền lớn an toàn thì chắc không có cảnh tượng này.

Ở đuôi thuyền dựng lên một cái lò đất, vừa chưng cơm vừa luộc canh cá. Lúc thuyền vừa tiến vào Xuân Mộc Giang, thừa dịp mặt sông yên tĩnh, chiếc thuyền nhỏ chở khách này thả neo ăn tối.

Cùng lúc đó, ở biên giới mặt sông cũng có một chiếc lâu thuyền lớn thả neo. So với thuyền nhỏ thì đèn đuốc sáng trưng, tiếng cười nói vui vẻ không ngớt, tiếng đàn sáo du dương, tựa hồ đang vừa múa vừa hát.

Thuyền nhỏ của Kế Duyên tuy đơn sơ, nhưng có khoang thuyền phía sau, không phải loại thuyền ô bồng trước sau thông thống. Tấm vải che phía trước cũng chắn được gió. Ánh đèn lồng trong khoang thuyền chập chờn trên mặt sông. Ban ngày mọi người còn xa lạ, giờ lại ngồi ăn chung một bàn rất hòa hợp.

Tay nghề của lão thuyền phu đã làm nổi bật hương vị tươi ngon của tôm cá. Thêm vào đó là rượu gạo nhà nấu. Nhất là món cá chưng rau khô, không cần gừng hành, chỉ cần rắc một chút muối là đã ngon không tanh. Mọi người ăn uống ngon lành, vô cùng náo nhiệt.

“Phù phù ~”

Một tiếng động không lớn truyền đến. Những người khác còn đang ăn, Kế Duyên đã nghiêng mặt nhìn ra ngoài.

“Có người rơi xuống nước ~ có người rơi xuống nước rồi!”

Bên ngoài có tiếng thét chói tai vang lên. Lần này thì những người trong khoang thuyền cũng nghe thấy, nhao nhao ra xem.

“Hình như là bên chiếc lâu thuyền kia có người rơi xuống nước?”

“Ừm, giống như vậy. Ôi, người ta cứu được chưa?”

Lâu thuyền cách bên này chừng trăm trượng, nhìn xa không rõ lắm, chỉ biết bên kia đang rối loạn cả lên. Kế Duyên thì càng không cần phải nói, xa như vậy thì thị lực của hắn cũng chịu thua, chỉ nghe thấy tiếng la hét và tiếng kêu cứu.

Nhưng nhờ thính lực tốt, hắn biết rõ người rơi xuống nước vẫn chưa được cứu lên. Tựa hồ là công tử nhà nào đó uống say, hơn nữa còn không biết bơi.

“Phù phù ~ phù phù ~ phù phù ~”…

Ở phía lâu thuyền có người cởi quần áo nhảy xuống sông, muốn cứu người. Nhưng càng xa thuyền thì mặt sông càng tối đen, đèn lồng trên thuyền chỉ chiếu sáng được một phạm vi hạn chế.

“Ôi, nhảy xuống mấy người rồi kìa, xem ra vẫn chưa cứu được!”

“Đúng vậy…”

Uống say rơi xuống nước cộng thêm không biết bơi, Kế Duyên lắc đầu. Vận may không tốt thì khó mà sống sót. Đáng tiếc hắn không phải Đại La thần tiên pháp lực thông huyền, dù thi triển Tiểu Tị Thủy Thuật nhảy xuống tìm cũng không hữu dụng bằng mấy người thuyền phu bơi lội giỏi.

“Ừm!?”

Đột nhiên, mắt Kế Duyên hơi mở to, nhìn chằm chằm xuống mặt sông ở phía xa.

“Công tử ở kia! Công tử ở kia! Ở kia đang trôi kìa, các ngươi mau đi cứu hắn! Ngu xuẩn không thấy sao, ngay ở kia kìa!”

Trên lâu thuyền có người kích động thét lên. Mấy người chèo thuyền đành phải bơi trở lại hướng vừa rồi, quả nhiên thấy công tử áo trắng đang ngửa mặt trôi trên mặt nước, liền vội vàng cùng nhau dìu vào gần lâu thuyền.

Nghe thuyền lớn bên kia mơ hồ truyền đến một trận reo hò, những người trên thuyền nhỏ cũng thở phào nhẹ nhõm.

“Còn tốt còn tốt, cứu được người rồi! Chắc chưa chìm hẳn.”

“Vậy là tốt rồi vậy là tốt rồi! Ừm, chúng ta ăn tiếp thôi.”

“Đúng đúng, ăn tiếp!”

Kế Duyên cũng trở về khoang thuyền, nhưng lấy cớ muốn ra ngoài đi vệ sinh, liền bước ra ngoài.

Trong khoang thuyền, lão thuyền phu vừa nhấc bình rượu gạo định rót cho mình, lại phát hiện rót hai lần mà không thấy rượu đâu.

“Kỳ lạ, uống hết rồi à? Sao hết nhanh vậy, mới uống có bao nhiêu đâu!”

“Không vội không vội, tôi còn, để tôi vào bình lấy thêm cho!”

…

Gió đêm hiu hiu, Kế Duyên một mình đi ra mũi thuyền, một đoàn rượu gạo giấu trong tay áo. Tay phải hắn vung lên, rượu hóa thành một con Thủy Long nhỏ bé uốn lượn, vô thanh vô tức rơi xuống lòng sông.

“Ngư dân rượu gạo nửa bình, kính thỉnh vui lòng nhận!”

Nói xong, Kế Duyên liền quay trở lại khoang thuyền, điềm nhiên như không có việc gì cầm bầu rượu lên rót vào bình rượu gạo mà lão thuyền phu vừa lấy thêm. Dưới mặt sông, một con cá trắm đen lớn đang bơi lội hăng hái ở chỗ vừa có rượu rơi xuống.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 75

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
bia-khach-diem-co-yeu-khi
[Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí
Chương cuối (một) 30/05/2025
Chương cuối (hai) 30/05/2025
Gemini_Generated_Image_fv1q02fv1q02fv1q
Mùa Hè Chưa Đặt Tên
Chương 11 15/02/2026
Chương 10 15/02/2026
Bìa
Thục Sơn Trấn Thế Địa Tiên (Dịch)
Chương 371 31/08/2025
Chương 370 31/08/2025
bia-noi-bua-cong-phap-do-nhi-nguoi-that-tu-luyen-thanh
Nói Bừa Công Pháp, Đồ Nhi Ngươi Thật Luyện Thành? (Bản dịch)
Chương 603 Phiên ngoại Đại Hoang vũ trụ (4) 30/04/2025
Chương 603 Phiên ngoại Đại Hoang vũ trụ (3) 30/04/2025
Bìa mượn kiếm
Mượn Kiếm (Dịch)
Chương 96 27/08/2025
Chương 95 27/08/2025
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Dịch] Lạn Kha Kỳ Duyên, Cổ Điển, Cổ Hiệp, Huyền Huyễn, Nhẹ Nhàng, Tiên Hiệp, Tu Chân, Xuyên Qua
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz