Chương 1224 cột thu lôi
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1224 cột thu lôi
Chương 1224: Cột Thu Lôi
“Ta có kiêu ngạo của ta!”
Bạch Cao Hưng kiên quyết đẩy tay lão Ngưu ra: “Nếu nói chỉ cần bọn hắn dừng lại thì sẽ vì Yêu Thần bán mạng, vậy ta không cần giải thích.”
Hắn nắm chặt kiếm trong tay: “Ta sẽ kề vai chiến đấu cùng bọn hắn, cùng nhau giết yêu quái!”
Dứt lời, Bạch Cao Hưng không quay đầu lại, xông thẳng về phía Yêu Quái Thủ Lĩnh.
Lão Ngưu phí công đưa tay, quay đầu nhìn La Sát yêu: “Thằng này cũng phúc hậu quá nhỉ?”
La Sát chim bất lực nhíu mày, thổi nhẹ mái tóc tán loạn trên trán, rồi cũng xông lên giết địch.
Lão Ngưu bất đắc dĩ lẩm bẩm: “Mẹ nó, sau này nếu còn có cơ hội, tuyệt đối không chọn thằng này làm Thủ Lĩnh. Muốn chọn cũng phải chọn cái tên Bạch Cao Hưng mà Dư chưởng quỹ nhắc tới, hèn hạ vô sỉ, đồ ngốc, loại người đó mới thích hợp làm lãnh đạo.”
Số lượng yêu quái mà Yêu Quái Thủ Lĩnh mang đến không nhiều, trong chớp mắt đã bị đám Võ sư vây quanh. Bọn chúng không ngờ đám Võ sư lại dám động thủ, bị đánh trở tay không kịp.
Yêu Quái Thủ Lĩnh ngồi trên lưng ngựa, một tay nhấc đao, một tay phun sấm sét, ứng phó với tầng tầng lớp lớp Võ sư. Trong khoảnh khắc, xung quanh ngựa của hắn đã có một vòng Võ sư ngã xuống.
Bỗng nhiên, một thân ảnh bay lượn tới.
Yêu Quái Thủ Lĩnh ngửa người ra sau, thấy người đến là một yêu quái. Nàng vỗ cánh, bắn ra mấy cây hàn vũ, sượt qua mặt Yêu Quái Thủ Lĩnh, rạch xuống những vệt máu.
Yêu Quái Thủ Lĩnh vung đao, hướng về phía yêu quái đang bay tới định đâm vào mông nàng ta, nhưng chưa kịp ra tay thì “Xùy”, một thanh kiếm đã đâm vào ngực hắn.
“A!” Yêu Quái Thủ Lĩnh đau đớn kêu lên, tay trái phun ra sấm sét, đánh trúng Bạch Cao Hưng, khiến hắn bị hất văng ra xa.
Yêu Quái Thủ Lĩnh rút kiếm ra, lấy từ trong ngực một quả đạn tín hiệu, giật mạnh. Pháo hoa bắn lên trời, kêu gọi viện binh từ Mẫu Đơn thành.
Hắn vừa làm xong những việc này thì lại trúng một đao. Lần này ra tay là lão Ngưu. Đao trong tay lão tuy ngắn, nhưng nhanh, chuẩn và hiểm, đâm trúng yếu điểm của Yêu Quái Thủ Lĩnh.
Trước khi chết, Yêu Quái Thủ Lĩnh buông tay đánh cược một lần, vung đao chém vào ngực lão Ngưu, khiến lão ngã lăn ra đất.
Sau khi Yêu Quái Thủ Lĩnh ngã xuống ngựa, đám yêu quái thành vệ rối loạn, bị đám Võ sư chém giết liên tục lùi về phía sau.
Bạch Cao Hưng chật vật đứng dậy, thấy lão Ngưu nằm bất động trên mặt đất, bỗng nhiên có chút hối hận. Lão Ngưu là người tốt duy nhất trong đám người này, vợ và con lão đang bệnh, đều đang đợi lão trở về.
“Lão Ngưu, lão Ngưu?” Bạch Cao Hưng thất tha thất thểu chạy tới, lật người lão lại.
“Khụ khụ…” Lão Ngưu ho khan, khoát tay áo. Lão chỉ vào chiếc áo tử trên người, phía trên có một vết đao: “Giờ… giờ thì ngươi biết chiếc áo tử này của ta có tác dụng gì rồi chứ?”
Lão đại hạ trời cũng không cởi áo, chính là chờ đợi một đao này.
“Cái… cái áo tử này đã cứu ta nhiều lần rồi, mỗi… mỗi lần đều giúp ta trở về từ cõi chết.” Lão Ngưu nói.
Bạch Cao Hưng muốn đỡ lão đứng lên, nhưng lão Ngưu khoát tay: “Tên kia trước khi chết ra đòn mạnh quá, ngực ta đau, để ta nghỉ một lát.”
“Được.” Bạch Cao Hưng để lão ngồi tại chỗ, rồi chạy về phía trước đội ngũ.
Đám yêu quái lúc này hoặc đã chết, hoặc đã bại, số còn lại thì trốn vào trong thành. Đám Võ sư kỳ khai đắc thắng, mười phần đắc ý, còn muốn giết vào thành ăn ngon uống sướng, tiện thể ngủ luôn thành chủ.
Bọn hắn đã từng thấy Mẫu Đơn thành chủ từ xa. Nàng chính là quốc sắc thiên hương, ung dung hoa quý như hoa mẫu đơn, Mẫu Đơn Yêu Thần cũng xinh đẹp và cao quý như vậy. Những yêu quái phục vụ bên cạnh nàng cũng đều là những mỹ nhân khuynh thành.
“Mọi người nghe ta nói.” Bạch Cao Hưng xoay người lên ngựa của Yêu Quái Thủ Lĩnh, chạy vội lên phía trước, ngăn đám người lại.
“Mẫu Đơn thành chủ là Yêu Thần, chúng ta căn bản không phải đối thủ của nàng.” Bạch Cao Hưng kêu gọi mọi người: “Mọi người nghe ta nói, bây giờ đào mệnh quan trọng!”
Đám thủ hạ của Lão Đao bả tử mới vừa rồi còn oan uổng Bạch Cao Hưng, giờ có chút day dứt; người của Bắc doanh thì càng coi Bạch Cao Hưng như Thiên Lôi sai đâu đánh đó. Bọn hắn nghe Bạch Cao Hưng nói vậy thì kịp phản ứng.
“Đúng, đây không phải Đông Hoang, đây là Trung Nguyên. Thân phận bại lộ rồi, giờ Yêu Thần là thành chủ, chúng ta thành kẻ trộm cướp.” Gã Võ sư mặt sẹo nói.
“Trong thành lại có người đến, không, là yêu quái đến.” Một Võ sư đứng trên cây, nhìn xa về phía Mẫu Đơn thành: “Một mảng lớn đuốc, như biển vậy.”
Bạch Cao Hưng ngẩng đầu nhìn về phía xa, yêu quái quả thật khí thế hung hăng, chiếu sáng cả bầu trời.
“Mọi người chạy mau, chạy về phía nam, qua sông, vào thẳng trong núi, ta ở phía sau cản đường…”
Bạch Cao Hưng vừa nói vừa quay đầu lại, thấy phần lớn Võ sư đã quay người, mở hai chân sải bước chạy về phía nam.
Gã Võ sư răng hô nhìn Bạch Cao Hưng đầy ẩn ý rồi cũng chạy về phía nam.
Trong nháy mắt, đám Võ sư đã đi sạch.
“Cản, ngươi lấy cái gì cản?” La Sát chim đi tới nói: “Chúng ta đi nhanh thôi.”
“Không được.” Bạch Cao Hưng ngồi trên ngựa nhìn về phía Mẫu Đơn thành, đám đuốc kia đến quá nhanh: “Ta phải câu giờ cho bọn họ.”
Nếu không, chưa kịp qua sông, bọn hắn sẽ bị đám yêu quái bắt hết.
Hắn quay đầu nói: “Lão Ngưu, lão La, các ngươi mang A Quá đi đi, ta đi ngăn bọn chúng lại.”
“Ngươi điên rồi à?” Lão Ngưu trừng mắt nhìn hắn.
“Yên tâm, ta có nắm chắc.” Bạch Cao Hưng cười: “Ngươi mau đi đi, ngươi không thể chết được, người nhà ngươi còn đang đợi ngươi đấy.”
“Ngươi cũng không được chết, nếu không một đao của lão tử coi như uổng phí.”
Lão Ngưu xoa xoa vết máu trên áo tử: “Ngươi nhớ kỹ, ngươi đã hứa giúp ta tìm một việc làm ăn tốt.”
Bạch Cao Hưng gật đầu, chắp tay với lão: “Sau này còn gặp lại!”
“Sau này còn gặp lại!”
Lão Ngưu không quay đầu lại mà đi, La Sát chim thì vẫn ở lại.
“Việc này bắt nguồn từ ta, ta không thể bỏ đi.” La Sát chim nói.
Bạch Cao Hưng không khuyên nàng nữa, khuyên nữa thì yêu quái sắp giết tới rồi.
Hắn ngồi trên ngựa, liếc nhìn xung quanh, tìm kiếm thứ gì đó.
“Ngươi đang tìm gì vậy?” La Sát chim kinh ngạc hỏi.
“Tìm một cây gậy sắt dài, làm một cột thu lôi.” Bạch Cao Hưng nói.
“Cột thu lôi?” La Sát chim nghi hoặc: “Đó là vật gì?”
“Ta cũng không biết là cái gì, ta thấy chưởng quỹ của chúng ta dùng rồi.” Bạch Cao Hưng nhặt được một cây gậy sắt: “Chưởng quỹ của chúng ta có một thời gian thường xuyên chửi mẹ, nhả rãnh mẹ hắn, không ngừng dẫn tới lôi điện đánh hắn. Có đôi khi, chỉ cần vô tình nhả rãnh một câu cũng sẽ bị sét đánh.”
Dư Sinh phiền phức vô cùng, cùng nương hắn làm lên đấu tranh: Chế tạo một cây cột thu lôi đặt ở lầu các bên trên.
“Làm xong cùng ngày, hắn đứng trên lầu các chửi mẹ ba canh giờ, trong lúc đó sét đánh vô số, đều bị cột thu lôi dẫn đi.” Bạch Cao Hưng nói.
La Sát chim líu lưỡi, Đông Hoang Vương điên rồi, mất hết tính người, con trai cũng chiếu cố không lầm.
“Tứ Hoang Vương thật thần thông quảng đại, ở Trung Nguyên nói xấu bà ta mà bà ta cũng phát giác được.” La Sát chim cảm khái.
Bạch Cao Hưng nói: “Tứ Hoang Vương đồng thọ cùng trời đất, bản lĩnh của bọn họ không phải chúng ta có thể phỏng đoán. Cho dù con trai của bà ta, chính là Dư chưởng quỹ của chúng ta, bản lĩnh của hắn cũng không phải chúng ta có thể phỏng đoán. Ngươi có thể nghĩ đến việc xuyên qua hai cái cửa, trực tiếp từ Đông Hoang đến Trung Hoang sao?”
La Sát chim lắc đầu, nàng thật sự không nghĩ tới.
Bạch Cao Hưng tìm được hai cây gậy sắt, lại tìm thêm một khúc gỗ, miễn cưỡng buộc thành một cái giá ba chân, đám yêu quái đã giết tới trước mặt.
“Không kịp rồi.” Bạch Cao Hưng trèo lên ngựa: “Chúng ta xông qua.”
Hắn nói với La Sát chim: “Nếu đánh không lại thì nhớ chửi mẹ của chưởng quỹ chúng ta nhiều vào… Không phải quá đẹp mắt. Có điều, ngươi phải nhanh tay lên, đừng để bị sét đánh.”
La Sát chim hiểu ý hắn: “Như vậy có được không?”
“Không còn cách nào khác, đây là chuyện bất đắc dĩ.” Bạch Cao Hưng cười khổ: “Chưởng quỹ của chúng ta thì không sao. Nếu chúng ta còn sống sót thì phải đến Đông Hoang tạ tội với Đông Hoang Vương. Xem ở mặt mũi chưởng quỹ của chúng ta, chắc hẳn vương thượng sẽ không làm khó chúng ta quá.”
La Sát chim lại bất giác, nàng thế nhưng là liền nhi tử cũng đánh cho hạng người.