Chương 718 thanh nhi
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 718 thanh nhi
Chương 718: Thanh Nhi
Dư Sinh ngồi bên giường, trong lúc suy nghĩ liền đóng hệ thống lại.
Việc này hắn đã quá quen thuộc, ngay từ lúc trao nụ hôn đầu, Dư Sinh đã đề phòng hệ thống.
Khi ấy, hệ thống vì không rơi vào trạng thái ngủ say, còn hùng hồn nói: “Ta vẫn còn là trẻ con, hệ thống tự mang chức năng che đậy.”
“Ngươi đúng là tự mình cắt xén rất lưu loát.” Dư Sinh đáp.
“Biết sao được, đều là vì kiếm tiền cả thôi.” Hệ thống than thở.
Dù vậy, Dư Sinh vẫn không chút lưu tình ném nó vào trạng thái ngủ say, thậm chí còn thành thói quen.
Điều này khiến hệ thống có chút vui mừng, bởi vì từ sau nụ hôn đầu, Dư Sinh cuối cùng cũng nhớ đóng hệ thống khi đi vệ sinh.
“Haizz, nam nhân,” lần này khi Dư Sinh đóng hệ thống, hệ thống để lại một âm thanh băng lãnh đầy mỉa mai trong đầu hắn.
Dư Sinh thầm nghĩ, “Hệ thống như ngươi cũng có giới tính à?” Không để ý đến nó, Dư Sinh ngắm nhìn thành chủ, ánh mắt đầy suy tư.
Lướt qua gò núi, xuyên qua bình nguyên, nghĩ đến những trận “chém giết” trên giường hôm qua, lòng Dư Sinh lại nóng lên.
Vạn sự khởi đầu nan, hôm qua đã phạm sai lầm, hiện tại vẫn còn sinh long hoạt hổ đứng đây, Dư Sinh cũng chẳng để ý gì nữa.
Hắn ghé vào tai thành chủ, nhẹ giọng hỏi: “Chúng ta tạo ra một chủng tộc thế nào?”
“Cái gì?” Bị hơi thở của Dư Sinh thổi vào tai, thành chủ không thể giả vờ ngủ tiếp, đành vờ như vừa tỉnh giấc hỏi.
“Ta nói là, chúng ta tạo ra một tiểu Dư Sinh thì sao?” Dư Sinh nói, “Kéo dài mười năm tám năm, sau này chư thần có thể tìm nó tính sổ.”
Thành chủ im lặng, nhìn hắn, “Ai thèm làm con ngươi, xui xẻo tám đời.”
“Lẫn nhau thôi, làm con của ngươi cũng vậy.” Dư Sinh dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve chóp mũi nàng, rồi trượt xuống môi.
Thật đúng là, thành chủ không phản bác được, chỉ có thể cắn nhẹ ngón tay Dư Sinh.
“Ái da,” Dư Sinh vội rụt tay lại, ra vẻ hung dữ nói: “Dám cắn ta, hiện tại ta phải trừng phạt ngươi thật nặng.”
Dứt lời, hắn liền nhào tới.
Ban đầu, Dư Sinh chỉ trêu chọc, hai người còn đùa giỡn giãy giụa, nhưng tiếng cười dần nhỏ xuống.
Đến khi quần áo xộc xệch, xuân ý tràn trề, thành chủ nhỏ giọng nói: “Tắt đèn đi.”
Dư Sinh tiện tay ném một chiếc áo, che đi viên dạ minh châu, trong chốc lát đêm xuân ấm áp, chiếc giường gỗ tinh xảo cũng rên rỉ khe khẽ.
Đêm nay Dư Sinh đặc biệt bận rộn, khi thì như Don Quixote, vung trường thương đâm vào cối xay gió, nhận lấy một trận tơi bời.
Khi thì như một lão ngư phu, vật lộn với một con cá lớn ba ngày ba đêm, cuối cùng cũng thắng trở về.
Hắn càng đánh càng hăng, khi thì phiên vân, khi thì che mưa, như Na Tra náo biển, quấy long trời lở đất, đến khi đối phương tơi bời mới chịu thu binh.
Chuyện xấu làm nhiều ắt thương thân. Sáng hôm sau, Dư Sinh tỉnh dậy, eo có chút đau nhức, vừa muốn xoay người vặn mình thì cảm thấy cánh tay phải hơi nặng.
Thì ra là thành chủ đang đè lên.
Bầu ngực nàng nửa lộ, lụa mỏng che thân, cả người lười biếng nằm nghiêng bên cạnh Dư Sinh, đôi mày còn vương chút xuân tình chưa tan.
Dư Sinh lại an tĩnh lại, lặng lẽ ngắm nhìn thành chủ, trong lòng như có ánh nắng chiếu vào, ấm áp vô cùng.
Như cảm nhận được, thành chủ chậm rãi mở mắt, thấy Dư Sinh đang nhìn mình, nàng kéo lụa mỏng lên, hỏi: “Nhìn gì thế?”
“Ngắm nữ nhân của ta.” Dư Sinh nằm nghiêng, tới gần thành chủ, tay vuốt ve cằm nàng, “Về sau ngươi là người của ta.”
Thấy hắn ngả ngớn như vậy, thành chủ phẩy tay gạt tay hắn ra, “Ai là người của ngươi, ngươi là người của ta còn tạm được, đừng quên, ta là thành chủ.”
“Ta vẫn là Đông Hoang minh chủ đấy.”
Dư Sinh được nước lấn tới, nắm tay đặt lên bụng thành chủ vuốt ve, “Hơn nữa, Đông Hoang Vương còn hứa gả ngươi cho ta rồi.”
Khi Dư Sinh điều khiển Chiếu Biển Kính, đã từng vô tình thấy mẹ hắn muốn thành chủ làm con dâu nuôi từ bé cho hắn.
“Ngươi nói xem, khách tới quán trọ lại trực tiếp đem bà xã của ta “bản” lên, có phải là có dự mưu không?” Dư Sinh hỏi.
“Dự mưu cái đầu ngươi.” Thành chủ không vui nói.
Lúc trước nàng chỉ là muốn tránh Họa Tiên bọn họ nên mới đến đây, dù sao bây giờ cũng không cần trả tiền cho Dư Sinh nữa.
Điều này khiến thành chủ rất vui mừng, nhưng sau đó nghĩ đến việc mình đã thất thân với hắn, lại cảm thấy thiệt thòi.
Lúc này, dưới lầu vang lên tiếng Thạch Đại Gia chỉ huy tiểu nhị đóng cọc xuống hồ.
Dư Sinh cảm thấy không còn sớm nữa, vỗ nhẹ vào mông thành chủ, cười đùa nhảy xuống giường, mặc quần áo chuẩn bị đi ăn sáng.
Sau bữa ăn, Dư Sinh tiếp tục ngồi bên hồ ngắm mấy con ngỗng vẫy vùng, suốt cả ngày, đến tận tối mịt, ngay cả bữa trưa cũng không nghỉ.
Đêm đến ca hát, ngày ngắm ngỗng, liên tiếp ba ngày, đợi đình giữa hồ đã hoàn thành, Dư Sinh vẫn không thu hoạch được gì.
Thay đổi duy nhất là Dư Sinh đổi chỗ, ngồi yên trong đình giữa hồ, cảnh vật xung quanh có vẻ u tĩnh hơn một chút.
“Các ngươi nói xem, trên thân ngỗng thật sự có ảo diệu của thư pháp sao?” Hôm đó vào buổi chiều, tiểu nhị rảnh rỗi ngồi hóng mát bên bờ hồ.
Thời tiết thay đổi nhanh chóng, gần như trực tiếp từ xuân sang hè, nhất là vào buổi chiều, nóng bức khó chịu, ánh nắng như lửa đổ xuống mặt đất.
“Có lẽ vậy, cũng có thể là chưởng quỹ thích ngỗng.” Phú Nan đoán.
“Không thể nào, vậy thịt ngỗng chẳng phải càng không được ăn sao?” Thảo Nhi nghĩ ngay đến điều này.
“Không thể nào.” Diệp Tử Cao cũng nói, “Chưởng quỹ thích thành chủ còn không kịp ấy chứ, thích ngỗng làm gì?”
“Cũng phải.” Hắc Nữu gật đầu, “Mấy ngày nay, ngươi không thấy chưởng quỹ với thành chủ dính nhau như sam à, lúc ăn cơm còn gắp thức ăn cho thành chủ không ngớt.”
Thảo Nhi không hiểu, “Trước kia chưởng quỹ chẳng phải cũng gắp thức ăn cho thành chủ sao?”
“Khác mà.” Hắc Nữu vội bác Thảo Nhi, “Trước kia chỉ là gắp thức ăn thôi, bây giờ hai người còn thế này này…”
Hắc Nữu kéo Diệp Tử Cao làm mẫu, liếc mắt đưa tình với Diệp Tử Cao, Diệp Tử Cao lập tức làm ra vẻ thẹn thùng sợ bị người phát hiện.
“Nhìn chưởng quỹ với thành chủ ngọt ngào thế, sao nhìn hai người các ngươi buồn nôn vậy?” Phú Nan rùng mình nổi da gà.
“Haizz, nhắc đến chưởng quỹ với thành chủ, các ngươi nói… bọn họ bây giờ đến mức nào rồi?” Quái Tai hỏi.
“Sáng nay lúc ta vào bếp sau, nghe được chưởng quỹ gọi ‘Thanh Nhi’.” Tiểu hòa thượng nói.
“Ha ha, tiểu hòa thượng nhà ngươi cũng thích bát quái ghê.” Diệp Tử Cao xoa xoa cái đầu trọc lóc của tiểu hòa thượng, “Nhưng ta thích.”
“‘Thanh Nhi’? Xem ra hai người đã phá vỡ lớp giấy mỏng kia rồi.” Hắc Nữu nói.
“Ha ha, vậy sau này chưởng quỹ chẳng phải là thành chủ phu nhân rồi?” Phú Nan chợt nghĩ ra điều này.
“Xí, rõ ràng là thành chủ thành Đông Hoang minh chủ phu nhân mới đúng, ngươi…” Hắc Nữu vừa định dạy dỗ Phú Nan thì bị Diệp Tử Cao cắt ngang.
“Mau nhìn, mau nhìn, chưởng quỹ động kìa.” Hắn chỉ vào Dư Sinh trong đình giữa hồ.
Mọi người ngước mắt nhìn lên, Dư Sinh quả nhiên nhặt bút lông trên bàn lên, chấm mực rồi thỏa thích vung bút.