Chương 1144 thất bại nhất ăn cướp
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1144 thất bại nhất ăn cướp
Chương 1144: Vụ cướp bóc thất bại nhất
“Hắn tổ tông nhà nó!”
Diệp Tử Cao tức giận nói: “Bọn hắn ở trên kia còn ăn được nữa cơ đấy.”
Bọn hắn biết rõ tài nghệ nấu nướng của Dư Sinh, một khi ra tay thì tuyệt đối không tầm thường.
“Đã nói là đi ăn cướp cơ mà?” Diệp Tử Cao gào lên, “Không làm việc cho đàng hoàng gì cả!”
Đám yêu quái quay đầu nhìn hắn, Diệp Tử Cao gượng cười ngồi xuống, “Ta chỉ là giận nó không tranh giành thôi, giận nó không tranh giành, ha ha.”
Trên đài.
Dư Sinh cùng Thanh dì đang ăn say sưa ngon lành.
“Ực.”
Bên trái Dư Sinh vang lên tiếng nuốt nước bọt.
Dư Sinh quay đầu nhìn lại, là Hóa Xà.
Hắn đứng gần, mùi hương cây thì là xộc thẳng vào mũi, khiến Hóa Xà muốn ngừng mà không được.
“Muốn ăn không?” Dư Sinh hỏi.
Hóa Xà không kìm lòng được gật đầu, rồi lại vội vàng lắc đầu.
Hiện tại bọn hắn là địch nhân, xung khắc như nước với lửa, hắn không thể không có chút cốt khí như vậy.
“Chờ đấy.” Dư Sinh lại lấy từ trong túi ra một củ khoai tây.
“Nương tay, nương tay.” Đám cự nhân sốt ruột hẳn lên.
Nếu như giống khoai tây này thật sự có thể giúp bọn hắn sinh ra giống khoai tây nặng mấy vạn cân, thì đây chính là đại cứu tinh của cự nhân tộc, bọn hắn không thể trơ mắt nhìn Dư Sinh ăn như vậy được.
Dư Sinh không để ý tới bọn hắn.
Có những kẻ, cho bọn hắn hy vọng, mà còn không biết điều, thì phải để bọn hắn nhớ lâu một chút.
“Lần này cho thêm chút cay, tiện thể nướng nhiều lên một chút.” Dư Sinh nói.
Hắn lại lấy ra ba củ khoai tây, cùng với củ mới lấy lúc nãy, tổng cộng bốn củ cùng nhau thao tác.
Hắn nín thở ngưng thần, tay trái cầm đao, tay phải tung khoai tây lên, độ cao rơi xuống không đều nhau.
Thân thể Dư Sinh hơi nhún lên, “Xoát xoát” mấy đao, khoai tây thái lát liên tục, thân thể hắn rơi xuống thì chụp lấy lọ dầu, lại nhún người lên thoa đều.
Lúc này, những lát khoai tây bắt đầu rơi xuống.
“Phun lửa!”
“Oanh!”
Long Ngư nghe lệnh làm việc.
Dư Sinh vốc lấy ớt bột, cây thì là cùng muối, rải đều lên trên, sau đó từ trong ngực lấy ra hết đĩa này đến đĩa khác, chia đều ra bốn đĩa.
Đĩa của Thanh dì đã sớm không còn một miếng.
Dư Sinh bèn gắp thêm cho nàng, rồi đưa cho Ngũ Muội một đĩa, “Ngươi cùng A Hưu ăn chung đi.”
Dư Sinh xoay người, bưng một đĩa đưa tới trước mặt Hóa Xà, “Nếm thử không?”
Ực, Hóa Xà nuốt nước miếng, “Nếm thử vậy.”
Hắn sai thủ hạ nhận lấy, đút cho mình một miếng, “Răng rắc” một tiếng, âm thanh giòn tan, hương vị cay nồng, thật đúng là tuyệt vị nhân gian.
Hộ vệ rửa chén đĩa bên cạnh cũng không nhịn được, lặng lẽ liếm liếm ngón tay dính chút vụn khoai tây.
Dư Sinh bưng đĩa cuối cùng, nói với đám yêu quái dưới đài: “Bán đấu giá tại chỗ, một đĩa khoai tây chiên, năm mươi xâu bắt đầu ra giá!”
Đám yêu quái đang ngồi ngạc nhiên, đã nói là đi ăn cướp cơ mà.
“Đấu giá cái gì chứ, cho chúng ta nếm thử đi.” Diệp Tử Cao đứng dậy chạy về phía cái bàn.
Hắc Nữu bọn hắn cũng không nhịn được nữa.
“Ai đến trước được trước.” Diệp Tử Cao hô một tiếng, ngay lập tức, mấy người phía sau giữ chặt hắn, đẩy ngã xuống đất, rồi chạy lên trước.
Đám hộ vệ dưới đài ngây người, bọn hắn hiện tại tính là địch nhân, hay là không phải?
Tính là địch nhân thì thành chủ đang ở trên đài ăn say sưa ngon lành, mà không tính là địch nhân thì bọn hắn còn giơ vũ khí làm gì.
Ngay lúc bọn hắn còn đang do dự thì Hắc Nữu bọn hắn đã xoay người lên đài, chớp mắt một cái là cướp được đĩa khoai tây chiên kia rồi.
“Ta ra tám mươi xâu!” Một yêu quái dưới đài hô to.
“Thành giao!”
Dư Sinh thu hồi đĩa, suýt chút nữa thì chạm vào eo Hắc Nữu.
“Ngươi!” Hắc Nữu giận dữ, con vịt đến miệng rồi mà lại bay mất.
Khoảng cách gần như vậy, hương khoai tây cùng cây thì là, vị cay của ớt, tất cả đều kích thích vị giác của nàng.
“Chờ lát nữa ta làm cho ngươi một đĩa.” Dư Sinh nói.
Hắn đi đến trước sân khấu, đưa cho Diệp Tử Cao vừa mới lên tới, “Bưng cho khách nhân đi.”
“Được thôi.” Diệp Tử Cao làm tiểu nhị thì đúng là chuyên nghiệp rồi.
Hắn nhận lấy đĩa, tao nhã đi đến bên cạnh yêu quái vừa trả giá, thu tiền, rồi đưa đồ ăn cho hắn.
Sau khi có được khoai tây chiên, yêu quái kia không kịp chờ đợi cầm lấy một miếng.
“Răng rắc.”
Âm thanh này, tựa như lời tình nhân thì thầm bên tai, cùng với vị giòn tan, khiến yêu quái ngứa ngáy khó nhịn.
Khoai tây chiên, hương cây thì là cả hai đều có tầng vị phong phú, khiến yêu quái không nỡ nuốt xuống, cứ nhấm nháp mãi trong miệng, cho đến khi không thể không nuốt xuống mới thôi.
Cái vị cay vẫn còn vương vấn trong khoang miệng, tựa như dư âm quấn quanh ba ngày, khiến yêu quái dư vị mãi không thôi.
“Trời ban, đây đúng là trời ban!” Yêu quái kích động nói.
Hắn không muốn bỏ qua một miếng nào, bởi vậy liếm sạch sẽ đầu ngón tay, rồi mới dùng hai ngón tay kia kẹp lên một lát khoai tây chiên khác.
Ực, ực.
Hương khí quá mê người, những yêu quái xung quanh, trong cổ họng vang lên liên tiếp tiếng nuốt nước miếng.
“Tám mươi xâu, cho ta một đĩa trước đi.”
“Ta một trăm xâu, cho ta trước đi.”
“Ta một trăm năm mươi xâu!”
“Ta hai trăm xâu, cho ta ba đĩa!”
“Đều có, đều có.”
Dư Sinh bảo hai tỷ muội Giao Nhân tạm thời đừng ôn chuyện, ghi nhớ thứ tự khách hàng trước sau, còn mình thì cầm đao nướng khoai tây chiên.
Thỉnh thoảng còn phải đút cho A Hưu một đĩa, nếu không nó sẽ đình công mất.
“Dừng tay, dừng tay đi!” Cự nhân muốn khóc, cái túi hạt giống kia càng ngày càng xẹp lép.
Cự nhân bên trái oán trách cự nhân bên phải, “Vừa rồi ngươi động tay làm gì, chúng ta không thể bàn bạc kỹ hơn sao?”
“Ấy.” Cự nhân bên phải nói, “Ngươi cũng động tay mà.”
“Ngươi ra tay trước.”
“Trước kia ngươi còn nói hai ta tâm linh tương thông cơ mà.” Cự nhân bên phải còn nói thêm.
“Dù sao là ngươi ra tay trước.”
“Ngươi…” Cự nhân bên phải thấy đổ lỗi cho người này không được, bèn đưa mắt nhìn về phía cự nhân đứng ở phía sau khu đấu giá.
Bọn hắn đứng theo hình tam giác, người khổng lồ kia vừa vặn đối diện với hai người bọn hắn, “Này, ngươi nói xem, hai chúng ta ai có vấn đề?” Cự nhân bên phải hỏi.
Người khổng lồ kia không thèm quan tâm bọn hắn, chỉ đang nhìn đồ nướng trên tay Dư Sinh, “Oạch” một tiếng húp nước bọt, “Thơm quá.”
Hai cự nhân trái phải liếc nhau, không hẹn mà cùng gật đầu, ừm, cái nồi này có thể đổ cho thằng cháu này rồi.
Nồi thì có thể đổ, nhưng khoai tây mà ăn hết thì cự nhân bọn hắn sẽ chết đói mất.
“Dừng tay, dừng tay, khoai tây này không đấu giá nữa, chúng ta mua, chúng ta mua.” Cự nhân bên trái hô lên.
“Tốt!” Dư Sinh hô to một tiếng, khiến đám người đang ra giá dưới đài im bặt.
“Chúng ta cũng phải để đám cự nhân ăn cơm chứ, không thì chết đói mất làm sao?”
Dư Sinh cười một cái, còn nói thêm: “Nếu chư vị thích, có thể đến thuyền hoa trung phẩm có yêu khí ở phía dưới để nếm thử món khoai tây chiên nướng này.”
Dứt lời, Dư Sinh đặt cái túi xuống bàn, ngửa đầu nói với đám cự nhân: “Muốn mua thứ này, các ngươi phải đánh đổi khá nhiều đấy.”
“Không giấu gì các ngươi, ta có rất nhiều hạt giống khoai tây này, sau tiết đầu xuân chuẩn bị trồng thử ở Đại Bi Sơn, đến lúc đó có đúng là như lời ta nói có thể nuôi sống cự nhân tộc các ngươi hay không thì các ngươi có thể tự mình đi nghiệm chứng. À phải, tiện thể nói một câu, hạt giống này chỉ có thể trồng một lần, nếu muốn trồng nhiều lần thì vẫn phải lấy hạt giống từ chỗ ta.” Dư Sinh nói.
“Cái gì?” Cự nhân khẽ giật mình, “Nói như vậy, chúng ta còn phải hàng năm đưa tiền cho ngươi sao?”
“Không, không.” Dư Sinh giơ ngón trỏ lên lắc lắc, “Đây chỉ là một loại lựa chọn thôi, mà giá cả cũng không ít đâu, ít nhất là một trăm triệu xâu.”
“Hoa.” Đám yêu quái phía dưới chấn kinh.
Chuyện này chỉ sợ chỉ có bốn vị Hoang Vương mới có thể lấy ra được, cự nhân các chủng tộc chắc phải đập nồi bán sắt mới góp đủ được.
Nhưng đó cũng chỉ là một năm, năm sau thì sao?
“Ngươi, ngươi đây là cố ý gây khó dễ cho chúng ta!” Cự nhân giận dữ nói.
Điều khiến người ta khó chịu nhất, là hắn cho bọn hắn hy vọng, sau đó lại gây khó dễ cho bọn hắn.
“Đương nhiên là không phải.” Dư Sinh nói, “Các ngươi còn có một lựa chọn khác, quy thuận một trong các Hoang Vương, ngày sau ta sẽ hàng năm đưa hạt giống cho các ngươi.”
“Ai là một trong các Hoang Vương?” Cự nhân chảy nước miếng kia hỏi.
“Ta!”
“Cái gì?!” Cự nhân bên trái giận dữ.
Bọn hắn cùng Đông Hoang Vương có thù không đội trời chung, hiện tại lại bảo bọn hắn quy thuận con trai của Đông Hoang Vương.
“Nằm mơ!” Cự nhân bên trái vừa giơ nắm đấm lên thì bị cự nhân bên phải ngăn lại.
“Mua bán không nói chuyện tình nghĩa, ngươi nổi giận lớn như vậy làm gì?” Cự nhân bên phải liếc nhìn hắn một cái, cười nói với Dư Sinh: “Chúng ta còn phải trở về thương lượng một chút, nếu có hợp tác sau này thì không biết làm sao để liên hệ với công tử?”
“Đơn giản thôi, các ngươi tìm đến bất kỳ khách sạn nào có yêu khí, là tìm được ta.” Dư Sinh nói.