Chương 264 mày ngài
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 264 mày ngài
Chương 264 mày ngài
“Ngươi đâu?” Diệp Tử Cao nhìn Phú Nan.
Dư Sinh nói: “Đừng làm khó dễ tiểu Phú, hắn nghèo đến chuột còn phải cứu tế ấy chứ.”
Bị Dư Sinh nói vậy, Phú Nan cuống lên.
Hắn đi đến quầy lấy một vò mộc rượu, “Đây là chút lễ mọn, trên đường khát mỏi thì dùng.”
“Một vò này đủ để ngươi làm không công cho chưởng quỹ cả năm trời đấy.” Tiểu lão đầu không muốn nhận, nhưng Phú Nan cứ nhét mạnh vào tay ông.
Mặt trời vừa lên, cũng đến giờ lên đường. Tiểu lão đầu đứng ở cổng, liếc nhìn khách sạn một lượt, rồi lại quay trở lại.
“Để ta nhìn lại nơi ta đã sống một lần nữa.” Tiểu lão đầu luyến tiếc.
Nghĩ đến một đi không trở lại, những nơi mình từng ngồi, từng sờ, từng trò chuyện đều khiến người ta lưu luyến.
“Đi thôi.” Dư Sinh vỗ vai ông, “Nếu Cô Tô thành không ở được nữa, khách sạn này vĩnh viễn hoan nghênh ông.”
Tiểu lão đầu gật đầu, liếc nhìn khách sạn một vòng rồi bước ra khỏi cửa.
Dư Sinh tiễn ông đến trên cầu đá, tiểu lão đầu mang theo một cái ô giấy dầu, nén xuống bao lời muốn nói, chắp tay: “Chư vị, cáo từ.”
Đám người chắp tay đưa tiễn, Dư Sinh thấy thủ thế không đúng, vội vàng đổi lại.
Tiểu lão đầu cũng không quay đầu lại, cứ thế xuôi nam, ánh bình minh choàng lên vai ông, bên đường giọt sương thấm ướt giày.
“Cẩu Tử, tiễn ông ấy một đoạn, qua khỏi gò đất kia.” Dư Sinh phất tay.
Cẩu Tử bây giờ đang hoành hành bá đạo ở gò đất kia.
Cẩu Tử đang ngồi xổm dưới đất “Sưu” một tiếng lao ra, đi cùng tiểu lão đầu trên con đường ruộng đồng.
Những bóng hình bận rộn trên ruộng hôm qua vẫn còn rõ mồn một trước mắt, giờ lại cảm thấy xa xỉ.
Cảm giác đứt đoạn này khiến người ta hiểu ra thời gian đúng là thứ khốn kiếp.
Khi tiến vào rừng cây, khuất khỏi tầm mắt mọi người, tiểu lão đầu không hề quay đầu lại, nhưng khi đi qua gò đất, Cẩu Tử dừng lại sủa vài tiếng, tiểu lão đầu lập tức đỏ hoe mắt.
Ông ngồi xuống ôm lấy đầu Cẩu Tử, khách sạn này, trong mấy năm phiêu bạt của ông, lần đầu tiên cho ông cảm giác có một mái nhà.
Ông biết, nếu quay lại vẫn còn kịp, chỉ là, ông đã không còn đường quay về nữa rồi.
Ngồi xổm một lát, tiểu lão đầu vỗ nhẹ đầu chó, “Trở về đi”, rồi nhanh chân bước về phía trước, không ngoảnh lại nữa.
Đám người trở lại khách sạn thì thấy Thiền Nhi cô nương, người mà họ đã cứu mấy ngày trước, đang vịn Mộc Thê xuống lầu.
Diệp Tử Cao vội nói: “Sao ngươi lại xuống đây, mau lên nghỉ ngơi đi.”
“Biết rồi.” Thiền Nhi nói, “Chỉ là nếu cứ nghỉ ngơi mãi, thì thời gian ít ỏi còn lại cũng trôi mất.”
Sau khi đỡ Mộc Thê xuống, Diệp Tử Cao vịn nàng ra ngoài cầu đá phơi nắng.
Dư Sinh lên lầu các, nói với Thanh dì: “Ly biệt quả nhiên là thứ gây tổn thương nhất.”
Thanh dì ngồi trước bàn trang điểm vẽ lông mày, “Đã tiễn lão đầu đi rồi à?”
“Ừm.”
“Đáng tiếc.” Thanh dì nói, “Ta còn muốn biết lai lịch của con quỷ cái đuổi giết ông ta là gì.”
Một con quỷ cái vừa ra tay đã hàng phục bốn vị thiên sư bắt quỷ, đương nhiên khiến người ta tò mò.
Về con quỷ tóc dài kia, Dư Sinh biết được nhiều hơn một chút, hắn suy đoán: “Rất có thể là thê tử của quỷ tóc dài.”
“Ồ?” Thanh dì quay đầu, kinh ngạc nhìn Dư Sinh, “Sao ngươi biết?”
Dư Sinh kể lại câu chuyện quỷ tóc dài rời nhà mười năm, trở về sau cùng thê tử Quỷ Hồn gặp nhau một đêm.
“Vì tình chấp nhất mà thành quỷ, lại không ở cùng với hắn, trong đó tất có kỳ quặc.” Thanh dì quay đầu vẽ lông mày thì thấy lông mày rơi xuống đất.
“Để ta.” Dư Sinh nhanh tay lẹ mắt nhặt lên, “Ta giúp dì.”
“Đừng có làm ẩu.” Thanh dì đẩy hắn ra, nhưng Dư Sinh cứ khăng khăng, cuối cùng nàng đành thỏa hiệp.
Dư Sinh đứng trước mặt nàng, nghiêm túc và cẩn thận tô lại, sắc mặt Thanh dì ửng hồng, rất không quen với việc Dư Sinh thân cận như vậy.
Xung quanh rất yên tĩnh, Thanh dì thậm chí nghe được tiếng bút lông mày vuốt ve.
“Hoạ mi sâu cạn hợp thời không.” Dừng bút, Dư Sinh hài lòng nói.
Thanh dì dùng kính trang điểm nhìn một chút, mày ngài nhạt quét, thêm phần khí khái hào hùng.
Dư Sinh lại giúp nàng xõa mái tóc như thác nước ra sau lưng, khoác thêm áo trắng, bị gió từ cửa sổ thổi vào, trông tiêu sái lạ thường.
“Đẹp vô cùng, Thanh dì, hay là dì gả cho ta đi.” Dư Sinh giả vờ lỡ lời.
“Cái gì?” Thanh dì vội vàng không kịp chuẩn bị.
“Phù sa không chảy ruộng người ngoài.” Dư Sinh cười hề hề.
Thanh dì đưa tay nhéo tai hắn, “Nước phù sa, có ai nói dì mình như vậy không?”
“Ta sai, ta sai.” Dư Sinh giãy giụa.
“Còn nữa, sau này không được phép nói những lời mê sảng này nữa.” Thanh dì nói thêm.
Dư Sinh thấy vành tai nàng đều đỏ bừng, “Không nói, không nói, đánh chết ta cũng không nói.”
Thanh dì lúc này mới buông tay ra, Dư Sinh rời xa rồi xoa xoa tai, “Chỉ đùa một chút thôi mà, ta còn sợ thành chủ đem ta loạn kiếm xuyên tim ấy chứ.”
Lời tuy nói vậy, nhưng Dư Sinh trong lòng lại nối thêm một câu, đánh chết không nói, đánh không chết thì nói.
Thanh dì đang định nói gì đó thì bị tiếng kêu dài “A ~” từ phía dưới cắt ngang, “Xảy ra chuyện gì vậy?” Thanh dì hỏi.
Dư Sinh cũng buồn bực, nhưng rất nhanh liền nghe thấy tiếng bước chân trên lầu, Phú Nan hô: “Chưởng quỹ, chỉ huy sứ, cứu mạng.”
Dư Sinh ra khỏi lầu các, thấy Phú Nan chật vật trốn lên, chưa kịp hỏi han thì quái vật Long Trạch đã xuất hiện ở cửa Mộc Thê.
Long Trạch kia khí thế hùng hổ, nhưng khi nhìn thấy Dư Sinh thì lập tức quay người chạy xuống chỗ Mộc Thê.
“Nó, nó muốn ăn ta.” Phú Nan kinh hồn bạt vía.
“Dám cắn người?” Dư Sinh xắn tay áo đi xuống, vừa vặn gặp Ngưu Nhị.
“Ngưu Nhị, ngươi quản quái vật này kiểu gì vậy, lại bắt đầu cắn người ở khách sạn rồi.” Dư Sinh nói, “Nó đang ở đâu, để ta đánh cho nó một trận.”
“Chưởng quỹ,” Ngưu Nhị ngăn hắn lại giải thích, “Tại thằng nhóc kia của ngươi thôi, Long Trạch xuống lầu gặp hắn, bị hắn hét cho một tiếng, làm sao mà không giận?”
Dư Sinh quay đầu, “Ngươi hét nó làm gì?”
“Không phải ngươi bảo, phải có tinh thần của kiếm khách, ngõ hẹp gặp nhau dũng giả thắng sao.” Phú Nan đứng sau lưng Dư Sinh.
Hắn chỉ vào Mộc Thê, “Đường này đủ hẹp rồi chứ, nó không nhường, ta chỉ có thể dùng đến sát chiêu.”
Lĩnh hội tinh thần lãnh đạo thật đầy đủ, chỉ là có hơi ngốc nghếch.
“Vậy cũng không thể cắn người chứ, hù dọa một chút là được rồi.” Dư Sinh nói với Ngưu Nhị một câu, rồi kéo Phú Nan ra ngoài cửa.
Chưa đợi Dư Sinh nói gì, Phú Nan sờ gáy hỏi: “Vì sao chiêu của ta không dùng được?”
Dư Sinh cũng không biết tại sao, nhưng điều đó không cản trở Dư Sinh khoác lác.
“Ngươi tưởng ngươi là ta chắc.” Dư Sinh nói, “Không phải ai cũng có vương bá chi khí đâu.”
Vương bát chi khí, đây là cái gì? Phú Nan không hiểu ra sao, chẳng lẽ là khí tức của ba chân rùa trong giếng?
Càng nghĩ, Phú Nan càng cảm thấy Dư Sinh có lẽ là uống nhiều nước.
Lúc nói chuyện, hắn thoáng thấy lão tăng dẫn tiểu hòa thượng đứng ở đầu cầu, đang nói chuyện với Thiền Nhi đang ngồi trên cầu.
Đi gần hơn một chút, nghe Thiền Nhi hỏi ông, “Đại sư, kiếp sau có thể nhớ lại kiếp trước không?”
“Rất khó.” Lão tăng nói, “Nhưng trên đời có nhân quả, kiếp này khó thực hiện tâm nguyện và dây dưa, nhất định sẽ xuất hiện ở kiếp sau.”
Thiền Nhi lại hỏi, “Vậy chim thú có thể thành Phật không?”
Lão tăng ngẩng đầu nhìn trời, “Phật tồn tại giữa vạn vật, có linh đều có thể thành Phật, lão tăng thậm chí còn gặp cả chuối tây thành Phật nữa đấy.”
Nghe lão tăng nói vậy, Thiền Nhi vui mừng đứng lên bái tạ.
Lão tăng khẽ vuốt góc áo nàng, đợi thân thể nàng nhoáng một cái, Thiền Nhi gật đầu, “Tạ đại sư.”
Từ khi xuống núi, thân thể nàng đã tốt lên rất nhiều.
Lão tăng và tiểu hòa thượng đi xuống cầu đá, tiểu hòa thượng hỏi thăm cỏ quỷ bị bắt đi đã trở về chưa.
“Trở về rồi.” Dư Sinh nói, sau khi Cố lão đại giao nó cho Vu Chúc, cỏ quỷ đã trở lại.
Hôm qua còn bị tiểu lão đầu dành thời gian cho một chút giáo huấn.