Chương 120 sư phụ
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 120 sư phụ
Chương 120: Sư phụ
“Ngươi tìm không thấy tóc dài quỷ?” Dư Sinh hỏi.
“Không, tìm được rồi, nhưng bị người khác nhanh chân đến trước.”
“Ai?”
“Một Vu Chúc, dáng dấp rất mập.” Tiểu lão đầu đáp.
Dư Sinh giật mình, Bạch Cao Hưng hiểu ý, bèn nói: “Vu Chúc đều mập mà.”
“Đúng vậy,” Diệp Tử Cao tiếp lời, “Vu Chúc bây giờ cũng hay đi bắt quỷ để kiếm sống, ai nấy đều béo ú.”
Hắn chỉ tay vào tiểu lão đầu, “Vị này là đủ chứng kiến rồi.”
Tiểu lão đầu cãi lại: “Nói nghe buồn cười, Vu Chúc là khu quỷ, bắt quỷ Thiên Sư là bắt quỷ, có thể giống nhau sao?”
Dư Sinh không để ý đến lời giễu cợt của bọn họ, trong lòng có chút thấp thỏm, sợ Vu Chúc bắt được tóc dài quỷ chính là con quỷ mà hắn đã thả đi.
“Vậy tóc dài quỷ có dáng dấp ra sao?”
Tiểu lão đầu đáp: “Ngươi thu hết pháp khí của ta rồi, ta còn nhìn thấy quỷ ảnh ở đâu nữa?”
“Vậy ngươi làm sao tìm được hắn?”
“Dùng mũi ngửi.” Tiểu lão đầu hếch mũi lên, “Tóc dài quỷ đầu dầu nặng mùi lắm.”
Hắn ngập ngừng một chút rồi nói tiếp: “Ai da, mùi quỷ ở khách sạn còn nặng hơn, lại còn là tân nương tử nữa chứ.”
“Ở đâu, ở đâu?” Diệp Tử Cao xô tới hỏi, hắn đã lâu không phát hiện ra nữ quỷ nào.
Sau khi bị Dư Sinh lừa cho nói chuyện yêu đương với không khí nửa ngày, hắn đã chẳng còn tin Dư Sinh nữa rồi.
“Đi đi.” Dư Sinh gạt tay tiểu lão đầu ra, “Vu Chúc thương ngươi thì ngươi đi thương cẩu tử à?”
Cẩu tử đang ở ngay bên chân Dư Sinh, nghe vậy liền sủa loạn về phía tiểu lão đầu mấy tiếng.
“Không dám, không dám.” Tiểu lão đầu chắp tay, “Nữ quỷ kia đã lưu lại một tia quỷ lực trong cơ thể ta, mười ngày nữa là kỳ mãn, nàng sẽ đến đòi mạng ta.”
Hắn nói: “Dư chưởng quỹ thu lưu ta mấy ngày, lão đầu này nhất định sẽ báo đáp.”
“Không phải ta không muốn lưu ngươi, chỉ là khách sạn không chứa chấp kẻ ăn không ngồi rồi.” Dư Sinh đáp.
“Ta biết làm việc.” Tiểu lão đầu vội nói, “Lau bàn, bưng trà rót nước tiếp đãi khách nhân không thành vấn đề.”
“Đó là việc của ta.” Bạch Cao Hưng giành lời.
“Làm việc vặt, rửa chén cũng được.”
“Đó là việc của ta.” Diệp Tử Cao cũng không chịu thua.
“Vậy thả gà, thả vịt, chăn heo?”
Tiểu Bạch Hồ liền nhe răng trợn mắt với hắn.
“Ta có thể làm cửa…”
Thấy cẩu tử, tiểu lão đầu tự giác chuyển chủ đề, “Lúc ra quầy ta có thể gọi cái gì qc giúp ngươi.”
“Quảng cáo miễn phí thì không kiếm được tiền đâu.” Dư Sinh nói, “Ngươi không có nghề nào khác à?”
“Chỉ có bắt quỷ.”
“Bắt quỷ à,” Dư Sinh trầm ngâm, “Vậy ngươi hẳn là rất rõ về thực lực và tu luyện của quỷ chứ?”
“Đương nhiên là biết rõ, ta dù sao cũng là Tứ Tiền Thiên Sư.” Tiểu lão đầu vênh váo, “Biết người biết ta thì trăm trận trăm thắng.”
“Được, vậy ngươi cứ ở lại đi.” Dư Sinh nói, “Làm sư phụ cho Trành Quỷ.”
“Cái, cái gì cơ?” Tiểu lão đầu chưa kịp mừng rỡ thì đã ngơ ngác, “Sư phụ của ai?”
“Trành Quỷ, chính là con Trành Quỷ bị chết đuối ấy.”
“Ngươi đến cái này cũng không biết?” Dư Sinh nhìn hắn.
“Ngươi đừng có vũ nhục bản lĩnh của ta, ta lại không biết Trành Quỷ?” Tiểu lão đầu cãi lại, “Chỉ là ngươi bảo ta làm sư phụ là ý gì, để ta dạy bản lĩnh cho Trành Quỷ?”
Tiểu lão đầu thấy Dư Sinh gật đầu, liền kêu lên: “Ngươi vẫn là đang vũ nhục bản lĩnh của ta.”
“Vậy ngươi đi ch·ết đi.” Dư Sinh hờ hững.
Tiểu lão đầu lập tức đổi giọng: “Vũ nhục bản lĩnh của ta thì có là gì, nhưng ta chỉ biết bắt quỷ thôi mà…”
“Vừa nãy còn có người nói biết người biết ta trăm trận trăm thắng đấy.” Diệp Tử Cao châm chọc.
Dư Sinh khoát tay, “Không sao, ngươi cứ đem mấy chiêu đáng sợ nhất, mấy chiêu bị quỷ chế phục trong kiếp sống bắt quỷ của ngươi dạy cho nó là được.”
“Tiện thể dạy thêm mấy chiêu uy hiếp, cho nó tăng thêm chút kinh nghiệm thực chiến.” Bạch Cao Hưng nói thêm vào, “Nó hơi bị cứng đầu, siết không ch·ết cũng không biết đâ·m ch.ết.”
Vì mạng sống, chỉ có thể vậy thôi, tiểu lão đầu bất đắc dĩ gật đầu đồng ý.
Dư Sinh chỉ vào Diệp Tử Cao, “Ngươi tạm thời ở chung phòng với hắn, ngày mai ra phụ giúp bán cháo trước đi.”
“Còn phải hô à.” Tiểu lão đầu có chút không tình nguyện, còn bao nhiêu từ ngữ xấu hổ hắn còn chưa hô ra được đâu.
“Quảng cáo miễn phí tuy không kiếm được mấy đồng, nhưng giết thời gian.”
Dư Sinh nói: “Trành Quỷ tạm thời không có ở đây, ngươi cứ giết thời gian trước đi, không thể để ngươi rảnh rỗi được.”
Bên kia, Diệp Tử Cao cũng không tình nguyện: “Khách sạn còn nhiều phòng trống như vậy, bằng cái gì mà bắt hắn ở chung với ta?”
Dư Sinh không để ý đến hắn, quay sang nói với Bạch Cao Hưng: “Ngươi còn nhớ không, Trành Quỷ rất xinh đẹp.”
“Đúng vậy.” Bạch Cao Hưng ngầm hiểu, “Còn phải nghe theo chưởng quỹ phân phó.”
“Vậy thì, ở thì ở đi, vừa vặn ta coi chừng hắn, khỏi hắn tr·ộm đồ.” Diệp Tử Cao đổi giọng.
“Ha ha, ngươi đang vũ nhục ai đấy?” Tiểu lão đầu cười khẩy.
“Ngươi cứ nói đi.” Ba người đồng thanh đáp.
Tiểu lão đầu lúc này mới nhớ ra mình bị bắt tại trận.
Hắn xấu hổ cười trừ, vội vàng chuyển chủ đề: “Dư chưởng quỹ, nuôi quỷ không phải chuyện tốt đâu, lâu ngày sẽ hại thân đấy.”
“Yên tâm đi, ta nuôi quỷ không giống bình thường.” Dư Sinh trấn an.
Diệp Tử Cao lén hỏi Bạch Cao Hưng: “Chưởng quỹ nuôi quỷ từ khi nào vậy, sao ta không biết?”
“Đó là đòn sát thủ của chưởng quỹ, chỉ dùng khi bị đào mả tổ thôi.” Bạch Cao Hưng đáp.
Diệp Tử Cao gật gù, rồi dẫn tiểu lão đầu lên lầu.
Dư Sinh trở về bếp, đem món canh tưới loãng, làm xong món loạn quái rồi bưng ra.
Bạch Cao Hưng đã mời Theo Gặp xuống dưới.
Hắn mong đợi nhìn Dư Sinh, nhưng khi bát sứ được đặt trước mặt, ánh mắt hắn liền khựng lại, có chút thất vọng.
Dưới ánh mắt chờ mong của Dư Sinh, Theo Gặp dùng đũa nếm thử một miếng, rồi gật gù: “Ừm, không tệ, ngon lắm.”
Hệ thống vẫn im lìm, Dư Sinh biết chắc chắn là có vấn đề.
“Nhưng mà, đây không phải món loạn quái trong trí nhớ của ta.” Theo Gặp nói.
“Chỗ nào không giống?” Dư Sinh hỏi.
“Tuy đã mười tám năm không được ăn, nhưng ta chắc chắn, món loạn quái của mẹ ta chắc chắn không ngon như vậy.”
Dư Sinh không phản bác được, làm quá ngon cũng là một cái sai.
Cũng đủ thấy, đôi khi đồ ăn ngon không quyết định bởi trù nghệ và nguyên liệu, mà quyết định bởi người ăn.
Cái gọi là làm dâu trăm họ, đại thể là như vậy.
“Dư chưởng quỹ, ta không miễn cưỡng ngươi.” Theo Gặp nói, “Vậy là được rồi, lấy rượu tới.”
Dư Sinh đáp: “Ngươi cứ tự nhiên, ta thì không thể tùy ý được, ngươi uống trước đi, ta lại đi thử xem.”
Thảo Nhi nói: “Tiểu Ngư Nhi, múc chỗ còn lại trong nồi ra đây, để chúng ta nếm thử với.”
“Không lớn không nhỏ, Tiểu Ngư Nhi là cái tên mà ngươi được gọi à.” Dư Sinh trách.
“Ta và Tiểu dì của ngươi là tỷ muội, chẳng lẽ không phải cũng là Tiểu dì của ngươi sao?” Thảo Nhi cãi lại.
“Nếu nói như vậy, trong thiên hạ này, chưởng quỹ không biết có bao nhiêu Tiểu dì nữa.” Diệp Tử Cao vừa bước xuống lầu liền nói.
Hắn vào bếp, rất nhanh bưng chỗ loạn quái còn lại đặt lên bàn dài.
Bạch Cao Hưng và những người khác đã vào chỗ, tiểu lão đầu đang thu dọn ở trên lầu, ngược lại là không xuống gây chướng mắt.
“Đăng đăng đăng”, Phú Nan chạy vào, trên tay đã cầm sẵn đôi đũa bạc.
“Ngươi là chó à?” Bạch Cao Hưng trêu, “Sao hôm nay các ngươi cứ thích chửi người ta là chó thế?”
“Ngươi mới là chó.” Phú Nan ngồi xuống, “Bây giờ là buổi trưa, ta suy luận ra đấy.”
Bọn họ vội vã không nhịn nổi, chỉ là Thanh dì chưa động đũa, bọn họ cũng không dám động.
“Dư Sinh đâu?” Thanh dì hỏi.
“Đang ở trong bếp thử nghiệm làm lại đấy.” Diệp Tử Cao đáp, “Nhắc nhở các ngươi, lần sau chưa chắc đã ngon đâu.”
“Vì sao?”
“Vì không hợp khẩu vị khách nhân, phải làm khó ăn đi một chút.”
“Đây là cái đạo lý gì?” Phú Nan lẩm bẩm, thấy Thanh dì động đũa, liền vội vàng gắp theo, sợ ăn ít.
Dư Sinh đến trưa đã thử đủ các loại khẩu vị khác nhau, đem đủ loại món ăn quái dị từ kiếp trước xào nấu hết lượt mà vẫn khó có thể hoàn thành nhiệm vụ.
Cuối cùng, ngay cả Theo Gặp cũng đã rất thành khẩn, trái lương tâm nói rằng món này là đúng vị rồi.
Nhưng hệ thống vẫn cho rằng nhiệm vụ chưa hoàn thành, Dư Sinh chỉ có thể tiếp tục làm tiếp, hắn thậm chí đã đem cả những món ăn quái dị cho thêm dấm chua vào rồi bưng ra.
“Rốt cuộc là thiếu cái gì?” Dư Sinh vò đầu bứt tai, bất đắc dĩ hỏi Nông Thần và những người khác.
Lúc này đã là đêm khuya, những người khác sau khi được ăn no nê thì đã sớm đi ngủ, chỉ có cẩu tử ở dưới chân cắn đuôi, làm bạn cùng hắn.
“Có lẽ là hắn có sở thích đặc biệt nào đó, ngươi cảm thấy khó ăn, nhưng hắn lại thấy ngon.” Nông Thần gợi ý cho Dư Sinh.
“Ví dụ như ta rất thích thịt chó luộc, nhưng người khác…” Nông Thần còn chưa dứt lời, cẩu tử đã trừng mắt nhìn về phía vị trí của Nông Thần.
Cũng không biết chó có thể nhìn thấy và nghe được quỷ thần hay không, dù sao cẩu tử đã cảnh giác chui xuống dưới quầy trốn.