Chương 1240 y đức
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1240 y đức
Chương 1240: Y đức
“Ngươi cái này…”
Mập đại thẩm nhất thời không biết nên nói gì, “Cái thứ thuốc cao này có phải gọi là ‘coi không trúng không lấy tiền’ không?”
Du lịch y gật đầu, “Đúng vậy, nó còn có tên là ‘chữa khỏi trăm bệnh’, ‘linh đan diệu dược’, ‘bôi một phát là linh’…”
“Hết rồi?” Mập đại thẩm nhìn hắn.
“Mấy cái tên phía sau ta đang nghĩ, lúc nào cũng có thể đặt thêm cho nó.” Du lịch y nói, “Vậy nên, thím, giờ thím biết…”
“Bốp!” Thím vung tay tát thẳng vào mặt Du lịch y, khiến hắn xoay một vòng tại chỗ.
“Bà đây nói không lại ngươi, nhưng bà đánh thắng được ngươi! Hôm nay ngươi mà không trả tiền, bà đánh chết ngươi!”
Thím vừa dứt lời lại giáng thêm một bạt tai, Du lịch y lại xoay thêm vòng nữa.
“Trả hay không trả tiền?” Thím xông lên túm lấy hắn, giơ tay định tiếp tục đánh.
“Chờ, chờ một chút.” Du lịch y dùng tay che mặt, “Đến nước này rồi, ta cũng không giấu gì thím nữa, nói thật cho thím biết, ta thực ra là yêu quái.”
“Yêu quái đại nhân?” Ánh mắt thím dao động, có chút khiếp đảm, tay nắm cổ áo Du lịch y cũng buông ra.
Du lịch y thừa cơ trốn thoát, “Không sai, ta chính là yêu quái đại nhân, ta khuyên ngươi nên biết điều một chút, đừng để ta ăn thịt ngươi.”
Thím hoảng sợ, “Ôi, xin lỗi, xin lỗi.”
Nàng đưa tay vuốt lại nếp áo cho Du lịch y, “Đại nhân, ngài đại nhân không chấp tiểu nhân, yêu quái không nhớ lỗi người, ta xin ngài tha tội.”
Du lịch y phách lối cười, “Hừ, xin lỗi bằng miệng thì được tích sự gì, ngươi phải có chút biểu hiện chứ.”
Nói đoạn, hắn xoa xoa hai bàn tay.
“Ta nhổ vào mặt tổ tông nhà ngươi!” Thím vừa vuốt nếp áo cho Du lịch y, thừa cơ tay trái túm chặt cổ áo hắn, tay phải cúi xuống tóm lấy chân Du lịch y.
Du lịch y hoảng hốt, “Ngươi làm gì, ngươi muốn làm gì?”
Mập đại thẩm không đáp, hai tay nhấc bổng Du lịch y lên quá đầu, rồi quẳng mạnh xuống đất.
“Ái da.” Du lịch y bị cú ném đau điếng người, nhất thời không dậy nổi, nằm rên rỉ trên đất, thuốc cao và tiền trong hòm văng tung tóe khắp nơi.
“Ngươi là yêu quái á? Bà đây mới là yêu quái đây này!”
Thím vỗ vỗ ngực, “Ngươi đã thấy yêu quái đại nhân nào đi lừa tiền người khác chưa?”
“Yêu quái tốt vậy sao?” Cứt Chó không nhịn được hỏi.
“Bọn chúng toàn là cướp trắng trợn!” Mập đại thẩm khinh bỉ liếc Du lịch y, “Ngươi còn giả dạng yêu quái, ngươi có cái đuôi không hả!”
Nàng cúi xuống lấy mấy quan tiền trong hòm thuốc, lại tiện tay lấy thêm mấy miếng cao, nhét hết vào ngực mình.
“Ngươi cũng không đi hỏi thăm một chút, bà đây là ‘mỹ mạo nhất chi hoa’ ở Tây Nhai này đấy, hứ, dám lừa ta.” Mập đại thẩm hếch mũi, nghênh ngang bỏ đi.
Một đám người tụ lại, định thừa nước đục thả câu, trộm tiền và thuốc của Du lịch y, nhưng bị Cây Gậy Trúc Yêu Quái xua đuổi.
“Tránh ra, tránh ra hết cho ta.” Cây Gậy Trúc Yêu Quái vừa xua đuổi vừa giúp Du lịch y thu dọn hòm thuốc, nhặt thuốc bỏ vào.
Đương nhiên, hắn cũng thừa cơ bỏ thêm một ít tiền vào ngực mình, coi như là tiền dẫn đường mà lát nữa Du lịch y sẽ phải giao.
Cái này gọi là tiền tài bất nghĩa, lấy chi có đạo.
Cây Gậy Trúc Yêu Quái đỡ Du lịch y dậy, “Ngươi không sao chứ?”
Du lịch y vịn eo, trên mặt bầm tím một mảng, là do ma sát với mặt đất khi ngã.
Hắn hít một hơi khí lạnh, “Sao có thể không sao, cái mụ dưa này, mụ khờ này, mụ thối tha này, ra tay nặng tay thật.”
Cây Gậy Trúc Yêu Quái lại có hứng thú với chuyện khác, “Bộ dạng như bà ta mà cũng được gọi là ‘nhất chi hoa’ ở Thần Nông Thành này á?”
“Phì!” Du lịch y nhổ toẹt, “Tây Nhai là cái ngõ mổ heo, trong đám mổ heo thì bà ta là nhất chi hoa, vì căn bản có ai là nữ nhân đâu…”
“Không đúng, là căn bản không có nữ nhân.” Du lịch y xoa xoa bả vai, mông, toàn thân hắn đau nhức ê ẩm.
Cây Gậy Trúc Yêu Quái đưa hòm thuốc cho hắn: “Xem xem có thiếu gì không?”
“Thiếu…”
“Chắc là bị mụ béo kia cướp đi rồi, vừa nãy đám người vây quanh cũng lấy đi không ít.” Cây Gậy Trúc Yêu Quái vội phủi lại người mình.
Cây Gậy Trúc Yêu Quái tìm không được người, đòi lại cũng không xong, chỉ có thể tự nhận xui xẻo.
“Thôi được rồi, chúng ta lên núi trước đã.” Du lịch y nói.
Đã mất một ít tiền rồi, không thể để miếng mỡ đến miệng lại bay mất.
Khi đi qua Dược Thần Điện, đám yêu binh canh cổng đòi Tiểu Hòa Thượng bọn họ tiền mãi lộ.
Đến khi vào Dược Thần Điện, lại phải có núi dẫn mới được đi tiếp.
Núi dẫn chính là cái vật giống như lộ dẫn, muốn lên núi nhất định phải có thứ này.
Cũng may Du lịch y có, hắn dẫn Tiểu Hòa Thượng bọn họ vào, để họ khỏi mất khoản tiền này.
Đến cửa ải cuối cùng, muốn lên núi, lại phải móc thêm một khoản tiền nữa, khoản này do Cây Gậy Trúc Yêu Quái trả thay Du lịch y.
Qua được cửa ải này, bọn họ cuối cùng cũng tiến vào Dược Sơn.
Đứng trước một sườn núi thoai thoải, phía trước là bãi cỏ, đi lên nữa là rừng rậm.
Du lịch y xoay người, hỏi Tiểu Hòa Thượng bọn họ, “Các ngươi muốn tìm ai? Hắn ở đâu, ta giúp các ngươi tìm!”
Đã kiếm được một ít tiền dẫn đường, Du lịch y còn muốn kiếm thêm chút nữa, tranh thủ bù lại số tiền và thuốc đã mất.
“Không cần.” Tiểu Hòa Thượng bước xuống xe, tay bưng một chậu cỏ, “Chúng tôi tự đi tìm là được.”
Du lịch y tham lam nhìn chậu cỏ kia, “Tiểu, không, đại sư, chậu cỏ này của ngươi… có bán không?”
Là một lang trung, Du lịch y vẫn có chút nhãn lực, nhìn chậu cỏ này biết ngay không phải phàm phẩm.
“Không bán!” Tiểu Hòa Thượng giận dữ nói, khiến Du lịch y giật mình.
Du lịch y nhíu mày, bực mình nói: “Không bán thì thôi, ngươi gào cái gì! Ta cho ngươi biết, cỏ này trên núi đầy ra đấy, ta còn chẳng thèm.”
Tiểu Hòa Thượng nghe vậy, như có điều suy nghĩ.
Kiến Mộc to lớn như vậy, muốn tìm được Thảo Nhi là việc khó, nếu Du lịch y biết loại thảo dược này mọc ở đâu, có lẽ sẽ tìm được Thảo Nhi.
Thế là Tiểu Hòa Thượng nói với Du lịch y: “Vậy được, chúng tôi trả tiền, ngươi giúp chúng tôi tìm loại dược thảo này.”
Du lịch y thấy có khách đến cửa, thái độ lại tốt hẳn lên, “À, vậy thì khó đấy, dược thảo trân quý như vậy, trên Dược Sơn này khó tìm lắm.”
“Hắc!” Cây Gậy Trúc Yêu Quái xắn tay áo lên, “Ngươi muốn ăn đòn phải không, vừa nãy ai bảo thảo dược này đầy ra đấy?”
Du lịch y ngượng ngùng cười, “Ta vừa nãy chỉ đùa thôi, thảo dược này thật sự rất khó tìm, ít nhất là ở hai mươi tám đạo sơn trên xà nhà, nếu không thì các ngươi cũng chẳng lặn lội ngàn dặm đến đây tìm loại dược thảo này làm gì, phải không?”
Cũng đúng.
Cây Gậy Trúc Yêu Quái quay đầu nhìn Tiểu Hòa Thượng, chờ hắn quyết định.
Tiểu Hòa Thượng khẽ gật đầu, “Ngươi yên tâm đi, chỉ cần ngươi giúp ta tìm được, tiền không thành vấn đề.”
“Được thôi.” Du lịch y vác hòm thuốc lên lưng, “Đi nào, chúng ta còn một đoạn đường dài phải đi đấy.”
Du lịch y dẫn bọn họ đi lên, trên đường đi hái thuốc, vừa dẫn đường vừa kiếm thêm, mà càng lên cao, dược thảo càng tốt.
“Đương nhiên, ít nhất cũng phải mười ngày nửa tháng nữa.” Du lịch y nói, “Chỗ gần đây hễ có dược thảo nào có chút dược tính là bị người ta hái hết rồi.”
Cây Gậy Trúc Yêu Quái nghi hoặc, “Vậy ngươi đang hái cái gì?”
“Không biết.” Du lịch y nói, “Cứ hái xuống rồi tính, cụ thể chữa bệnh gì thì sau này hãy nói, dù sao mỗi một bụi cỏ, luôn có thể tìm ra công dụng. Huống chi đây là dược thảo trên Dược Sơn, nhờ có Thần Mộc nên bản thân chúng dược tính cũng đủ, có lừa người cũng lừa được đường hoàng.”
Du lịch y nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, “Coi như cuối cùng không ai mua những dược thảo này, ta còn có thể làm thuốc cao, một công đôi việc, hắc hắc.”
“Tổ cha ngươi!” Tiểu Hòa Thượng và những người khác đồng thanh, “Quá không ra gì.” Khâu Phàm bổ sung thêm một câu.
“Ấy, ít nhất ta không lừa người quá đáng, dược thảo này thật sự là hái trên Dược Sơn mà.” Du lịch y nói, “Loại như ta, trong giới lang trung này, đã coi như là có y đức rồi đấy.”
“Y đức cái mả cha ngươi.” Tiểu Hòa Thượng không nhịn được nói.
Những nhận thức tốt đẹp về Thần Nông Thành mà Thảo Nhi không ngừng vun đắp cho hắn, chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi đã bị những người này phá hủy tan tành.
Nếu Thảo Nhi mà biết, chắc chắn sẽ trồng bầu lên đầu bọn họ cho coi.