Chương 1226 chạy là thượng sách
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1226 chạy là thượng sách
Chương 1226: Chạy là thượng sách
Bạch Cao Hưng biết rõ, việc hắn đang làm sớm muộn gì cũng bị sét đánh.
Nhưng vì kéo dài thời gian, hắn thấy đáng.
Hắn dứt khoát vứt bỏ ngựa, ngã vật ra đất, nằm im chờ đám yêu quái xông lên.
Cột thu lôi vô dụng, hắn chỉ có thể dùng đám yêu quái này làm cột thu lôi, hơn nữa còn có thể trấn nhiếp chúng, kéo dài thêm chút thời gian.
Lão Hoàng phất tay, ra lệnh cho các huynh đệ sẵn sàng nghênh chiến.
Hắn ngước nhìn trời đêm đầy sao, rồi lại nhìn xuống dưới đất, thấy huynh đệ mình ngã lăn ra đó rên rỉ, lo lắng cho tính mạng.
“Tam thập lục kế” có câu, không làm việc trái với lương tâm thì không sợ quỷ gõ cửa.
“Nãi nãi, chẳng lẽ là do mình làm nhiều việc trái lương tâm nên mới bị trời đánh?” Lão Hoàng nghi ngờ nói.
Hắn nghĩ mãi không ra, chờ một lát vẫn không thấy sấm sét đâu, bèn phất tay, ra lệnh cho huynh đệ từ từ tiến lên vây bắt.
Đám yêu quái thành vệ cưỡi ngựa, cẩn thận từng li từng tí tiến đến gần Bạch Cao Hưng.
Chúng vây quanh Bạch Cao Hưng, định bụng đâm cho hắn một nhát, ai ngờ Bạch Cao Hưng lại lớn tiếng thăm hỏi Đông Hoang Vương một tiếng, rồi lăn người một vòng, chui vào bên cạnh yêu quái Mã Phúc.
Yêu quái này còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì một đạo sét giáng xuống, lập tức cả người lẫn ngựa đều trúng chiêu, ngã lăn ra đất, đè cả Bạch Cao Hưng xuống.
“Nãi nãi, chẳng lẽ là tên kia làm nhiều việc trái lương tâm nên bị sét đánh?” Lão Hoàng dần dần hiểu ra.
Những tia sét này hình như là nhắm vào đối phương mà đến.
Đã vậy, hắn không thể không dùng đến thượng sách trong “Tam thập lục kế”: “Các ngươi xuống ngựa, đi bộ qua đó, vây hắn lại.”
Đám yêu quái thành vệ nghe lệnh, xuống ngựa rồi chậm rãi tiến đến, dừng lại cách Bạch Cao Hưng ba bước, chờ lão Hoàng chỉ thị.
Lúc này Bạch Cao Hưng mới chui ra khỏi bụng ngựa, “Các ngươi đừng ai đụng vào ta, coi chừng sét đánh chết đấy.”
“Đừng sợ.” Lão Hoàng tiến lên, “Tìm một cái lưới, trùm thằng này lại, kéo về giam lại, chờ thành chủ xử lý.”
Bạch Cao Hưng ngớ người, “Cái này cũng được à?”
Nếu hắn bị trùm lại, không ai chịu sét thay hắn, vậy thì đúng như lời Dư Sinh nói, chỉ có mình hắn chết.
Bạch Cao Hưng nhìn Lão Hoàng, không ngờ hắn lại nghĩ ra cái biện pháp cùng đường mạt lộ này, vậy mà lại bị thằng này phá giải.
“Đương nhiên là được.” Lão Hoàng đắc ý, quả nhiên chạy là thượng sách, hắn vừa lên ngựa thì chủ ý liền đến ngay.
Bạch Cao Hưng còn muốn ngoan cố chống cự, chủ động xông về phía đám yêu binh đang vây quanh hắn, nhưng đám yêu quái hoặc là lùi lại, hoặc là dùng binh khí đẩy lui hắn.
Trong trùng vây, Bạch Cao Hưng căn bản không có cơ hội thoát thân.
Điều duy nhất đáng mừng là đám yêu quái này không mang theo lưới, phải mất một lúc mới tìm được một tấm.
Lão Hoàng đích thân ra tay, ném tấm lưới trùm lên người Bạch Cao Hưng, rồi thành thạo trói chặt hắn lại.
“Thống lĩnh, còn một tên nữa kìa.” Thủ hạ chỉ vào La Sát chim vẫn đứng ngoài trăm bước xem náo nhiệt.
Lão Hoàng quay đầu nhìn ả.
La Sát chim thấy lão Hoàng ứng phó đâu vào đấy, còn Bạch Cao Hưng thì chật vật như vậy, nhất thời cũng không muốn chờ đợi Đông Hoang Vương nữa.
Huống chi, thời gian cũng kéo dài đủ rồi, đám yêu quái kia chắc cũng đuổi kịp đám võ sư kia rồi, chỉ có thể trách đám võ sư kia tự mình xui xẻo.
Thế là, ả vẫy tay chào Lão Hoàng, chủ động cầu hòa, “Tất cả đều là yêu quái, cùng một bọn mà.”
“Ngươi coi ta là thằng ngốc à?” Lão Hoàng tiến lại gần ả, chỉ vào mặt mình.
“Không giống.” La Sát chim nói.
“Vậy mà ngươi còn coi ta là đồ đần!” Lão Hoàng rút vũ khí ra, “Ngươi ngoan ngoãn chịu trói, hay là để ta đánh cho ngươi chịu trói?”
“Khụ khụ.” La Sát chim nghiêm mặt nói, “Kỳ thật thì, ta thấy ngươi đúng là đồ đần. Thế này đi, ngươi có thể tin chúng ta cùng một bọn không?”
Lão Hoàng nổi giận, “Ngươi mẹ nó còn thật sự coi ta là đồ đần!”
Hắn vung đao chém về phía La Sát chim, chuẩn bị đánh cho ả chịu trói.
La Sát chim vỗ cánh, thân thể vụt lên, lớn tiếng chào hỏi mẹ Dư Sinh một câu, rồi áp sát vào bên cạnh Lão Hoàng.
“Dư, Dư Sinh cái gì?” Lão Hoàng hơi ngẩn ngơ, nhưng tay vẫn không ngừng vung đao.
Hắn vặn người, vung đao, vừa muốn chém xuống thì La Sát chim bất ngờ lao vào ngực hắn.
“Ngươi…” Lão Hoàng đang bực mình thì trên đao chợt truyền đến một luồng điện, giật cho thân thể hắn run rẩy, thần trí mơ hồ, tóc tai dựng ngược.
La Sát chim cũng không chịu nổi.
Ả vốn định dẫn sấm sét đến rồi rời đi, nhưng sao bì kịp tốc độ của điện, ả bị điện truyền từ người Lão Hoàng giật cho run lên.
Đáng mừng là sấm sét đánh trúng Lão Hoàng trước, rồi mới đánh trúng ả.
Nhờ phúc của Đông Hoang Vương điện không lạm sát kẻ vô tội, ả mới giữ lại được nửa cái mạng.
Điện quang tắt ngấm, hai yêu cùng nhau ngã lăn ra đất, miệng sùi bọt mép, bất tỉnh nhân sự.
Đám yêu quái hai mặt nhìn nhau, cái này… vậy phải làm sao bây giờ, xuất quân chưa kịp thì lão đại đã đổ.
Trong lưới, Bạch Cao Hưng giật mình, “Đây con mẹ nó mới là cách dùng cột thu lôi chính xác nha.”
Cuối cùng, đám yêu quái quyết định, một ít yêu đuổi theo đám võ sư kia, số còn lại cẩn thận từng li từng tí trùm La Sát chim lại, rồi cõng thống lĩnh nhà mình về thành.
Về đến thành, La Sát chim và Bạch Cao Hưng bị ném thẳng vào địa lao tăm tối.
Bọn hắn ở trong đó không biết bao lâu, mãi cho đến khi La Sát chim chậm rãi tỉnh lại, không thấy ai bị giam vào, cũng không thấy có yêu nào đến thẩm vấn hay đưa cơm.
“Ngươi đừng nói.” Tỉnh lại, La Sát chim dựa vào tường, “Bị điện giật cho một trận, còn thấy tinh thần sảng khoái hơn đấy.”
“Bước tiếp theo ngươi có phải muốn thành tiên rồi không?” Bạch Cao Hưng cười ả.
La Sát chim nguýt hắn một cái, nhưng Bạch Cao Hưng không nhìn thấy, “Ngươi cười cái gì?” Ả hỏi.
“Không phải cười ngươi.” Bạch Cao Hưng nói, “Ta nhớ tới một con yêu quái.”
“Yêu quái gì?” La Sát chim truy hỏi.
Trong địa lao ẩm ướt, tối đen như mực, mười phần nhàm chán, trò chuyện cho khuây khỏa cũng tốt.
Thế là Bạch Cao Hưng kể về con yêu quái ở Hàn Sơn thành có ý định dùng điện để yêu ngộ đạo.
Hắn chìm đắm trong ký ức, mọi thứ như mới hôm qua, nhưng đã cách xa nhau ngàn sông vạn núi, không biết nàng ở Hàn Sơn thành sống thế nào.
…
Cuối cùng vẫn có mấy tên xui xẻo không kịp bỏ trốn.
Bọn hắn có người là võ sư bắc doanh, có người là võ sư nam doanh.
Phủ thành chủ đem những gì bọn hắn nghe, nói, làm đêm qua góp lại, có được một đáp án đại khái.
“Nói như vậy, là vì xem bệnh không trả tiền, đầu mục bắc doanh trực tiếp đánh chết đầu mục nam doanh bằng sét, còn giá họa cho thành vệ?”
Mẫu Đơn thành chủ hầu hạ Mẫu Đơn trước mặt, hững hờ hỏi.
“Dạ vâng.” Thủ hạ đáp.
“Người Đông Hoang tính tình nóng nảy vậy sao?” Mẫu Đơn thành chủ nhíu mày, xem ra sau này dùng chiêu lấy người chế người phải cẩn thận hơn mới được.
“Xé bớt mấy phần khế ước của đám võ sư kia, dọa cho bọn hắn cút về đi.” Thành chủ nói.
Nàng đã trả tiền, không thể để đám võ sư này được lợi không.
“Còn hai tên cầm đầu bị bắt lại, giết quách đi, đừng lãng phí lương thực.” Thành chủ nói.
“Tuân lệnh.”
Thủ hạ lĩnh mệnh, vừa định đi thì Lão Hoàng đứng ra, “Thành chủ, hai người kia không thể giết!”
Thành chủ kinh ngạc, quay đầu nhìn hắn, “Vì sao không thể giết?”
“Hai người kia có lai lịch lớn.” Lão Hoàng cho rằng, trước khi làm rõ thân phận của hai người kia thì vẫn là đừng hành động thiếu suy nghĩ thì hơn.
“Binh thư có câu, lấy bất biến ứng vạn biến, địch không động, ta không động, tất cả đều không thể động, như vậy mới có thể cùng hài…”
Lão Hoàng đang khoe chữ thì bị thành chủ cắt ngang, “Cái gì lung tung beng, nói tiếng người đi.”
“Hai người bọn họ có thể triệu hồi lôi điện, mà lại, không dám giấu thành chủ, bọn họ và ta đều có được một quyển binh thư, ba bản tuyệt học của tác giả dường như rất có lai lịch. Lúc bọn họ triệu hồi lôi điện, niệm cũng là tên của tác giả này, bọn họ không phải bạn thì cũng là thù.”
Lão Hoàng thề son sắt với thành chủ, tác giả này không thể khinh thường, người có liên quan đến tác giả này vẫn là nên cẩn thận đối đãi thì hơn.