Chương 549 Căng lưới đã chờ!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 549 Căng lưới đã chờ!
Chương 549: Căng Lưới Chờ Sẵn!
Lúc chạng vạng, ở một thị trấn phía bắc Kiến An Thành, hơn mười gã nam nhân vũ dũng, mặt mày hung hãn, lưng đeo bao tải sải bước tiến vào một khách sạn.
“Ối chao, quý khách đến rồi, mời vào, mời vào!”
Hầu bàn thấy đám người này toát ra vẻ hung hãn liền vội vàng tiến lên đón tiếp.
Hơn mười gã nam nhân tìm hai cái bàn trong đại sảnh rồi khom lưng ngồi xuống.
“Mẹ kiếp, đi cả ngày đường, đúng là bị tội mà!”
Một tên nam nhân cởi giày, trên chân hắn đã phồng rộp mấy chỗ.
“Tiểu nhị, mau mang rượu và thức ăn lên đây!”
Tên đầu lĩnh liếc nhìn đại sảnh rồi dặn dò gã hầu bàn đang cúi đầu khom lưng.
“Vâng, khách quan chờ một lát.”
Hầu bàn hét lớn về phía bếp sau một tiếng, rồi bưng ấm trà tới rót nước cho đám người.
“Mẹ nó, quay đầu lại lão tử nhất định phải băm bọn Tuần Phòng Quân thành tám mảnh mới hả dạ!”
Một tên nam nhân nhìn bàn chân phồng rộp, dùng tay bóp vỡ, đau đến nhe răng trợn mắt.
“Nếu không phải Trương Đại Lang đột nhiên muốn bắt chúng ta, thì chúng ta cũng đâu đến nỗi chật vật thế này.”
“Đúng đấy.”
“Món nợ này lão tử xem như ghi lên đầu Trương Đại Lang rồi đấy!”
“…”
Đám nam nhân vừa uống trà vừa oán giận.
Bọn họ đều là con cháu của mấy bang phái ở Kiến An Thành và vùng lân cận.
Bọn họ giúp Lưu gia phân phát muối lậu, thu thập những kẻ không nghe lời, chặn đường thu tiền bảo kê, cuộc sống cũng coi như thoải mái.
Nhưng từ khi trấn thủ sứ Trương Đại Lang vừa đến, ngày lành của bọn họ liền chấm dứt.
Việc Sẹo Đao bị giết khiến ai nấy cũng tự thấy nguy hiểm.
Sẹo Đao cũng là một kẻ liều mạng có tiếng, trong đám thế lực phụ thuộc Lưu gia, hắn ta xếp hạng nhất nhì.
Bọn con cháu bang phái này so với Sẹo Đao còn kém xa.
Sẹo Đao bị chỉnh đốn, thêm việc Tuần Phòng Quân treo thưởng, khiến đám người thường ngày làm xằng làm bậy như bọn họ chỉ còn đường chạy trốn.
Cũng may Lưu gia còn chút nghĩa khí, đã thu xếp chỗ ở cho bọn họ ở Bắc An Thành.
Hơn nữa còn cho không ít lộ phí, coi như là an ủi phần nào.
“Ra ngoài rồi thì đừng có oán than.”
Tên đầu lĩnh trừng mắt nhìn đám người đang oán giận, nhắc nhở: “Bây giờ cơ sở ngầm của Tuần Phòng Quân ở đâu cũng có, đừng có dại dột mà trêu vào.”
“Ừm.”
Nghe đầu lĩnh nhắc nhở, đám người bất mãn đều ngậm miệng lại.
Bọn họ không dám đi đường lớn, sợ gặp phải Tuần Phòng Quân. Chỉ có trời tối mới dám đến thị trấn hoặc thôn xóm nghỉ ngơi qua đêm.
Không lâu sau, hầu bàn bưng mấy chậu cơm nước lớn lên.
“Cái mẹ gì đây?!”
“Thứ này mà cho heo ăn à!”
Nhìn mấy chậu cơm nước, có người tỏ vẻ không hài lòng.
Trước kia bọn họ dù gì cũng là đầu mục hoặc nòng cốt bang phái, ăn chơi xa xỉ, cuộc sống thoải mái.
Nhưng đồ ăn ở cái khách sạn này lại đen thùi lùi, hơn nữa còn không phải món xào, khiến bọn họ khó chịu.
Hầu bàn vội vàng giải thích: “Khách quan bớt giận, chỗ chúng tôi không sánh được tửu lâu trong thành, nên cơm nước có phần sơ sài, nhưng ăn no bụng…”
“Ra ngoài rồi thì phải biết điều một chút.”
Tên đầu lĩnh cầm đũa lên nói: “Mau ăn cơm đi, ăn xong còn nghỉ ngơi, ngày mai còn phải lên đường.”
Đám người tuy không hài lòng với đồ ăn ở đây, nhưng ở thôn quê thì chỉ có vậy, không thể so với huyện thành được, nên đành phải chấp nhận.
Ăn uống xong xuôi, hơn mười người thuê hai gian phòng rồi đi ngủ sớm.
Hầu bàn thấy đèn trong hai gian phòng đã tắt, liền giao việc cho đồng nghiệp rồi ra khỏi khách sạn.
Không lâu sau, một đám người mặc đồ đen xuất hiện bên trong khách sạn.
“Gia, bọn chúng ở hai gian cuối hành lang kia.”
Hầu bàn nhỏ giọng chỉ vào hai gian phòng trên lầu hai.
Hắc Kỳ Hội hội trưởng Lý Dương gật đầu, vung tay lên, mấy tên giương nỏ, mang đao thuẫn liền theo cầu thang lên lầu.
Tuần Phòng Quân cố ý làm lớn chuyện ở Kiến An Thành, treo thưởng cao cho những kẻ làm xằng làm bậy.
Lưu gia không dám để đám người này ở lại Kiến An Thành, sợ Tả Kỵ Quân không bảo vệ nổi, nên chỉ còn cách cho bọn chúng lần lượt chuyển đến Bắc An Thành.
Bắc An Thành có Giang Bắc đại doanh của Tả Kỵ Quân, Tuần Phòng Quân chưa vươn vòi tới nên vẫn còn an toàn.
Nhưng Lưu gia không ngờ rằng, Trương Vân Xuyên cố ý làm lớn chuyện là để tạo áp lực cho đám người kia, khiến chúng phải bỏ trốn.
Nếu chúng trốn trong dân thì Tuần Phòng Quân khó mà phân biệt được.
Nhưng nếu chúng bỏ trốn thì mọi chuyện lại dễ dàng hơn nhiều.
Trương Vân Xuyên đã bí mật lệnh cho Hắc Kỳ Hội và Đông Nam nghĩa quân giăng thiên la địa võng ở khắp nơi, chuẩn bị tóm gọn đám nòng cốt bang phái và ác bá này.
Đám người Hắc Kỳ Hội lên lầu hai, nghe thấy tiếng ngáy vang lên bốn phía, rõ ràng là đám người kia không hề hay biết gì.
“Oành!”
Một tên Hắc Kỳ Hội đột nhiên dùng sức đá văng cửa phòng.
“Răng rắc!”
Cánh cửa gỗ bị đá gãy vụn, mở toang ra.
“Lên!”
Đám Hắc Kỳ Hội tay lăm lăm đao thuẫn cùng nhau xông vào phòng.
Đám người còn đang ngủ say chưa kịp phản ứng đã bị đè chặt xuống đất.
Cánh cửa phòng bên cạnh không bị phá, đám người bên trong kinh hãi.
Tên đầu lĩnh trở mình một cái rồi bật dậy khỏi giường, thấy ánh đuốc lay động bên ngoài thì kinh hãi biến sắc.
Hắn không để ý đến đám đồng bọn còn đang ngơ ngác, xoay người chạy vội đến cửa sổ, nhảy thẳng xuống từ lầu hai.
“Hí!”
Thân hình hắn ngã xuống đất, chân truyền đến một cơn đau xé rách.
Hắn quay đầu lại nhìn đám người trên lầu đang la hét chửi bới, cố nén đau đớn, khập khiễng chạy về phía hậu viện.
“Định chạy đi đâu?”
Hắn vừa chui ra khỏi hậu viện khách sạn thì một giọng nói lạnh lùng vang lên trong bóng tối.
Đuốc được thắp lên, hơn mười người mặc đồ đen đã chờ sẵn ở đây.
Nhìn thấy đám người tay cầm đao thuẫn, mặt tên đầu lĩnh xám như tro tàn.
“Ngồi xuống!”
“Hai tay ôm đầu!”
Chỉ trong chốc lát, đám du côn ác bá trốn từ Kiến An Thành đến đã toàn bộ rơi vào tay Hắc Kỳ Hội.
“Tiền thưởng đây.”
“Đa tạ đại gia, đa tạ đại gia.”
Lý Dương ném một lượng bạc cho gã hầu bàn rồi nhanh chóng rời đi.
Để tăng cường sức chiến đấu cho Hắc Kỳ Hội, Trương Vân Xuyên đã cố ý phân phát cho bọn họ một nhóm quân bị.
Đối mặt với đám Hắc Kỳ Hội và Đông Nam nghĩa quân mai phục ở khắp nơi, đám du côn ác bá bỏ trốn khỏi Kiến An Thành hầu như đều bị phục kích bắt gọn.
Trong khi Hắc Kỳ Hội và Đông Nam nghĩa quân mai phục bắt người ở khắp nơi, thì một đội quân mang cờ hiệu Đông Nam nghĩa quân xuất hiện ở khu vực phía bắc Trần Châu, Bắc An Thành.
Nửa đêm, đội quân này đột nhiên xông vào một thị trấn.
Ở thị trấn này có kho lúa của thương nhân Dương Văn Lễ.
Đối mặt với “Đông Nam nghĩa quân” đột ngột tấn công, đám gia đinh, hộ viện và tiêu sư mà Dương Văn Lễ thuê dễ dàng sụp đổ.
Đến bình minh, đội quân “Đông Nam nghĩa quân” cướp kho lúa rồi rút đi.
Khi phó tướng Giang Nghị của Tả Kỵ Quân dẫn quân đến thì ngoài kho lúa trống rỗng ra, đến một bóng quân địch cũng không thấy.
Liên tiếp mấy ngày, đội quân Đông Nam nghĩa quân này liên tục tấn công các kho lúa, lương điếm xung quanh Bắc An Thành.
Trong lúc nhất thời, lòng dân Bắc An Thành hoang mang.
Tả Kỵ Quân phái quân đi truy kích, nhưng không những không tiêu diệt được đội quân Đông Nam nghĩa quân này mà còn bị phục kích, tổn thất một hai ngàn người.