Chương 475
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 475
Chương 475: Tha hương ngộ cố
Giờ phút này, đối với những người ngoài đang quan sát đám người Kế Duyên và Cư Nguyên Tử, những người được coi là cao nhân, tâm tính của họ cũng hết sức phức tạp và vi diệu.
Kế Duyên cảm thấy cuối cùng cũng sắp đến thời gian Tiên Du đại hội rồi. Khi còn ở trên phi thuyền của Huyền Tâm Phủ thì không sao, nhưng khi xuống thuyền, một loại cảm giác chờ mong và hưng phấn liền dần dần mãnh liệt lên.
Dù sao cũng là một đại hội có danh tiếng trong giới tu tiên, liệu có thể gặp gỡ vài vị chân chính Chân Tiên cao nhân hay không, có thể gặp được tác giả của « Vân Trung Du Mộng » hay không, có thể trông thấy ít nhiều những dị thuật thần diệu hay không? Hắn hy vọng sẽ gặp được tất cả những gì mình kỳ vọng.
Mà đối với mọi người Ngọc Hoài Sơn, tâm tình cũng phức tạp không kém. Bọn họ đã mấy lần không đến tham gia Tiên Du đại hội này. Trước kia, tu sĩ trong sơn môn còn gây ra sự cố trong khâu luận đạo.
Những Chân Nhân như Dương Minh, Cừu Phong của Ngọc Hoài Sơn, trước mặt Cư Nguyên Tử chỉ là những bối phận nhỏ, từ trước đến nay chưa từng tham gia Tiên Du đại hội. Đám đệ tử thế hệ sau thì khỏi phải nói, phần lớn bọn họ cảm thấy hưng phấn, nhưng cũng có chút thấp thỏm vì những chuyện cũ và sự lạ lẫm của đại hội.
Còn Cư Nguyên Tử, hắn sống đã nhiều năm, tu vi lại thuộc hàng đỉnh phong của Ngọc Hoài Sơn, tâm cảnh sớm đã khác biệt. Những sự cố trong quá khứ và Tiên Du đại hội không đáng gì với hắn, nội tâm không hề gợn sóng. Kế Duyên thì bình tĩnh bên ngoài, còn hắn là thật sự bình tĩnh.
“Kế tiên sinh, chúng ta đi tiếp kiến Cửu Phong Sơn trước. Bọn họ sẽ an bài chỗ ở cho chúng ta. Đương nhiên, nếu không hài lòng, chúng ta có thể tự tìm chỗ ở bên ngoài.”
Đối với đề nghị của Cư Nguyên Tử, Kế Duyên không có ý kiến gì, gật đầu đồng ý.
Mấy người ánh mắt lưu luyến trên khu chợ Nguyễn Sơn Độ, một đường đi về phía một kiến trúc cực kỳ dễ thấy trên bến đò. Trên đỉnh có lá cờ đỏ phấp phới, trên mặt cờ viết mấy chữ to lóa mắt —— Đăng Tiên Các.
Những người ngoài quan sát thấy Kế Duyên và nhóm người nọ đi về phía tòa kiến trúc kia, đồng thời có tu sĩ Cửu Phong Sơn đi ra nghênh đón ở cửa, liền biết đây mới thực sự là người của Tiên Đạo chính tông, là người có thiệp mời Tiên Du đại hội.
Một lát sau, một tu sĩ Cửu Phong Sơn mặc áo lam dẫn Kế Duyên và đoàn người Ngọc Hoài Sơn rời khỏi Đăng Tiên Các, vung tay áo lên vẩy ra một mảnh lá liễu to lớn, biến thành một chiếc thuyền nhỏ.
“Chư vị đạo hữu, mời lên Thanh Diệp Chu. Đạo tràng Cửu Phong Sơn của ta đã ở trong núi Nguyễn này, nhưng lại không ở trong núi Nguyễn này. Các vị có lẽ không quen đường, để ta đưa chư vị đạo hữu đi nghỉ ngơi trong núi.”
“Ừm, làm phiền!”
Cư Nguyên Tử khách khí đáp lời, đi đầu bước lên lá xanh, Kế Duyên và những người khác theo sát phía sau.
Người của Cửu Phong Sơn coi Kế Duyên là tu sĩ Ngọc Hoài Sơn, Kế Duyên cũng không giải thích gì, đỡ phải đòi thiệp mời riêng, chuyện đó hắn không muốn, còn phải tìm Tri Sự năm xưa mời hắn lên phi thuyền, vẫn là bớt phiền phức thì tốt hơn.
Nhưng Kế Duyên vừa đặt chân lên Thanh Diệp Chu, còn chưa kịp đứng vững thì đã nghe thấy có người gọi mình từ xa.
“Kế tiên sinh… Kế tiên sinh… Có phải là Kế tiên sinh không?”
Giọng nói này có chút quen tai, nhưng lại có cảm giác xa lạ. Điều này hết sức kỳ quái, tai của Kế Duyên thính đến không tưởng nổi, cơ hồ không quên bất cứ âm thanh nào đã nghe qua.
Đừng nói là tiếng người, ngay cả tiếng chó sủa, hắn cũng có thể phân biệt được từng con chó đã nghe qua, chưa từng gặp phải giọng nói vừa quen thuộc vừa xa lạ như vậy.
Kế Duyên cau mày quay đầu nhìn về phía nơi phát ra âm thanh, lập tức cảm thấy hai mắt sáng lên. Một nam tử có linh vận trong mắt đang bước nhanh tới. Hắn mặc một thân trường bào màu vàng nhạt, đầu đội mũ nhỏ cài trâm vàng, vẻ mặt trung niên lộ vẻ kinh hỉ.
Vì hai tiếng kêu gọi này, tu sĩ Cửu Phong Sơn và đám người Ngọc Hoài Sơn tự nhiên cũng dừng lại, cùng nhau nhìn về phía người tới.
Rất nhanh, người tới đã đến trước mặt Kế Duyên, duỗi thẳng hai tay, khom người chín mươi độ, hướng Kế Duyên làm một đại lễ.
“Gặp qua Kế tiên sinh! Không ngờ thật sự là ngài. Sư phụ ta còn nói ngài chắc chắn sẽ không tới đây, ha ha ha, thấy ngài chắc chắn ông ấy sẽ cao hứng!”
Kế Duyên nghe vậy trong lòng hơi động, nhưng trên mặt lại không lộ ra, nhìn người đàn ông đang nói chuyện, khẽ gật đầu nhưng không mở miệng.
Người kia tươi cười, thu hồi lễ rồi nói:
“Tiên sinh không nhận ra ta sao?”
“Ha ha!”
Kế Duyên cười đầy thâm ý, hắn nghĩ đến một người. Trong thiên hạ, nếu không dùng thần thông biến hóa, người mà hắn đã nghe qua giọng nói rồi mà vẫn không thể nhớ ra, có lẽ chỉ có một người, mà người trước mắt rõ ràng không vận dụng thần thông gì.
“Bệ hạ đổi một lớp da tốt đấy!”
Người đàn ông trung niên hơi sững sờ, sau đó nụ cười trên mặt càng rạng rỡ.
“Không hổ là Kế tiên sinh, đúng là không cần ta nhắc nhở, ngài đã nhận ra ta rồi. Dương Tông bái phục! Nhưng tiên sinh đừng gọi ta như vậy nữa, ngài dám gọi ta cũng không dám nhận đâu!”
Thấy Dương Tông có dáng vẻ trung niên, Kế Duyên trong lòng không hiểu nhẹ nhàng thở ra. Hắn thật sự sợ một đứa bé mặc yếm chạy ra, như vậy Kế mỗ hắn thật sự có chút không tiếp thụ được.
Vứt bỏ ý tưởng buồn cười trong đầu, Kế Duyên nhìn quanh bốn phía. Đã có Dương Tông ở đây, vậy lão ăn mày kia hẳn là cũng không quá xa, nhưng hắn không thấy đối phương, hẳn là ông ta không thấy hắn, nếu không chắc chắn đã đến đây rồi.
“Sư phụ ngươi đâu?”
“Sư phụ ở Cửu Phong Sơn. Ta và sư huynh tự mình đến chợ Nguyễn Sơn Độ dạo chơi, không ngờ lại gặp được ngài. Dương Tông không dám quên đại ân của tiên sinh, không có tiên sinh và ân sư, sẽ không có Dương Tông ta ngày hôm nay!”
Lão Hoàng Đế này quả nhiên đã thoát thai hoán cốt. Thời khắc sinh tử đại triệt đại ngộ, tính cách đã khác xưa như hai người, thêm vào việc đổi thân sen, cũng khó trách Kế Duyên không thể phân biệt ra giọng nói.
Nghĩ đến đối phương dùng sen tái tạo nhục thân, Kế Duyên không khỏi nhìn lên xuống dò xét từng khớp nối của Dương Tông, có chút ác thú vị nghĩ xem có phải hắn thường xuyên bị gãy tay gãy chân hay không.
“Ách, Kế tiên sinh, vị này là?”
Cư Nguyên Tử không rõ người trước mắt là ai, vì sao Kế tiên sinh lại gọi hắn là “Bệ hạ”?
Kế Duyên cười, phất tay giới thiệu Dương Tông, người có tinh thần diện mạo khác hẳn.
“Cư đạo hữu, vị này chính là Đại Trinh Hoàng Đế trước đây, Nguyên Đức Đế Dương Tông.”
“Ừm? Nguyên Đức Hoàng Đế?” “Nguyên Đức Đế!”
“Cái gì! ?” “Nguyên Đức Đế không phải đã băng hà rồi sao?”
Cư Nguyên Tử và đám người Ngọc Hoài Sơn đều kinh ngạc lên tiếng, còn tu sĩ Cửu Phong Sơn bên cạnh thì không nóng không vội, chỉ dụng tâm quan sát cảnh tượng trước mắt.
Dương Tông vội vàng hành lễ với mọi người.
“Dương Tông gặp qua chư vị tiên trưởng tiền bối. Chư vị nói đúng, Nguyên Đức Đế đã băng hà, bây giờ chỉ là Dương Tông mà thôi!”
Sau kinh ngạc, Cư Nguyên Tử bỗng nhiên nhãn thần lóe lên, trong lòng bỗng nhiên nghĩ đến một khả năng, đó chính là nhục thân tái tạo, tái tạo Càn Khôn.
‘Đại thủ bút!’
“Sư đệ… Sư đệ… Ngươi chạy nhanh như vậy làm gì, ta theo không kịp ngươi!”
Phía sau lại có giọng nói quen thuộc của Kế Duyên vang lên. Một thiếu niên trông không khác Ngụy Nguyên Sinh là mấy vội vã chạy tới, tay còn cầm một gói lá sen bốc hơi nóng hổi.
Vóc dáng cao hơn, y phục cũng chỉnh tề hơn, nhưng Kế Duyên nhìn bộ dạng này, vẫn cảm thấy cậu ta là tên tiểu khất cái năm xưa.
“Sư đệ, ngươi lại chạy lung tung, lần sau ta không mang theo nữa…”
Thiếu niên nói được nửa câu thì dừng lại, “Ực ực” một tiếng nuốt đồ ăn trong miệng xuống bụng, mở to hai mắt nhìn Kế Duyên.
“Tiểu Du, không nhận ra ta sao?”
“Kế tiên sinh! Ngài cũng đến Tiên Du đại hội? Tốt quá rồi! Lần này ta và sư đệ có thêm một người quen!”
Nói xong, Lỗ Tiểu Du đưa gói lá sen trong tay cho Kế Duyên.
“Tiên sinh nếm thử đi, sơn tra gạo nếp viên, mới ra lò!”
Kế Duyên cũng không khách khí, cười đưa tay nhặt một viên, đặt vào miệng nhấm nuốt.
“Chư vị đạo hữu, ta thấy hay là đến Cửu Phong Sơn của ta thu xếp ổn thỏa rồi ôn chuyện sau thì sao?”
Tu sĩ Cửu Phong Sơn đến lúc này mới lên tiếng. Gặp người quen là chuyện rất bình thường trong Tiên Du đại hội. Người tu tiên nhiều vô kể, thọ tinh cũng không ít, rất nhiều lão hữu cách xa nhau mấy chục năm thậm chí cả trăm năm gặp lại là chuyện thường thấy.
Kế Duyên gật đầu, bước lên Lục Diệp Chu, sau đó tu sĩ Cửu Phong Sơn thi pháp ngự thuyền lên trời, tuy cũng bay tới, nhưng độ cao lại không ngừng tăng lên.
Kế Duyên quay đầu nhìn về phía nơi phi thuyền đi tới. Dưới Pháp Nhãn, mơ hồ có thể thấy chín tòa sơn phong to lớn treo lơ lửng trong mây mù sâu thẳm.
Phía dưới Nguyễn Sơn Độ, Lỗ Tiểu Du và Dương Tông vẫn duy trì tư thế hành lễ cung tiễn, biết rõ không còn nhìn thấy Kế Duyên nữa mới thu lễ.
“Sư phụ biết rồi nhất định sẽ rất cao hứng… A?” “Ừm, hoặc là nói rất phức tạp…”
“Ai!”
Sư huynh đệ ở chung những năm này, hiểu rõ nhau mười phần, không khỏi đều thở dài. Đương nhiên, trên tổng thể, sư phụ chắc chắn sẽ cao hứng hơn.
Thanh Diệp Chu tốc độ không chậm, chốc lát đã rời xa Nguyễn Sơn Độ, xuyên qua tầng mây khói mông lung, Kế Duyên và những người khác đã đến được sơn môn Cửu Phong Sơn.
Chín tòa sơn phong to lớn xếp thành một hàng, cao thấp không đồng đều, nhưng chênh lệch không lớn. Trong đó có non xanh nước biếc, nhưng lại huyền lập giữa đám mây, vốn đã đứng trên mây, nhưng trên đỉnh núi vẫn có mây trắng lững lờ trôi, có đỉnh núi còn có cầu vồng chiếu rọi, lại thêm phi điểu bay lượn, Tiên Nhân qua lại, quả là nơi Thần Tiên ở.
“Chư vị đạo hữu, đó chính là sơn môn Cửu Phong Sơn của ta. Cửu Phong cùng lập hiện ra trong mây, ở chỗ này nhưng lại không ở chỗ này. Các vị đạo hữu đi rồi sẽ nhận được một lệnh bài, nếu không có lệnh bài thì không vào được sơn môn, đến lúc đó đừng làm mất.”
Tu sĩ kia vẫn luôn nho nhã lễ độ, nhưng lúc này cũng khó nén được sự kiêu ngạo của một đệ tử Cửu Phong Sơn.
Cửu Phong thánh địa diệu pháp vô tận, lại có thể tổ chức Tiên Du đại hội, là một sự tình vô cùng vẻ vang. Người tu tiên dục niệm không mạnh, phú quý thế tục không thể lay động, nhưng cái thể diện này không dễ kiếm được, ai cũng sẽ cảm thấy tự hào.
Cư Nguyên Tử cũng là lần đầu tiên đến Cửu Phong Sơn, đây cũng là lần đầu tiên Cửu Phong Sơn tổ chức Tiên Du đại hội.
Xoát, xoát, xoát…
Bên cạnh có từng đạo lưu quang vụt qua, là các tu sĩ trẻ tuổi ngự kiếm mà đi, lại thêm tiếng cười nói đi theo.
“Ha ha ha ha ha… Ta nhanh nhất!” “Các ngươi ngự kiếm chậm như rùa đen!”
“Nhìn ta đuổi kịp ngươi!” “Đừng chạy!”
Âm thanh đi xa, kiếm quang thỉnh thoảng bay thẳng, thỉnh thoảng xoắn ốc, vạch qua từng đường dây dưa, thể hiện hết sự kỳ diệu của ngự kiếm. Chỉ nhìn thủ pháp ngự kiếm linh động, Kế Duyên đã cảm thấy xấu hổ.
‘Đều là tiên diệu thánh cảnh, chuyến này đến không lỗ!’