Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 1239 kiến mộc

  1. Trang chủ
  2. [Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí
  3. Chương 1239 kiến mộc
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 1239 kiến mộc

Chương 1239: Kiến Mộc

“Dược Sơn rốt cuộc ở đâu?”

Sau khi đuổi đám con buôn thuốc đi, gậy trúc yêu quái mất kiên nhẫn hỏi.

“Ngươi ngẩng đầu lên, ngẩng cao lên.” Du lịch y đáp.

Gậy trúc yêu quái nghi hoặc ngẩng đầu, kinh ngạc thấy phía xa có một cây đại thụ vô cùng to lớn, chỉ riêng cái bóng của nó thôi cũng đủ che phủ cả Thần Nông Thành.

Cây đại thụ quanh co uốn lượn vươn lên trời cao, khuất sau tầng mây.

Từ khi gậy trúc yêu quái vào thành, hắn chỉ lo đuổi người, căn bản không để ý đến sự tồn tại của một cái cây cao lớn như vậy.

“Đó chính là Dược Sơn.” Du lịch y nói.

“Đây chẳng phải là một cái cây thôi sao?” Gậy trúc yêu quái kỳ quái hỏi.

“Nó là một cái cây, nhưng cũng là núi. Cứ đi gần rồi ngươi sẽ biết.” Du lịch y cũng không biết giải thích thế nào, chỉ còn cách để hắn tận mắt chứng kiến.

Bọn họ đang đi trên con đường lớn dẫn thẳng đến chân núi, hai bên đường đều là con buôn thuốc.

“Ngươi ráng chịu chút đi.” Du lịch y nói.

“Không cần.” Gậy trúc yêu quái vươn tay đoạt lấy phướn gọi hồn của Du lịch y, treo lên xe ngựa.

Lập tức, đám con buôn thuốc vây quanh xe ngựa tan tác như chim muông, không còn ai dám đến chặn xe chào mời mua thuốc nữa.

Ngược lại, Du lịch y lại được không ít người vây quanh chào hàng dược liệu.

Du lịch y không những không tức giận mà còn mừng rỡ, “Ài, biện pháp này không tệ.”

Hắn lấy ra một xấp cao dán, chào mời đám con buôn thuốc đang vây quanh, “Cao dán đây, cao dán đây, không hiệu quả không lấy tiền!”

“Cút xéo đi!” Đám con buôn thuốc hùng hổ tản ra.

Ngay sau đó, một đợt con buôn thuốc khác lại vây quanh chào hỏi hắn, nhưng cũng bị hắn dọa cho chạy mất, chẳng ai mua thuốc của hắn cả.

“Ngươi bán thuốc kiểu này cũng quá dở rồi.” Gậy trúc yêu quái nói, “Ngươi còn định lừa được ai giữa đám người vốn dĩ đã là lừa đảo này?”

“Ngươi không hiểu đâu, vạn nhất mèo mù vớ phải chuột chết thì sao? Với những người làm ăn như chúng ta, không gì là không thể.” Du lịch y hùng hồn nói.

Vừa dứt lời, trong đám con buôn thuốc vây quanh, một người nghiêng đầu, mua một thiếp cao dán của Du lịch y để thử xem.

“Không hiệu quả không lấy tiền đấy nhé.” Gã con buôn thuốc nhìn chằm chằm Du lịch y, mong rằng lời cảnh cáo hoặc uy hiếp này sẽ khiến Du lịch y nói thật.

“Đúng, không hiệu quả không lấy tiền.” Du lịch y thề son sắt, chỉ thiếu mỗi việc viết hai chữ “chính trực” lên mặt.

Thời buổi này ai mà chẳng là lừa đảo, người với người đã chẳng còn tin tưởng nhau nữa rồi.

“Ngươi phát thệ đi.” Gã con buôn thuốc vẫn chưa yên tâm, “Dùng cha mẹ, ông bà, vợ con, người tình, khuê nữ, còn cả sự trong sạch của ngươi ra mà thề.”

Du lịch y không chút do dự, dường như đây không phải lần đầu hắn làm vậy.

Hắn thành thạo giơ tay lên, nói: “Nếu có nửa câu nói dối, cha ta uống nước sặc chết, mẹ ta bị hỏa thiêu chết, ông bà ta chết không có chỗ chôn, vợ ta gian díu với Lão Vương hàng xóm, vợ Lão Vương lại gian díu với Lão Trương, khuê nữ gả cho kẻ quái dị, à, đúng rồi, ta sẽ đi thanh lâu bán thân.”

Gã con buôn thuốc lúc này mới yên tâm, đưa tiền cho Du lịch y, “Thời buổi này còn dám thề độc như ngươi không nhiều đâu, ngươi đúng là lang trung tốt.”

Gã con buôn thuốc cảm thán, cầm lấy cao dán rồi lại đi chào hàng dược liệu cho người khác.

“Chậc chậc,” gậy trúc yêu quái bội phục không thôi, “Lời thề độc địa như vậy mà cũng thốt ra được, ngươi có thù oán gì với người nhà à?”

“Nói bậy bạ gì đấy.” Du lịch y vác hòm thuốc trên lưng, “Ta nói câu nào là thật câu nấy, ta thật sự không lừa hắn, nên mới dám dùng sự trong sạch của người nhà ra thề.”

“Thật á?” Gậy trúc yêu quái hoài nghi, hắn không tài nào tin được gã lang băm này lại bán thuốc thật.

“Thật!” Du lịch y lại dùng sự trong sạch của người nhà ra thề.

Trên đường đi, lại có mấy con chuột chết đụng phải con mèo mù Du lịch y, giúp hắn làm được vài mối làm ăn.

Bọn họ càng lúc càng đến gần đại thụ, sự rung động mà đại thụ mang lại cũng càng lúc càng lớn, Cẩu Đản vén rèm xe lên, kinh ngạc kêu “Oa oa”.

“Đây là cây gì vậy, cao thế?” Cẩu Đản tò mò hỏi.

Du lịch y đi phía trước quay đầu lại, cười nói: “Đúng là đồ nhà quê, đây là Kiến Mộc!”

Lão hòa thượng gật đầu, “Kiến Mộc chính là Thần Mộc, dưới bóng Kiến Mộc, giữa trưa không có bóng, là nơi ẩn cư tốt nhất. Trong truyền thuyết xa xưa ở Trung Nguyên, Thần Nông Thành là trung tâm của đại hoang, còn Kiến Mộc này lại là trung tâm của Thần Nông Thành, là cầu nối giữa trời và đất, là nơi thánh nhân cầu kiến Thiên Đế.”

Tín ngưỡng Thiên Đế ban sơ ở Trung Nguyên bắt nguồn từ nơi này.

Sử sách ghi lại, rất nhiều người từng ngộ đạo ở đây.

Họ cảm ngộ sự biến hóa giữa trời đất, lĩnh ngộ thiên đạo huyền ảo.

Họ mang lòng hiếu kỳ leo trèo lên, tìm kiếm đỉnh Kiến Mộc.

Có người đi lên, sau một chặng đường dài gian khổ, hoặc chết đói, hoặc chết già, hoặc chết bệnh bên đường, không bao giờ trở lại.

Có người nửa đường quay về, rất nhanh trở nên nổi tiếng, những người này, có người trở thành thánh nhân, hoặc là thầy của thánh nhân.

Chỉ có hai người là ngoại lệ, họ là bạn tốt, từ nhỏ đã hẹn nhau cùng trèo lên Kiến Mộc, khi trở về thì tóc đã bạc trắng.

Tương truyền họ đã lên đến đỉnh Kiến Mộc, nhìn thấy Thiên Đế huyền ảo hơn.

“Ai vậy?” Gậy trúc yêu quái hiếu kỳ hỏi.

“Chẳng lẽ là thánh nhân tạo chữ?” Tiểu hòa thượng đứng bên cạnh nghe nãy giờ không nhịn được hỏi.

Trong nhận thức của hắn, gia gia Dư chưởng quỹ là người lợi hại nhất.

Lão hòa thượng lắc đầu, “Không, một trong hai người đó đã thành lập Thần Nông Thành, người còn lại thành lập Trường An.”

Tiểu hòa thượng nghi hoặc, hai vị này không có tên tuổi gì trong lịch sử cả.

Lão hòa thượng dường như đoán được suy nghĩ của tiểu hòa thượng, vuốt râu cười, “Các ngươi có biết vì sao Thần Nông Thành lại gọi là Thần Nông Thành không?”

Mọi người lắc đầu, ngay cả Du lịch y người Trung Nguyên cũng vểnh tai lên, chờ đợi câu trả lời của lão hòa thượng.

“Các ngươi đọc ngược hai chữ Thần Nông là đủ.” Lão hòa thượng nói, “Tương truyền thành chủ Thần Nông Thành khi xuống từ trên cây đã mang theo tức nhưỡng, vì vậy được phong làm nông thần.”

Còn người thành lập Trường An…

Lão hòa thượng mỉm cười, “Hắn mang xuống hỏa chủng.”

“Hỏa chủng!” Tiểu hòa thượng kinh ngạc.

Tức nhưỡng, hỏa chủng, tiểu hòa thượng đều đã nghe qua ở khách sạn, vì vậy cảm thấy hiếm lạ và kinh ngạc.

Còn Du lịch y, gậy trúc yêu quái thì như nghe thiên thư, căn bản không hiểu lão hòa thượng đang nói gì.

“Sau này thành chủ Thần Nông Thành nếm bách thảo trúng độc mà qua đời, thành chủ Trường An trở về cũng chỉ là người bình thường, thành lập Trường An không lâu sau cũng qua đời.” Lão hòa thượng nói.

Về sau, chỉ còn lại vài ghi chép lẻ tẻ về thành chủ của hai tòa thành trì, phần lớn là chuyện của hậu nhân họ.

Ít ai biết rằng, hai người sống không lâu này đã từng lên đến đỉnh Kiến Mộc.

Họ đi khi còn trẻ, trở về khi tóc bạc trắng, rồi âm thầm ảnh hưởng đến cục diện của cả đại hoang.

Trong lời kể êm tai của lão hòa thượng, Kiến Mộc càng lúc càng gần.

Nhìn Kiến Mộc cao ngất, gậy trúc yêu quái cảm thấy chúng sinh nhỏ bé như kiến, thậm chí trước Kiến Mộc, chúng sinh chỉ là hạt bụi.

Kiến Mộc rất rộng lớn, năm tháng biến đổi, biển cạn nương dâu, khiến Kiến Mộc hóa thành một ngọn núi.

Thân cây rộng như dãy núi liên miên, nhìn không thấy điểm đầu, không thấy điểm cuối; thân cây uốn lượn nhẹ nhàng, tạo thành những sườn núi rộng lớn, trên sườn núi hoặc mọc đầy cỏ xanh trở thành thảo nguyên bao la, hoặc mọc đầy cây cối bình thường, trở thành rừng rậm.

Mỗi một thân cành đều là một triền núi, hóa thành trăm ngàn ngã ba, thông lên đỉnh Kiến Mộc.

Đương nhiên, đây là lời giới thiệu của Du lịch y.

Bọn họ nhỏ bé như kiến, đứng dưới Kiến Mộc, căn bản không thể nhìn thấy toàn cảnh, chỉ có thể nghe Du lịch y ba hoa chích chòe, che khuất tầm nhìn.

“Kiến Mộc chính là Dược Sơn.” Du lịch y nói, “Kiến Mộc tự thân đã có thần lực, thổ nhưỡng màu mỡ, cỏ cây sinh trưởng um tùm, địa hình, khí hậu, nhiệt độ lại khó lường, vốn thích hợp cho đủ loại dược thảo sinh trưởng. Chưa kể đến việc các đời thành chủ Thần Nông Thành đã sưu tầm rất nhiều dược thảo từ đại hoang về trồng ở trên này.”

Năm tháng trôi qua, cỏ cây bình thường trên Dược Sơn cũng nhiễm dược tính.

Có điều, sau khi nhân loại bại vong trong thần thánh chi chiến, thành chủ Thần Nông Thành lúc bấy giờ nhu nhược, đầu hàng chư thần Trung Nguyên, khiến Yêu Thần khống chế Dược Sơn.

Từ đó về sau, không những không còn ai đi khắp đại hoang hái thuốc, mà đám Yêu Thần còn ra sức bóc lột Dược Sơn, chỉ lo bán thuốc kiếm tiền.

Tát ao bắt cá chỉ khiến cá tuyệt diệt, Dược Sơn cũng vậy.

Dần dà, dược liệu sản xuất từ Dược Sơn ngày càng kém chất lượng.

“Nói thật với các ngươi, thuốc mua ở Thần Nông Thành phần lớn không tốt, tốt thì cũng từ nơi khác mang đến.” Du lịch y nói, rất nhiều loại thuốc thông thường đã không còn thấy ở dưới chân Dược Sơn nữa. Muốn hái được dược liệu tốt, chỉ có thể đi lên cao hơn.

Nhưng đường lên núi xa xôi, lại có đủ loại dị thú, không phải người bình thường có thể đi được.

“Dược Sơn bây giờ chỉ còn cái tên là dễ dùng.” Du lịch y nói.

Rất nhiều con buôn thuốc mua dược liệu từ nơi khác, bỏ tiền mời phủ thành chủ dưới sự khống chế của Yêu Thần đóng dấu, rồi bán đi nơi khác, mượn danh “Dược Sơn” để kiếm tiền.

Gậy trúc yêu quái ngẩn người.

Hắn vốn tưởng rằng việc mình giả mạo yêu quái đại nhân lừa tiền đám yêu binh đã đủ thất đức rồi, ai ngờ lại có người còn vô đạo đức hơn hắn.

Quả là nhân ngoại hữu nhân, cường trung hữu cường, thất đức bên ngoài còn có thất đức hơn.

Du lịch y lúc này quay đầu lại, tò mò hỏi bọn họ: “Các ngươi lên Dược Sơn làm gì?”

“Tìm người.” Tiểu hòa thượng đáp.

“Dược Sơn lớn như vậy, ngươi tìm ở đâu?” Du lịch y nói, “Hơn nữa còn tốn tiền nữa.”

Gậy trúc yêu quái không hiểu, “Tốn tiền, là sao?”

Du lịch y chỉ vào Dược Sơn ngay trước mắt, “Đường lên Dược Sơn chỉ có một con đường, là phải đi qua Thần Nông Điện.”

Nhưng dưới sự khống chế của đám Yêu Thần, muốn đi qua Thần Nông Điện thì phải nộp tiền.

“Bây giờ chỉ có những người hái dược liệu bình thường hoặc dược liệu rất quý hiếm mới lên Dược Sơn.” Du lịch y nói.

“Thật trùng hợp, ta cũng đang muốn lên Dược Sơn, có thể dẫn các ngươi đi.” Du lịch y quay đầu nhìn bọn họ, “Xem như nể mặt giao tình của chúng ta, các ngươi chỉ cần giúp ta trả tiền lên núi là được.”

Hắn không quên khoe khoang một chút, “Đường lên Dược Sơn vừa vào đã có chín khúc mười tám quanh, lại còn hai mươi tám đạo sơn lương, lần đầu đi vào rất dễ lạc đường.”

Gậy trúc yêu quái nhìn tiểu hòa thượng, thấy hắn gật đầu, bèn đáp, “Được, ngươi chỉ cần dẫn chúng ta vào, tiền bạc không thiếu ngươi đâu.”

Du lịch y càng thêm nhiệt tình.

Hắn sửa sang lại hòm thuốc trên người, nhanh chân bước lên phía trước.

Đi chưa được mấy bước, bên cạnh xông ra một mụ béo, túm lấy Du lịch y, “Tốt lắm, cuối cùng ta cũng bắt được ngươi!”

Du lịch y kinh ngạc nhìn mụ béo, “Ngươi, ngươi là ai vậy?”

“Ta là ai? Ta là bà nội ngươi!” Mụ béo túm lấy cổ áo Du lịch y, lấy ra một thiếp cao dán, giận dữ nói: “Đây là cao dán ngươi bán cho ta hả? Lão nương dán vào, bệnh không những không khỏi mà còn nặng thêm, dán vào còn bị lở loét! Đã nói không hiệu quả không lấy tiền! Trả tiền lại cho ta!”

Du lịch y giãy giụa, “Thím à, có thể ăn bậy chứ không thể nói bậy, cao dán của ta rất hiệu quả, chắc chắn là thím dùng sai cách.”

Hắn hỏi mụ béo, “Thím dán ở đâu?”

“Trên mông.”

Du lịch y vỗ tay một cái, “Thế thì chịu rồi, cao dán của ta dán đâu cũng được, chỉ là không thể dán trên mông. Mông thối lắm, cao dán của ta mà ngửi thấy mùi thối là hỏng ngay…”

“Ta dán trên cánh tay cũng bị lở loét, vì sao?” Mụ béo giận dữ hỏi.

“Ách,” Du lịch y yếu ớt hỏi, “Vậy, thím có bị hôi nách không?”

“Đừng có lắm điều, trả tiền!” Mụ béo lười tranh cãi với Du lịch y.

“Dựa vào cái gì?” Du lịch y không chịu, “Cái cao dán này ta cũng dùng rồi, dựa vào cái gì phải trả lại tiền?”

“Ngươi nói không hiệu quả không lấy tiền, còn thề bằng cha mẹ, vợ con, sự trong sạch của ngươi nữa!” Mụ béo nói.

Gậy trúc yêu quái lẩm bẩm, “Ta nhớ là có nói, thằng nhãi này thề thành thạo thật.”

“Ta thề bằng sự trong sạch của họ, nhưng ta có lừa ngươi đâu.” Du lịch y nói.

“Cái cao dán này không dùng được, chẳng phải là lừa ta sao?!” Mụ béo giận dữ nói.

“Thím à, thím trách oan ta rồi, ta nói là cái cao dán này của ta tên là “Không hiệu quả không lấy tiền” .” Du lịch y hùng hồn nói.

Không khí bỗng chốc im lặng.

Mụ béo, gậy trúc yêu quái, Cẩu Đản trợn mắt há hốc mồm nhìn Du lịch y.

Quả là thất đức bên trong còn có tay thất đức hơn!

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 1239 kiến mộc

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
bia-som-dang-luc-the-gioi-tro-choi-bat-dau-thong-gia-nu-de
[Dịch] Sớm Đăng Lục Thế Giới Trò Chơi, Bắt Đầu Thông Gia Nữ Đế
Chương 407 Cha từ nữ hiếu! 12/05/2025
Chương 406 Trong hoàng cung! 12/05/2025
bia-van-co-de-nhat-tong
Vạn Cổ Đệ Nhất Tông (Bản dịch)
Chương 2008 Mùi vị quen thuộc 30/04/2025
Chương 2007 Truyền kỳ không hổ là truyền kỳ! 30/04/2025
Bìa
(Dịch) Kinh Doanh Siêu Thị Nhỏ Ở Mạt Thế
Chương 188 17/08/2025
Chương 187 17/08/2025
Bìa
Thục Sơn Trấn Thế Địa Tiên (Dịch)
Chương 371 31/08/2025
Chương 370 31/08/2025
bìa
[Dịch] Quỷ Giới Cầu Tiên Ta Có Một Gốc Thần Thông Đại Thụ
Chương 566 Đệ Ngũ Cảnh 02/12/2025
Chương 565 Ẩn Ưu 02/12/2025
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
[Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí, Cơ Trí, Hài Hước, Hệ Thống, Huyền Huyễn
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz