Chương 1225 dụng binh kỳ tài
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1225 dụng binh kỳ tài
Chương 1225: Dụng binh kỳ tài
Bạch Cao Hưng trèo mình lên ngựa.
Trong tay hắn nắm giữ một cây gậy gỗ, đầu gậy buộc ba thanh gậy sắt.
Bạch Cao Hưng nhìn thế nào cũng thấy cái đồ chơi này chẳng khác gì cột thu lôi, thế là hắn lại mang theo kiếm, thúc ngựa nghênh đón đám truy binh đang lao tới.
Lại nói về Mẫu Đơn thành, sau khi nhận được tín hiệu cầu viện, thành vệ thống lĩnh Đào Yêu Lão Hoàng dẫn các huynh đệ cấp tốc đuổi theo ra khỏi thành.
Trên đường đi, bọn hắn gặp mấy yêu quái chạy tán loạn trở về. Nghe bọn chúng kể lại việc đám võ sư được mời đến lại quay ngược lại vây công thành vệ yêu quái, Lão Hoàng giận dữ, hét lớn một tiếng: “Mẹ nó, dám không coi yêu quái bọn ta ra gì! Giết chúng!”
Thực vật yêu quái trong hàng ngũ yêu quái Trung Nguyên luôn bị coi thường, ở vào tầng lớp dưới đáy.
Trong lòng bọn chúng vốn đã ôm một bụng tức giận, hiện tại đám võ sư này lại dám phản kháng, Lão Hoàng vô ý thức cho rằng chúng khinh thường mình.
Một đám yêu quái khí thế hùng hổ đuổi theo.
Khi sắp đến doanh địa bị cháy, chợt thấy phía trước xông tới một người một yêu.
Người kia một tay nhấc đao, một tay cầm một thứ đồ chơi kỳ quái.
Yêu quái vỗ cánh đuổi theo phía sau.
Lão Hoàng dẫn đầu thủ hạ không ngừng bước chân, trong lòng lại thầm nghĩ, ba người này đang làm cái gì vậy?
Đang nghĩ ngợi, người kia hét lớn một tiếng “Giết a!”, múa cây gỗ với ba thanh gậy sắt phía trên, xông về phía bọn hắn.
“Xuy ~” Lão Hoàng vội ghìm ngựa, đồng thời giơ tay lên, ra hiệu cho các huynh đệ phía sau chậm lại.
“Rốt cuộc là ta nhìn lầm, hay là hắn điên rồi?” Hắn hỏi yêu quái bên cạnh, “Ba người mà dám xông vào đội hình của chúng ta?”
Yêu quái bên cạnh khẳng định nói: “Đầu nhi, ngươi nhìn lầm rồi.”
“Cái gì!” Lão Hoàng vội vàng dụi mắt, chẳng lẽ hắn bị mù, đối diện không phải ba người, mà là rất nhiều người đang xông tới?
Binh thư “Tam Thập Lục Kế” có câu, trên chiến trường, biến đổi trong nháy mắt, không được hành động thiếu suy nghĩ, lấy bất biến ứng vạn biến mới là thượng sách.
Lão Hoàng thuộc lòng ba mươi sáu trang binh thư, tự nhận mình dụng binh như thần.
Hắn vội giơ tay lên, ra hiệu cho thủ hạ: “Đề phòng!”
Đám thành vệ ngẩn người, tình huống gì đây, hai người (ba người) mà cũng khiến bọn hắn phải đề phòng, lẽ nào còn có mai phục?
Có khả năng, Lão Hoàng không hổ là yêu quái dụng binh như thần, bọn hắn còn chưa phát hiện, hắn đã đoán ra.
Đám thành vệ trong lòng bội phục, nhao nhao ghìm ngựa, nắm chặt đao kiếm, ngắm nhìn bốn phía, trận địa sẵn sàng.
La Sát chim và Bạch Cao Hưng thấy đám yêu quái bày trận, cũng dừng lại, hồ nghi đánh giá bọn chúng.
Có ý gì đây, đám yêu quái này đang làm trò gì vậy?
Bạch Cao Hưng không hiểu ra sao.
Bọn hắn và đám yêu quái cách nhau chưa đến trăm bước, nhất thời an tĩnh lại, chỉ có tiếng gió thổi qua.
Trở lại với thành vệ thống lĩnh Lão Hoàng.
Hắn cố gắng quét mắt bốn phía, quả thực không thấy ai khác, chỉ có thể hỏi lại yêu quái bên cạnh: “Ngoài ba người kia còn ai nữa?”
Yêu quái bên cạnh mê hoặc: “Ngoài ba người? Ngươi nhìn lầm rồi, tổng cộng có hai người.”
“Bốp!” Lão Hoàng cho hắn một bạt tai, “Mắt ngươi để đâu, rõ ràng là ba người!”
Hắn hiện tại đã hiểu ra, hóa ra thằng nhãi này không biết đếm, làm hắn giật mình.
Hắn còn tưởng rằng trên chiến trường xuất hiện biến cố gì ngoài tầm kiểm soát, hóa ra chỉ là xoắn xuýt giữa ba và hai.
Sách có câu, binh gia kỵ nhất là kẻ không biết binh, quả nhiên không sai, hắn cũng vì không biết thằng này không biết đếm, mới thành ra cái trò cười này.
Nói đến, quyển binh thư “Tam Thập Lục Kế” này, vẫn là một vị võ sư đến từ Đông Hoang mang tới.
Lão Hoàng âm thầm đắc ý, vị võ sư kia chắc chắn không ngờ, hắn lại tạo ra một kình địch như Lão Hoàng hắn cho nhân loại.
Điều duy nhất khiến Lão Hoàng kiêng kỵ chính là tác giả của quyển sách này, một người tên “Dư Sinh đào Thanh dì”.
Người có thể viết ra binh thư như vậy, tuyệt đối là một kỳ tài dụng binh.
“Tương lai là đại địch đây.” Lão Hoàng thầm cảm thán.
Nhưng nghĩ lại, hắn cảm thấy tác giả kia cũng có thể là yêu quái, thậm chí là đào yêu, nếu không thì vẽ quả đào làm gì?
Nghĩ như vậy, Lão Hoàng lại thấy dễ chịu hơn nhiều.
Bọn hắn đào yêu cũng có nhân tài, không, yêu tài nha, hơn nữa còn là tuyệt đỉnh yêu tài.
Cái người Dư Sinh đào Thanh dì này còn có hai quyển sách khác, một quyển tên là “Hàng Long Thập Bát Chưởng”, có mười tám chiêu thức, chỉ là giấy quá ít, không ghi cụ thể chiêu thức, thật đáng tiếc.
Có điều, tên chiêu thức vẫn có, Kháng Long Hữu Hối, Kiến Long Tại Điền, có bài bản hẳn hoi, đủ thấy là thật có công phu này.
Còn có một bản tuyệt học tên là “Quỳ Hoa Bảo Điển”.
Đây cũng là một môn tuyệt học khó lường, câu đầu tiên: Muốn luyện c·ông này, trước phải tự cung!
Nghe thôi đã thấy lợi hại.
Lão Hoàng gần đây vẫn đang suy xét có nên tự cung hay không, dù sao hắn là đào yêu, chỉ là khi hóa thành hình người mới lựa chọn có thêm thứ kia mà thôi.
Nghĩ đến đây, Lão Hoàng lắc đầu, thật khó lựa chọn nha.
“Thống lĩnh!” Yêu quái bên cạnh gầm thét, gọi Lão Hoàng trở về.
Hắn chỉ vào phía trước, ủy khuất muốn chứng minh cho mình: “Ngài đếm lại đi, đúng là hai người.”
“Một, ba.” Lão Hoàng khẽ đếm ngón tay, “Chỗ nào ra hai người!”
Lão Hoàng lại cho hắn một bạt tai vào đầu: “Ngươi học hành thế này mà cũng đòi ra trận? Về nhà học toán với mẹ đi.”
“Không phải, ta, ngươi…” Yêu quái bên cạnh bất đắc dĩ: “Ngài đếm như vậy, thế hai đi đâu rồi?”
“Đã bảo ngươi đần còn cãi?”
Lão Hoàng nắm chặt ngón tay dạy hắn: “Một, ba, hai”, hắn giơ ba ngón tay lắc lư trước mặt yêu quái bên cạnh: “Thấy chưa, đây là hai!”
Yêu quái bên cạnh cúi đầu.
“Hừ, lũ cầm thú biến thành yêu quái các ngươi, toán học đúng là không ra gì.” Lão Hoàng đắc ý nói.
Hắn rốt cục tìm lại được chút thể diện cho thực vật yêu quái bọn hắn.
“Thống lĩnh, chúng ta làm sao bây giờ?” Thủ hạ phía sau hỏi hắn.
Đối diện một người một yêu đã giằng co với bọn hắn một lúc lâu, lại không thấy quân mai phục nào xuất hiện, thật quái dị.
La Sát chim và Bạch Cao Hưng lúc này cũng đang thầm nghĩ: “Chuyện gì thế này, hai người mình dọa bọn chúng sợ rồi à?”
Bạch Cao Hưng lắc đầu: “Không biết nữa.”
Có điều mục đích ban đầu của hắn là ngăn chặn bọn chúng, hiện tại đôi bên giằng co, vừa vặn để hắn câu giờ cho đám võ sư kia.
Bạch Cao Hưng mong tình hình này cứ tiếp diễn.
Nhưng Lão Hoàng không cho hắn cơ hội.
Lão Hoàng chỉ đao vào Bạch Cao Hưng: “Mẹ kiếp, ba người mà cũng dám cản đường chúng ta, đúng là châu chấu đá xe, các huynh đệ, giết chúng!”
Vừa dứt lời, đám yêu quái phía sau xách đao, như gió lướt qua bên cạnh hắn, xông về phía Bạch Cao Hưng.
“Tự cầu phúc đi.” Bạch Cao Hưng buông một câu, thúc ngựa nghênh đón.
Đội ngũ yêu quái như dòng lũ, bao phủ không gian phía trước, trong khoảnh khắc muốn cuốn Bạch Cao Hưng vào.
“Dư Sinh nương rất xấu!” Bạch Cao Hưng hô to một tiếng, vung cây gỗ với ba thanh gậy sắt về phía đám yêu quái.
Ba thanh gậy sắt này thật sự có tác dụng.
Dù không dẫn được lôi, nhưng ba thanh gậy sắt nện vào người đám yêu quái đang lao tới.
Bọn chúng túm lấy gậy sắt kéo một cái, trực tiếp kéo Bạch Cao Hưng xuống ngựa.
Bạch Cao Hưng ngửa đầu ngã xuống đất, mắt thấy đao kiếm và móng ngựa của đám yêu quái sắp rơi xuống người hắn…
Ầm ầm! Một đạo lôi rơi xuống ngay trên đầu hắn.
Những yêu quái giơ đao kiếm, ở trên cao nhìn xuống, chắn ngang bầu trời trên đầu Bạch Cao Hưng rất không may, trực tiếp bị sét đánh trúng.
Thân thể bọn chúng run rẩy, rồi ngã xuống ngựa.
“Xuy”, đám yêu quái vội ghìm ngựa, kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt.
La Sát chim ở xa xa trong lòng run lên.
Xem ra, sấm sét rơi xuống là nhắm vào người, chứ không phải vị trí khi mắng Đông Hoang Vương.
Đáng mừng là, nếu có người khác trên đầu, những người này sẽ chắn bớt sét.
“Dùng chiêu này phải chui xuống bụng ngựa, vào chỗ đông người.” La Sát chim nói.
Ngoài ra, điện quang rơi vào người không liên quan thì uy lực yếu hơn.
Những yêu quái trúng chiêu hiện tại vẫn còn sức rên rỉ trên mặt đất, còn Lão Đao bả tử vừa chửi thì bị đánh thành trạng thái hấp hối.
Xem ra, dùng chiêu này cáo mượn oai hùm, xưng bá thiên hạ gần như không thể.