Chương 362 buổi trưa không giao hữu
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 362 buổi trưa không giao hữu
Chương 362: Buổi trưa không giao hữu
Nghe thấy có người đấu giá phía sau, đám người vây xem tự giác nhường ra một lối đi.
Đối diện bàn của Dư Sinh là một hán tử tướng ngũ đoản, râu quai nón xồm xoàm, môi dày, mũi củ tỏi.
Hắn nghiêng người mặc một bộ áo vải thô, để lộ nửa bả vai, hai mắt trợn trừng, nhìn chằm chằm Dư Sinh đang được mọi người nhường đường.
Ánh mắt kia khiến Dư Sinh lần đầu gặp mặt không khỏi rùng mình, khẽ nói: “Có sát khí!”
“Chỗ nào?” Điền Thập vô ý thức rút kiếm, nhưng khi thấy Dư Sinh nhìn về hướng nào thì lại thở phào nhẹ nhõm, “Đồ tể mà thôi, không có chút sát khí nào thì giết heo thế nào được.”
Hắn hạ giọng: “Chu đồ tể này có tuyệt chiêu mổ heo đấy, lát nữa ngươi sẽ biết.”
Trong lúc nói chuyện, bọn họ đi đến phía trước, Chu Cửu Phượng dẫn theo một đám Cẩm Y Vệ, cùng với Trang Tử Sinh và mấy vị phú gia công tử.
Ngồi cách bọn họ không xa là một đám võ sư, nhìn trang phục có vẻ là người từ nơi khác đến, dẫn đầu là một người trung niên bụng phệ, mặt tròn như Phật Di Lặc.
Hắn để râu cá trê, tay mân mê hai viên hạt châu lớn không biết làm bằng ngọc hay đá, trông rất xa xỉ.
“Dư chưởng quỹ? Khi nào thì đến thành vậy?” Trang Tử Sinh thấy Dư Sinh thì mừng rỡ, vội chào hỏi Dư Sinh ngồi xuống cạnh mình, vừa hay lấp đầy khoảng trống giữa hai nhóm người.
“Sáng nay ta cùng Tiểu dì cùng nhau vào thành.” Dư Sinh ngồi xuống đáp.
Chu đồ tể không để ý đến chuyện hàn huyên của bọn họ, liếc nhìn đám đông rồi nói: “111 văn một xâu, còn ai trả giá cao hơn không?”
Đám người kia không ai lên tiếng, Dư Sinh bèn hỏi Trang Tử Sinh: “Vừa rồi các ngươi trả bao nhiêu?”
“90 xâu.” Trang Tử Sinh đáp, sợ Dư Sinh hiểu lầm bọn họ xa xỉ đến mức ăn một bữa hết tận 90 xâu, vội vàng giải thích: “Đây là tất cả tiền bọn ta có.”
“Ngày thường chỉ ba, bốn chục xâu, năm mươi xâu đã là nhiều lắm rồi. Hôm nay bọn ta tụ tập lại định hưởng thụ một chút,” hắn khẽ hất cằm về phía đám người kia, “Ai ngờ bị bọn họ đấu giá lên tới 100 xâu.”
Dư Sinh sợ thành chủ hiểu lầm, chuyện này nhất định phải giải thích rõ ràng, nếu không thành chủ mà biết bọn họ xa xỉ như vậy, chắc chắn sẽ nghĩ trăm phương ngàn kế để vơ vét tiền bạc.
Dư Sinh tạm thời chưa nghĩ đến mức đó, chỉ nói: “Chúng ta đã nói trước rồi, ta chỉ góp 10 xâu thôi, chúng ta góp chung.”
Nhân lúc học lỏm trù nghệ, Dư Sinh đã xin Thanh dì 40 xâu, chứ hắn làm gì có nổi 100 xâu.
“Được thôi.” Trang Tử Sinh vỗ vai Dư Sinh, cố ý nói lớn: “Có thể lấy ra 10 xâu từ chỗ thành chủ đã là rất giỏi rồi, ta bội phục ngươi.”
Dư Sinh không nhận ra Trang Tử Sinh có ý gì khác, chỉ nhướng mày, thầm nghĩ nếu ngươi biết ta lấy tận 40 xâu thì còn kinh ngạc đến mức nào nữa?
Nghe Trang Tử Sinh nói vậy, Chu đồ tể đánh giá Dư Sinh từ trên xuống dưới, đám người kia cũng kinh ngạc nhìn Dư Sinh.
Dư Sinh không để ý, chỉ vỗ vai Trang Tử Sinh, “Ha ha, đủ nghĩa khí, sảng khoái, hai ta là ai với ai chứ, đến một đồng tiền ngươi cũng tính toán sao?”
Chẳng lẽ tính keo kiệt lại dễ lây thế này?
“Trên người ta không có một đồng nào cả, toàn là quan tiền, đổi ra thì không hay.” Dư Sinh thành thật nói, Tiểu dì dạo này truy tiền thuê nhà gắt gao lắm.
“Được rồi, được rồi.” Trang Tử Sinh tỏ vẻ thông cảm nhìn Dư Sinh.
Chu đồ tể liếc nhìn đám người kia, nói: “Không ai trả giá nữa thì ta chốt nhé…”
“110 xâu.” Người trung niên mặc áo gấm trong đám người kia lên tiếng.
Hắn quay sang nhìn Dư Sinh, “Vị này chắc hẳn là Dư Sinh lừng lẫy nổi danh, Dư chỉ huy sứ phải không?”
Nghe thấy hai chữ “lừng lẫy nổi danh”, Dư Sinh cười đến toe toét cả miệng, “Đúng, đúng, ta là Dư Sinh, ngươi vừa nói gì cơ?”
“Dư chỉ huy sứ?” Người trung niên bụng phệ ngẩn người.
“Câu phía trước ấy.” Diệp Tử Cao tốt bụng nhắc nhở, thân là tiểu nhị, hắn sớm đã biết tính tình của chưởng quỹ nhà mình.
“Lừng lẫy nổi danh.” Người trung niên bụng phệ nhắc lại.
“Không dám nhận, không dám nhận, ngươi ở thành nào phát tài vậy?” Dư Sinh mặt mày hớn hở, chắp tay lấy lòng người trung niên.
“Tại Ngô Tây, một tòa thành nhỏ, tên là Hắc Thủy Thành.” Người trung niên cười ha hả đáp, “Phát tài thì không tính, cũng chỉ là buôn bán nhỏ lẻ kiếm sống thôi.”
“Ngô Tây?” Dư Sinh giật mình, suýt chút nữa thì tưởng người nhà của đám người bị giết ở Vu Suối tìm tới cửa, may mà Điền Thập giải thích thì mới biết là Ngô Tây.
“Ngô Tây à, thứ tội, thứ tội, Dư Sinh ta kiến thức có hạn.” Dư Sinh vừa nói vừa ra giá, “110 xâu một đồng.”
“Ấy, không cần đâu.” Người trung niên cười nói, “Chúng ta bèo nước gặp nhau, cũng là có duyên, hôm nay ta xin mời Dư chưởng quỹ một bữa.”
Dư Sinh được sủng ái mà lo sợ, “Vậy thì ngại quá.”
“Dù sao chúng ta cũng ăn không hết, cả một con heo cơ mà.” Người trung niên cười nói, giọng nói ấm áp như gió xuân.
Hắn còn chưa dứt lời, định nói thêm vài câu để làm quen thì thấy Dư Sinh quay sang nói với Trang Tử Sinh: “Vậy thì lần sau các ngươi đi nhé.”
“Ấy, Dư chưởng quỹ, vừa nãy còn nói là huynh đệ tốt, giờ đã định bỏ rơi bọn ta rồi à?” Trang Tử Sinh khép cây quạt lại, nói.
“Cũng bởi vì là huynh đệ, sau này còn nhiều cơ hội để ngươi mời ta mà.” Dư Sinh chỉ vào người trung niên, “Chúng ta bèo nước gặp nhau, mới quen đã thân, bỏ lỡ chuyến này thì làm gì còn chuyến khác.”
“Phản.” Diệp Tử Cao trợn mắt nhắc nhở, lời của Dư Sinh chỉ có câu cuối cùng là đáng tin, còn lại toàn là nhảm nhí.
Từ nãy đến giờ Chu Cửu Phượng vẫn cắn môi im lặng, cuối cùng cũng lên tiếng: “Hắn là nô lệ con buôn, giao du với hắn, cẩn thận ta mách với thành chủ.”
“Nô lệ con buôn?” Dư Sinh đang cười thì khựng lại, quay sang đánh giá người trung niên bụng phệ, mặt tròn như Phật Di Lặc kia.
“Công tử cứ yên tâm, ta chỉ bán trong thành thôi, không làm tổn hại đến một ai trong bách tính cả.” Người trung niên cười ha hả nói, “Hơn nữa, phần của ngươi và thành chủ sẽ không thiếu đâu.”
Chu Cửu Phượng cười khẩy, “Cẩn thận bị thành chủ lột da đấy.”
Dư Sinh ngẩng đầu nhìn trời, rồi quay lại hỏi Bạch Cao Hưng, “Hôm nay lúc ra cửa, ngươi có xem hoàng lịch không?”
Bạch Cao Hưng khẽ giật mình, sau đó rất ăn ý đáp: “Có xem, tuổi sát ở hướng nam, thần không hỏi gà, buổi trưa không nên giao hữu.”
“Ngươi xem chuyện này có phiền phức không cơ chứ.” Dư Sinh nói với người trung niên, “Lúc này không nên giao hữu, chúng ta sau này còn gặp lại, bữa cơm này ngươi miễn mời vậy.”
Dư Sinh nói với Chu đồ tể: “Vậy thì 110 xâu một đồng.”
Nụ cười trên mặt người trung niên cứng đờ, nhưng rất nhanh lại khôi phục, “Đã vậy thì Ngô mỗ sẽ chọn ngày lành tháng tốt để mời Dư công tử sau.”
Dứt lời, người trung niên dáng lùn bụng phệ đứng dậy, cười ha hả chắp tay với mọi người rồi dẫn đám võ sư rời đi.
Sau khi rời khỏi đám đông, một võ sư ghé tai hỏi: “Đông gia, chúng ta cứ vậy mà đi sao?”
Người trung niên cuối cùng cũng lộ ra vẻ giận dữ, “Không đi thì làm gì, tiếp tục trả giá, đắc tội cháu trai của thành chủ à?”
Nuốt cục tức xuống, người trung niên hòa hoãn giọng nói, “Làm ăn, phải giữ hòa khí thì mới sinh tài được. Vạn sự lưu một đường, bây giờ không hợp tác, không có nghĩa là sau này không hợp tác.”
“Phàm là hợp tác không thành, nhất định là tiền cho chưa đủ, cần gì phải mới gặp mặt đã vì một bữa cơm mà trở mặt?”
Hắn quay đầu nhìn xung quanh, “Huống hồ, Lưu chưởng quỹ còn chống lưng cho hắn, Hắc Thủy Thành còn phải cười làm lành, ai cho chúng ta dũng khí đi đắc tội hắn?”
Có điều, ở Dương Châu, việc buôn bán nô lệ ở chỗ thành chủ quả thực khó mà thực hiện được.
Người trung niên quyết định, lát nữa sẽ mua chút lễ vật, kèm theo chút tiền, coi như là tín đồ đến Vu Viện một chuyến.
Trong một thành, phàm là thành chủ không phải là tín đồ của Vu Viện, thì Vu Viện và phủ thành chủ nhất định có mâu thuẫn.
Dư Sinh cũng đang bàn tán về người trung niên kia, hắn thở dài một tiếng, tiếc nuối nói: “Ta cũng rất muốn kết giao với người này.”
“Vì tiền?” Trang Tử Sinh cảm thấy mình đã nhìn thấu Dư Sinh, thành chủ là thứ nhất, tiền là thứ hai, còn lại dẹp hết.
“Cũng chỉ là một phần nhỏ thôi.” Dư Sinh đáp, “Chủ yếu là vì, hắn còn lùn hơn cả ta.”