Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 719 ta là mẹ ngươi!

  1. Trang chủ
  2. [Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí
  3. Chương 719 ta là mẹ ngươi!
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 719 ta là mẹ ngươi!

Chương 719: Ta là mẹ ngươi!

Đám người nhìn chằm chằm Dư Sinh hồi lâu, cảm thấy tư thế nâng bút của hắn có gì đó khác lạ, tinh khí thần càng thêm sung mãn, dường như hòa thành một thể, ngắm nhìn thôi cũng thấy mãn nhãn.

“Các ngươi xem, chưởng quỹ vung bút có giống dáng vẻ con ngỗng bơi lội dưới nước không?” Thảo Nhi ngắm nghía một hồi rồi bỗng lên tiếng.

Nghe Thảo Nhi nói vậy, mọi người lập tức cảm thấy Dư Sinh vung bút trên giấy chẳng khác nào ngỗng đang tung tăng bơi lội.

Đem hai hình ảnh so sánh, một bên là trang giấy và ngòi bút, một bên là mặt nước và ngỗng; một động một tĩnh, thoắt dừng thoắt vội; một ẩn một hiện, vừa lộ vừa giấu, chân ý hiển hiện giữa động và tĩnh.

Trong khoảnh khắc này, nước và ngỗng, bút và giấy, con người và tự nhiên hoàn toàn hòa làm một.

Giữa những lần vung bút, trang giấy hóa thành mặt nước, ngòi bút tựa như ngỗng đang bơi lội, Dư Sinh đem tự nhiên nhập vào trang giấy, đem tinh thần hòa vào bút pháp, một bút thành ngỗng.

Viết xong, Dư Sinh tiện tay ném chữ “Ngỗng” xuống mặt hồ, trang giấy đón gió bốc cháy, chỉ còn lại chữ “Ngỗng” rơi xuống mặt nước, đáp xuống thân mấy con ngỗng đang vẫy vùng.

Tức thì, mấy con ngỗng trong hồ khựng lại.

Đến khi Dư Sinh vỗ tay, chúng mới động đậy trở lại.

Hắn thở ra một ngụm trọc khí, quay đầu đắc ý nói với thành chủ: “Đạo đã thành, thư pháp của ta cuối cùng cũng nhập đạo rồi.”

Thành chủ sợ hắn kiêu ngạo, bèn đứng lên nói: “Mới chỉ là phong danh thôi, còn kém xa mẹ ngươi một chữ kiếm dẫn xuất kiếm trận.”

Theo lời của chữ tiên, phong danh có hai cảnh giới: “Hằng danh” và “Vô danh”.

Dư Sinh cho rằng, việc mẹ hắn dùng một chữ kiếm dẫn xuất kiếm trận thuộc về hằng danh, tức là vạn loại kiếm đạo trên đời cuối cùng đều quy về một chữ kiếm.

Bởi vậy, chỉ một chữ kiếm thôi cũng có thể dẫn tới long trời lở đất, hơn vạn mưa kiếm.

Còn cảnh giới hiện tại của Dư Sinh chỉ là mượn một cái tên, khống chế chủ nhân của cái tên đó mà thôi.

Tuy vậy, Dư Sinh vẫn cảm thấy mình đã làm không tệ, “Không thể nói vậy được, mẹ ta vui sướng thành lão yêu bà rồi cũng mới đạt tới hằng danh.”

“Mà ta vẫn còn là con nít, tiến vào thường danh cảnh giới cũng không tệ rồi.” Dư Sinh tự tán dương mình.

“Ai đang mắng ta?!” Một giọng nói trong trẻo như chim hoàng oanh vang lên, khiến Dư Sinh giật mình ném cả bút trong tay, “Ai, ai đang nói chuyện vậy?”

“Lão yêu bà đang nói chuyện đó!” Thanh âm phát ra từ trong ngực Dư Sinh.

Dư Sinh và thành chủ liếc nhau, nơm nớp lo sợ lấy tấm gương ra, dù đã đoán được đáp án nhưng vẫn muốn xác nhận: “Lão, lão yêu bà là ai?”

“Lão yêu bà là ta, không đúng, lão yêu bà là mẹ ngươi, cũng không đúng, ta là lão yêu bà!”

Một tiếng rống từ trong gương vọng ra, chấn đến tay Dư Sinh tê rần, tấm gương rơi thẳng xuống nước.

“Phù phù” một tiếng, âm thanh hắt nước khiến Dư Sinh hồi thần, hắn hỏi thành chủ: “Vậy, vậy là…?”

Thành chủ khẽ gật đầu, ra hiệu đúng như Dư Sinh nghĩ.

“Mẹ của ta ai…” Dư Sinh thầm nghĩ, vừa gặp mặt, hay đúng hơn là vừa đối thoại, hắn đã đắc tội Đông Hoang đệ nhất nhân rồi sao?

“Không đúng!” Ngay lúc Dư Sinh hối hận không thôi, tấm gương lại tự bay lên, bên trong truyền ra sự giận dữ: “Lão nương bị ngươi chọc tức hồ đồ rồi.”

“Ta là mẹ ngươi!” Thanh âm chói tai truyền đến.

Chớ nói Dư Sinh, Diệp Tử Cao và những người khác trên bờ cũng nghe thấy, Hắc Nữu còn bị kinh hãi đến mức ngồi sụp xuống đất.

Lập tức, Hắc Nữu kích động đứng lên, “Vương thượng đến rồi?”

Không ai trả lời hắn, Dư Sinh ở đằng xa vẫn còn đang kinh hãi, dù sao hắn vừa mới đắc tội vị Đông Hoang Vương kia.

“Xuy ~” Ở đầu kia tấm gương, Đông Hoang Vương sau khi thành công làm rõ thân phận thì thở phào một hơi, thể xác và tinh thần đều cảm thấy thư thái.

“Nhi tử, nghe nói dạo này con đã thành nam nhân rồi, ta…” Lời còn chưa dứt thì đã bị Dư Sinh “Khụ khụ” cắt ngang.

Dư Sinh bị chính nước miếng của mình làm sặc, dù sao câu nói của Đông Hoang Vương vừa rồi quá sức tưởng tượng.

“Cái này còn có nghe nói? Ngươi nghe ai nói vậy?” Thấy thành chủ mặt đỏ bừng, Dư Sinh hỏi.

“Con nói vậy cũng đúng,” Đông Hoang Vương dừng một chút rồi đổi giọng, “Ta cảm thấy gần đây con đã thành nam nhân.”

“Ngươi làm sao mà cảm giác ra được?” Dư Sinh hoài nghi nói: “Ngươi, ngươi không phải là giám thị hay nhìn trộm ta đấy chứ?”

“Nói cái gì vậy, lão nương là hạng người như vậy sao?!” Đông Hoang Vương giận dữ, “Ta là mẹ ngươi, ngươi còn không tin ta?!”

“Nếu ta muốn giám thị ngươi, thì đã sớm ra tay từ lúc ngươi nói lão nương xấu xí rồi…”

Đông Hoang Vương vội bịt miệng lại, dường như lỡ lời, dừng một chút rồi mới nói tiếp: “Đúng không, lúc ấy không giết ngươi, đủ để chứng minh ta là mẹ ruột của ngươi rồi.”

Dư Sinh nhếch mép, “Đã vậy thì ngươi làm sao biết được?”

“Sao, con không cảm thấy phong ấn của mình đã được giải khai rồi à?” Đông Hoang Vương nói, “Ta ở tận Phù Tang xa xôi cũng phát hiện ra đấy.”

“Phong ấn gì cơ?” Dư Sinh không hiểu.

“Chính là cái vụ huyễn hóa thành rồng ấy,” Đông Hoang Vương nói, giọng nói xa xăm, còn lẫn cả tạp âm lốp bốp, Dư Sinh thầm nghĩ cái thứ này còn có lúc sóng yếu nữa à?

Đang nghĩ ngợi thì giọng của Đông Hoang Vương lại truyền về, “Năm đó lão nương cố ý hạ cho con đấy, chỉ cần con trở thành nam nhân thì phong ấn sẽ tự giải.”

Quá điên rồ rồi!

Dư Sinh trợn mắt há mồm, người khác gặp một lần nữ nhân thì hóa thân cầm thú, còn hắn thì trực tiếp hóa thành rồng.

“Nhi tử, quà trưởng thành lão nương tặng cho con thế nào?” Tiếng cười đắc ý truyền ra từ tấm gương.

Dư Sinh còn chưa kịp nói gì thì Đông Hoang Vương đã hô lớn một tiếng, “Cháu trai, đỡ chiêu, đánh mặt đây.”

Tiếp đó là một tiếng “Phanh” vang lên, kèm theo tiếng chim kêu thảm thiết.

“Cháu trai, cháu còn tưởng ta thật đánh mặt à? Ta cho cháu biến thành thái giám luôn!” Đông Hoang Vương ở đầu bên kia vênh váo nói.

Dư Sinh nghe mà toát mồ hôi hột, thầm nghĩ đây đâu phải Đông Hoang Vương gì, mà là một tiểu thái muội chính hiệu.

Hắn hận không thể cúp máy ngay lập tức, nhưng tấm gương lại không nghe theo sai khiến của hắn.

“Nhi tử, ta còn tưởng con phải sớm hơn một chút chứ, ai ngờ bây giờ con mới cấu kết lại với muội tử kia của ta.” Đông Hoang Vương thất vọng thở dài một tiếng.

Sau đó, giọng điệu của nàng lại phấn chấn lên, “Nhưng mà cũng vẫn được, ta cuối cùng cũng có thể làm nãi nãi rồi, ha ha ha ha…”

Tiếng cười kia thật độc đáo, Dư Sinh ngượng ngùng cười với Hắc Nữu đang chạy tới.

Hắc Nữu lại có cái nhìn khác, không hổ là vạn long chi tổ, cười lên cũng bá khí ngút trời.

“Có nghe thấy không, ta sắp được làm nãi nãi rồi!” Đông Hoang Vương trung khí mười phần, vừa nói vừa vung tay múa chân ở đầu bên kia.

Dư Sinh ôm trán, cố gắng che mặt lại, nói gió thành mưa, không hổ là Long Thần.

“À phải rồi, ta nghe nói chỗ con dạo này không yên ổn?” Đông Hoang Vương đánh một trận đã đời, thư sướng rồi mới hỏi.

Không đợi Dư Sinh trả lời, nàng đã nói tiếp, “Đừng sợ, muốn đánh thì cứ đánh, đánh không lại thì cứ tự giới thiệu, có lão nương chống lưng cho con, người bình thường không dám bắt nạt con đâu.”

“Sao không tự giới thiệu luôn cho rồi?” Dư Sinh thầm nghĩ, như vậy sẽ đỡ phiền phức hơn nhiều.

“Không được, chúng ta phải lấy đức phục người.” Đông Hoang Vương vẫn không ngừng vung tay múa chân.

Đây là cái logic gì vậy trời.

“Được rồi, nhi tử, lão nương đi đánh nhau đây, con tự giải quyết cho tốt nhé.” Đông Hoang Vương nói rồi định ngắt liên lạc.

“Đừng, ngươi còn chưa nói cho ta biết sau khi hóa thành rồng thì thế nào mà.” Dư Sinh vội nói.

“Tự tìm trong sách mà xem đi, mỗi ngày đốt hương mặc niệm mẹ ngươi là người đẹp nhất thiên hạ, niệm đủ số lần thì kỳ tích sẽ xuất hiện.”

Đông Hoang Vương vội vàng nói một câu cuối cùng, “Nhớ gửi lời hỏi thăm tới muội tử của ta, vợ của con nhé”, sau đó liền ngắt liên lạc.

Cái bối phận gì thế này, Dư Sinh cạn lời.

Hắn liếc nhìn tấm gương, ngẩng đầu lên thì thấy Diệp Tử Cao và những người khác đang tò mò nghiêng tai lắng nghe, không khỏi cảm thấy hơi xấu hổ.

“Nhìn cái gì mà nhìn, mau trở về làm việc đi, coi chừng bị trừ tiền công.” Dư Sinh tung ra đòn sát thủ.

Binh hùng hùng một cái, tướng hùng hùng một tổ, dưới sự dẫn dắt của Dư Sinh, tất cả tiểu nhị trong khách sạn đều dốc sức làm việc, vội vàng xoay người rời đi.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 719 ta là mẹ ngươi!

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
bia-khach-diem-co-yeu-khi
[Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí
Chương cuối (một) 30/05/2025
Chương cuối (hai) 30/05/2025
bìa
[Dịch] Bắt Đầu Bị Siêu Thoát Sáng Tạo Ra Vực Sâu Minh Giới
 Lời kết 29/11/2025
 Chương 572 29/11/2025
Gemini_Generated_Image_fv1q02fv1q02fv1q
Mùa Hè Chưa Đặt Tên
Chương 11 15/02/2026
Chương 10 15/02/2026
Tổng-giám-đốc-Hoắc-,-người-vợ-thực-vật-của-anh-đã-mang-theo-con-và-tái-giá-rồi
(Dịch) Tổng giám đốc Hoắc, người vợ thực vật của anh đã mang theo con và tái giá rồi!
Chương 203 04/08/2025
Chương 202 04/08/2025
bìa
Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Bám Chặt Anh Bộ Đội
Chương 9 19/02/2026
Chương 8 19/02/2026
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí, Cơ Trí, Hài Hước, Hệ Thống, Huyền Huyễn
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz