Chương 1143 khoai tây phiến
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1143 khoai tây phiến
Chương 1143: Khoai Tây Chiên
Dư Sinh đứng trước minh thạch loa, cất giọng nói lớn.
Lời của hắn không chỉ vọng đến tai đám yêu quái trên chợ đen, mà còn vang vọng khắp sơn động, đến từng trụ đá, rõ mồn một.
“Lợi hại nha, lợi hại nha!” Chưởng quỹ tiệm bánh cá không ngớt lời thán phục, “Đây mới gọi là làm ăn lớn!”
“Chư vị, yên tĩnh, an tĩnh một chút đi, các ngươi ồn ào quá đấy…”
Dư Sinh còn chưa dứt lời, “Oanh!” Một cột lửa phun ra, biến thành một con hỏa long lượn lờ trên đầu đám yêu quái.
Đám yêu quái dù không sợ, nhưng cũng bị màn này trấn trụ, im thin thít.
Dư Sinh quay đầu nhìn Long Ngư, tán thưởng: “Làm tốt lắm!”
Long Ngư đắc ý vỗ vỗ vây cá.
“Phải đó.” Thanh dì nói, “Mấy thứ này là do Hóa Xà tìm tới bái?”
Vừa dứt lời, “A hưu ~ a hưu ~”, Long Ngư còn đang đắc ý liền gật gà gật gù, buồn ngủ rũ xuống.
“Linh khí, linh khí!” Ngũ muội ở bên cạnh nói, “Nó đói rồi.”
“Ngươi cái này…” Dư Sinh cạn lời, đúng là không thể rời mắt mà.
Hắn đổi một cái đùi gà từ hệ thống, vừa định đút cho Long Ngư thì Ngũ muội lại nói: “Nó ăn chay.”
Dư Sinh đành chịu, đưa đùi gà cho Hóa Xà bên cạnh: “Này nhóc, bồi bổ chút dinh dưỡng, mau lớn lên nhé.”
Hóa Xà tức đến phì cả mũi.
Hắn vươn cổ ra, nuốt trọn cái đùi gà.
Hóa Xà nhai nhồm nhoàm, thầm nghĩ: “Ta không dám đánh ngươi, chẳng lẽ ăn cái đùi gà cũng không được sao? Chậc, đùi gà này ngon thật!”
Hóa Xà nuốt xong vẫn chưa thỏa mãn, còn muốn ăn nữa.
Dư Sinh đổi một miếng đậu phụ khô giàu linh lực, đút cho Long Ngư.
“A hưu!” Long Ngư lại tỉnh táo lại.
“Ngươi, ngươi không phải là người của Bắc Hoang Vương sao?” Lúc này, một yêu quái chợt đứng lên hô lớn.
Dư Sinh liếc mắt nhìn, “Ồ, Đánh Lén, ngươi cũng ở đây à? Xin lỗi nhé, trước khi cướp thành chủ của các ngươi, ta sẽ cướp ngươi trước, xin lỗi.”
“Ngươi, ngươi… Vậy Bắc Hoang Vương…” Thân thể Đánh Lén run rẩy, “Hai mươi vạn của ta!”
“Ngươi đừng đau lòng.” Dư Sinh an ủi hắn qua minh thạch loa, “Đợi ta cướp bức họa «Nghệ Vương Tôn» của ngươi, ngươi đau lòng sau cũng chưa muộn.”
“Hai nỗi đau gộp lại chỉ là một nỗi đau thôi, ngươi xem ta quan tâm ngươi chưa này. Trên đời này, các ngươi cũng tìm không ra tên cướp nào quan tâm con mồi như ta đâu.” Dư Sinh nói xong, lại liếc nhìn đám yêu quái dưới đài, “Mọi người yên tâm, ta sẽ không cướp tiền của các ngươi đâu. Ta chỉ cướp người của các ngươi, cho đến khi các ngươi thần phục ta mới thôi. Ta khuyên các ngươi cũng nên nghĩ thoáng ra, có một vị anh minh thần võ, anh tuấn bất phàm, linh khí bức người, tài trí vô song, phong lưu tiêu sái, phóng đãng không bị trói buộc…”
“Nói trọng điểm đi.” Thanh dì đạp cho Dư Sinh một cái.
“Ngươi chừa cho ta chút mặt mũi đi chứ.” Dư Sinh xoa xoa gót chân bị đau, quay đầu nói.
“Ngươi định để ta đứng đến bao giờ nữa?” Thanh dì hỏi.
Thanh dì đứng trước mặt bao nhiêu yêu quái, còn bị bọn hộ vệ dùng binh khí chỉ vào, có chút không được tự nhiên.
“Nhanh thôi, nhanh thôi.” Dư Sinh nói.
Hắn quay đầu nhìn Hóa Xà, “Nhóc con, ta nghe nói các ngươi có một thứ cạnh tranh, là cái Khô Lâu gì đó, chuyên dùng để tâng bốc người khác, lát nữa mang nó lên đây, tâng bốc Bổn thiếu chủ thật tốt vào.”
“Ngươi! Ngươi!” Hóa Xà tức muốn điên.
Vừa nãy còn là “tên nhóc”, bây giờ đã thành “nhóc con”, hắn thấp kém đến vậy sao?
“Giết hắn cho ta, giết hắn!” Hắn quát.
Bọn hộ vệ còn chưa kịp động thủ thì Dư Sinh đã ra tay trước.
Hắn thoắt một cái đã đến trước mặt một tên hộ vệ cầm trường thương, lao thẳng vào mũi thương.
“A!” Đám người phía dưới kinh ngạc.
“Phốc phốc.”
Dư Sinh chợt lóe lên rồi biến mất, lui về sau minh thạch loa.
Còn tên yêu quái kia thì bị chuôi thương đâm vào đùi, ôm đùi kêu “Oa oa” thảm thiết.
“Ai không vừa mắt ta thì cứ việc lên đây đấm một quyền, ta tuyệt đối không đánh trả.” Dư Sinh nói.
Đám yêu quái dưới đài thờ ơ.
“Các ngươi cũng nhẫn nhịn quá rồi đấy, lên đi, lên đi!” Diệp Tử Cao vẫn còn ồn ào ở phía dưới.
Cho đến khi tất cả yêu quái quay đầu nhìn hắn.
Hắn vội ngẩng đầu, nhìn lên phía cửa hang trên đỉnh chợ đen, “A, hôm nay thời tiết đẹp ghê!”
“Ta mời các ngươi nghiêm túc suy nghĩ một chút, việc Trung Hoang có một vị Trung Hoang Vương quan trọng đến mức nào. Hắn sẽ đoàn kết các ngươi lại, không cần phải tự giết lẫn nhau, không cần phải lo lắng gặp phải bất công. Quan trọng nhất là, hắn sẽ quyết định mọi việc mà các ngươi không thể quyết định, che chở các ngươi.”
“Còn nữa, các ngươi không cần phải lo lắng mất đi tự do, bởi vì ta đến chính là để mang tự do đến cho các ngươi.” Dư Sinh nói, “Không tin, các ngươi cứ đi xem Bất Dạ Thành, Hàn Sơn Thành mà xem.”
“Tự do, tự do!” Diệp Tử Cao lại ồn ào.
Tất cả yêu quái lạnh lùng liếc hắn một cái.
“Tiểu tử ngươi, có phải cũng lừa tiền của ta không!” Đánh Lén giận dữ chỉ vào hắn.
“Ai, ai lừa tiền của ngươi, lừa tiền của ngươi là Đường Răng, Thiếu chủ Bất Dạ Thành, đâu có liên quan gì đến ta.” Diệp Tử Cao vội vàng ngồi xuống.
Đám yêu quái ngồi im phăng phắc, lạnh lùng nhìn Dư Sinh.
“Xem ra các ngươi không có ý định thần phục rồi?” Dư Sinh tiếc nuối, “Vậy chỉ có thể dùng nắm đấm để các ngươi chịu phục thôi.”
Vừa dứt lời, “Đông Hoang Vương chi tử, kẻ thù!” Một tiếng nổ vang bên tai.
Đám cự nhân rốt cục kịp phản ứng.
Hai tên cự nhân giơ lên nắm đấm khổng lồ, nện xuống chỗ Dư Sinh.
Dư Sinh ngẩng đầu, thấy nắm đấm của bọn chúng to như xe tải, mang theo sức mạnh sấm sét.
Dư Sinh kéo Thanh dì ra phía sau, nháy mắt hai lần lóe lên, một trái một phải lao tới hai nắm đấm.
Tốc độ của hắn cực nhanh, nắm đấm vừa tới gần mặt bàn, chưa kịp chạm vào người thì Dư Sinh đã va chạm xong, đứng trước minh thạch loa.
Còn hai nắm đấm kia thì quay ngược trở lại.
“Phanh!” “Phanh!”, đấm vào hốc mắt của hai tên cự nhân.
“A!”
Đám cự nhân kêu đau, thân thể không tự chủ được ngửa ra sau, cũng may giữ vững được, không ngã xuống giẫm nát hoa cỏ.
Dư Sinh thở dài trên đài cao, “Ai, xem ra có người không muốn no bụng rồi, cũng được thôi, chỉ tiếc mấy vạn cân hạt giống này.”
Hắn lấy ra một củ khoai tây từ trong túi, vì được đổi từ hệ thống nên rất sạch sẽ.
“A hưu, đến phun một hơi nào.” Dư Sinh gọi Long Ngư, ném củ khoai tây lên không trung.
“Oanh!”
Khoai tây tan thành tro bụi.
“Ngươi điều khiển lửa kém quá.” Dư Sinh lại ném một củ, “Lại làm lại.”
“Oanh!”
“Lửa nhỏ quá, chưa chín.” Dư Sinh tiện tay vứt đi, ra hiệu Long Ngư tiếp tục.
“Ai ~”
Mấy tên cự nhân đứng bên ngoài đau lòng muốn chết, muốn ngăn cản nhưng không biết mở miệng thế nào.
Dù sao vừa ra tay đã muốn đả thương người ta rồi.
“Oanh!” Long Ngư lại phun lửa.
Lần này lửa vừa vặn.
“Hoắc, hoắc, nóng quá.” Dư Sinh nếm thử, cũng không tệ, nhưng vẫn thiếu chút gì đó.
“A hưu ~ a hưu ~”
Long Ngư lại không được, từ trên không trung chậm rãi hạ xuống, buồn ngủ.
“Củ khoai tây này cho ngươi ăn, bên trong cũng có linh lực dư thừa.” Dư Sinh ném cho nó, Long Ngư nuốt trọn.
Một lát sau, “A hưu! A hưu!” Long Ngư lại tỉnh táo lại.
Lần này Dư Sinh đem cây thì là, trù đao, muối, ớt bột, mỡ bò bày ra hết lên bàn minh thạch loa.
“A hưu, chuẩn bị kỹ càng, lần này lửa cần nhỏ hơn vừa nãy một chút, ra chậm hơn một chút.”
Dư Sinh vừa nói vừa gọt vỏ khoai tây, tay trái ném một lát khoai tây lên, đồng thời xuất đao.
“Bá, bá!”
Cùng lúc xuất đao, tay trái Dư Sinh nhúng mỡ, phết lên một lớp, tất cả lát khoai tây đều được phủ một lớp mỡ.
Đợi lát khoai tây rơi xuống, Long Ngư phun lửa.
Dư Sinh vốc muối, thì là rắc lên, hơi lửa chạm vào lát khoai tây, mùi thơm lập tức lan tỏa.
Dư Sinh vừa đặt đao xuống, nháy mắt lấy ra một cái đĩa từ trong ngực, vừa vặn hứng lấy những lát khoai tây chiên.
Một loạt động tác này, nước chảy mây trôi, quả thực hoàn mỹ.
Hắn gắp một miếng đưa lên miệng, “Răng rắc”, giòn tan, ngon tuyệt.
“Ừm, không tệ.” Dư Sinh đưa cho Thanh dì, “Ngươi nếm thử xem.”
Thanh dì nhận lấy.
“Răng rắc!”
“Ừm, thơm.” Thanh dì gật đầu.
“A hưu a hưu.” Long Ngư ở bên cạnh sốt ruột.
Thanh dì đút cho nó, Long Ngư vừa há miệng ra đã vui vẻ bay loạn lên.