Chương 263 Đề tự
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 263 Đề tự
Chương 263: Đề Tự
Trong lòng Dư Sinh lo lắng cho Mạnh bà, nhưng trên mặt lại tỏ ra bình thản.
Sau một đêm vắt óc suy nghĩ, Dư Sinh đành từ bỏ. Với thực lực hiện tại của hắn, tạm thời không phải đối thủ của Mạnh bà.
“Xe đến trước núi ắt có đường”, đây không phải là Dư Sinh được chăng hay chớ, mà là hắn quyết định lần theo đường núi, rồi lại đi lội phòng trúc.
Biết đâu trong phòng còn giữ pháp bảo lợi hại nào đó, tựa như trong hầm rượu chôn một Quỷ Tiên vậy.
Nói đến vợ chồng lão Dư cũng thật, đem một Quỷ Tiên chôn dưới khách sạn, chẳng phải là nghĩ ra biện pháp tuyệt hậu hay sao?
Nếu có kiếp sau gặp lại, Dư Sinh nhất định phải phê bình hai người bọn họ, thật quá không ra gì.
Mặc niệm một chút tổ tông mười tám đời nhà lão Dư, Dư Sinh chìm vào giấc ngủ như sủi cảo rớt xuống nước.
Trong lúc Dư Sinh đang ngủ say, Thanh dì từ lầu các đi xuống, giơ dạ minh châu tiến vào hầm rượu.
Nàng nhặt cái bình phong ấn Mạnh bà lên, xem xét kỹ càng một phen, sau đó lại nhặt mảnh bùn phong mà Dư Sinh đã vuốt ve lên.
Trên giấy dán chỉ khắc một chữ “Phong”, vì giấy dán khá lớn, tuy bị Dư Sinh đập nát, nhưng chữ này vẫn còn hoàn hảo không chút tổn hại.
“Có lẽ có dùng.” Thanh dì lấy giấy dán cùng bình, nhẹ nhàng linh hoạt đi lên lầu.
Có lẽ trong lòng có chuyện gì, cũng có lẽ sắp phải ly biệt tiểu lão đầu, nên sáng sớm Dư Sinh đã thức giấc.
Hắn tiếp tục làm đầu sư tử, nghĩ đến lộ trình ba ngày từ thị trấn đến Cô Tô thành, chuẩn bị chút gì đó cho tiểu lão đầu cũng không tệ.
Cái lão đầu này, lúc mới đến thì đáng ghét, nhưng khi sắp đi, vừa nghĩ đến sẽ không còn gặp lại, trong lòng lại có chút buồn vu vơ.
Dư Sinh lấy thịt ba chỉ tươi ngon từ chỗ thịt heo chín, hạ đao nhanh, chuẩn, mạnh mẽ như có thần, nhưng chẳng hiểu sao vẫn chỉ được chín phần.
Nhưng sau cú sốc hôm qua, Dư Sinh cũng chẳng thèm để ý điểm số nữa. Ngược lại, vì tiểu lão đầu sắp đi, hắn dồn hết tâm tư vào món ăn.
Đợi đầu sư tử ra lò, Dư Sinh vừa cất vào ấm cùng với bánh kẹo, thì hệ thống lạnh như băng lại bất ngờ vang lên:
“Chúc mừng túc chủ đã thành công hoàn thành nhiệm vụ khách sạn thăng cấp ‘Đao chi cắt’, phần thưởng thẻ thể chất đã được cấp, mời kiểm tra và nhận.”
Dư Sinh còn chưa hết kinh ngạc, hệ thống lại nói: “Hệ thống khách sạn có yêu khí sẽ tiến hành thăng cấp, sau 1 ngày sẽ mở lại.”
Dư Sinh mừng rỡ rồi lại kinh ngạc hỏi: “Sao lại hoàn thành rồi? Ta có làm gì đâu?”
Hệ thống lạnh lùng đáp: “Đao công, không chỉ ở nhanh, chuẩn, mạnh mẽ, mà dụng tâm cũng là một phần quan trọng.”
Dư Sinh nhanh chóng hiểu ra, sau khi đạt được chút thành tựu trong đao công, hắn làm đầu sư tử chỉ máy móc truy cầu nhanh, chuẩn, mạnh mẽ, mà lại ít khi dụng tâm.
Hiện tại làm món này cho tiểu lão đầu, ngược lại vô tình bổ sung sự dụng tâm đó.
Dư Sinh gọi bảng hệ thống ra, vừa nói chuyện phiếm: “Ngươi nói sớm cho ta thì tốt biết mấy, giờ này có khi đã thăng cấp rồi.”
Hệ thống đáp: “Trên đại hoang, ngộ tính là quan trọng nhất.”
“Xin nhờ, ngươi là hệ thống mà.” Dư Sinh nhìn thẻ thể chất, nó vẫn chỉ là nhất tinh.
“Nhập gia tùy tục, ngươi có biết không?”
Dư Sinh không để ý tới nó, lấy thẻ thể chất ra xem xét, trên đó chẳng có gì cả.
“Cái đồ chơi này dùng thế nào?” Dư Sinh hỏi, không giống như thẻ bị phong ấn có chú ngữ, thứ này tác dụng trực tiếp lên thân thể.
“Ăn.” Hệ thống lạnh lùng nói.
“Ăn á?” Dư Sinh kinh ngạc, hiếu kỳ dùng răng cắn nhẹ một cái, nhưng chẳng cắn được gì.
“Ngươi thật sự ăn rồi à?” Hệ thống ngạc nhiên, “Thật ra lấy ra là đã sử dụng rồi, thẻ bài chỉ là để ngươi chơi thôi.”
“Đại gia ngươi!” Dư Sinh thẹn quá hóa giận chửi.
“Đại gia ta cũng là đại gia của đại gia ngươi.” Hệ thống nhớ chuyện Dư Sinh nhận nhầm đại gia lúc cao hứng lần trước.
“Lão Dư thật là có một bái làm huynh đệ ch.ết sống, nghe nói là một con lợn yêu.” Dư Sinh bịa chuyện, khiến hệ thống cạn lời.
Dư Sinh ngắm nghía mình, thấy thân thể vẫn chưa cao lên: “Cái thẻ thể chất này sao không có động tĩnh gì vậy?”
Hệ thống lạnh lùng nói: “Thay đổi thể chất là một quá trình chậm, để tránh bị phát hiện.”
“Không ngờ ngươi suy xét cũng chu đáo đấy.”
“Đương nhiên, đừng bao giờ dùng IQ của ngươi để đánh giá trí thông minh của hệ thống.” Hệ thống vừa dứt lời, đã biến mất trong tiếng chửi của Dư Sinh.
Vừa lúc nữ quỷ Phượng Nhi bay vào, ngó nghiêng xung quanh rồi tò mò hỏi Dư Sinh đang nói chuyện với ai.
“Đậu hũ.” Phượng Nhi phun ra hai chữ, ra hiệu Dư Sinh xào cho nàng một bàn đậu hũ Ma Bà.
Nàng hiện tại đã từ bỏ việc trị liệu, phát hiện mỗi lần nói chuyện với Dư Sinh, nàng luôn bị chọc tức đến mức lãng phí mấy chữ, thà dùng ít còn hơn.
Dư Sinh làm cho nàng một bàn, đây là thù lao cho việc nàng xay đậu hũ ban đêm.
Tiểu lão đầu cũng dậy, sau khi chỉnh lý đồ đạc xong, cùng Diệp Tử Cao, Phú Nan và Bạch Cao Hưng đeo bao phục đi xuống lầu.
Quái Tai và Thảo Nhi cũng ra tiễn.
Mọi người ăn xong, Dư Sinh lấy ấm ra: “Trên đường chỉ ăn lương khô không được, trong này có chút nước canh.”
“Toàn là đầu sư tử à?” Tiểu lão đầu cẩn thận hỏi.
“Đương nhiên không phải, đầu sư tử của bản chưởng quỹ đã đại thành, đây là phần đầu tiên của ngươi, sau này cũng sẽ không làm nhiều như vậy đâu.” Dư Sinh nói.
Tiểu lão đầu thở phào nhẹ nhõm, rồi nói cảm ơn: “Cảm tạ chưởng quỹ, không ngờ lúc gần đi còn được nếm món đầu sư tử hoàn mỹ do ngài làm.”
Diệp Tử Cao lấy ra một quyển sách từ trong ngực, chính là « Cửu Vĩ Rùa »: “Quyển sách này tặng ngươi, để nó sớm chiều bầu bạn cùng ngươi.”
Hắn lật ra một trang: “Trên này ta cũng đề tự, cùng với ông nội của Chu Đại Phú.”
Dư Sinh tiến tới: “Hay là ta cũng đề một chữ?”
Vừa là để lại chút kỷ niệm, thứ hai là luyện chữ càng nhiều càng tốt, Dư Sinh cứ thấy chỗ nào có đề tự là lại muốn viết lên một nét.
“Đi đi.” Thảo Nhi khinh bỉ Dư Sinh, nhưng thấy tiểu lão đầu sắp đi, cũng không nói gì thêm.
“Chữ của chưởng quỹ sau này biết đâu lại có giá trị lớn đấy, cứ đề một cái đi.” Tiểu lão đầu đưa sách cho Dư Sinh.
Dư Sinh mang bút mực từ trên quầy xuống, xốc trang sách lên.
Hắn không khách khí vung bút lên trang đầu, lưu lại năm chữ: “Ghế sô pha, Dư Sinh lưu.”
Tiểu lão đầu cùng Diệp Tử Cao, Phú Nan, Bạch Cao Hưng không hiểu: “Chưởng quỹ, cái ghế sô pha này có hàm nghĩa gì đặc biệt sao?”
“Thứ này biểu đạt lòng ngưỡng mộ thao thao bất tuyệt của ta. Đương nhiên, chủ yếu là thứ này có rất nhiều người tranh giành, phải sớm ra tay.”
Dư Sinh đặt bút xuống, hỏi Bạch Cao Hưng: “Ngươi có muốn lưu lại một cái không?”
“Thôi thôi.” Bạch Cao Hưng khoát tay.
“Đừng mà, chúng ta đều lưu lại đi.” Diệp Tử Cao chào mọi người, “Tất cả mọi người lưu một cái.”
Thảo Nhi dậm chân lên ghế đá: “Lưu em gái ngươi ấy.”
Một nữ hài tử mà lưu danh ở đây, nghĩ thế nào cũng thấy mất mặt.
“Tiểu Bạch với Phú Nan nhất định phải lưu.” Diệp Tử Cao lùi một bước mà cầu việc khác.
Phú Nan thoải mái lưu lại tên mình, Bạch Cao Hưng từ chối không được cũng cầm bút viết một mạch.
Diệp Tử Cao và Phú Nan xem xét kỹ càng hồi lâu: “Chữ của Tiểu Bạch viết, đủ thảo.”
Dư Sinh tiến tới xem thì thấy chữ viết nhanh như giun bò, hỏi: “Đây là chữ gì?”
“Bạch Cao Hưng.” Diệp Tử Cao chỉ vào đọc, “Cái này cũng không nhìn ra à?”
Đây là lối viết thảo gì vậy, Dư Sinh thật sự không nhận ra.
Sau khi Diệp Tử Cao bỏ lễ vật vào bao, Bạch Cao Hưng đưa cho tiểu lão đầu một đồng tiền.
Đồng tiền này là đồng tiền mà hắn đeo khi còn là Nhất Tiền Thiên Sư, hiện tại đưa cho tiểu lão đầu để phòng thân và làm bùa may mắn.
Thảo Nhi và Quái Tai tiễn hắn một chút dược thảo cần thiết khi đi lại nơi hoang dã, rồi nói: “Yên tâm, hai con quỷ kia ta sẽ thường xuyên giúp ngươi thu thập.”
Cỏ quỷ và hồ lô quỷ trồng dược thảo cho Thảo Nhi, hiện tại chưa phải lúc siêu độ chúng.
Tiểu lão đầu còn đại thù phải báo, thấy hai con quỷ sống không bằng ch.ết, cũng không còn cố chấp như vậy nữa.