Chương 1466 Uy vũ!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1466 Uy vũ!
Chương 1466: Uy vũ!
Trong bóng đêm âm u, tàn binh của Trấn Nam Quân lảo đảo chạy trốn dọc theo quan đạo về phía sau.
Trước đó, bọn chúng còn cười nhạo đám binh mã thuộc bộ đội Dương Thụy tan tác, chế giễu chúng bị Tả Kỵ Quân đánh cho tè ra quần, quả thực là lũ oắt con vô dụng.
Nhưng sau khi trực tiếp giao thủ với Tả Kỵ Quân, bọn chúng mới ý thức được mình ngu xuẩn đến mức nào.
Đám Tả Kỵ Quân kia căn bản không phải người, mà là một đám người điên!
Dù chỉ còn một hơi tàn, chúng vẫn giãy giụa bò lên chém giết, phảng phất như giết không chết vậy.
Có tàn binh Trấn Nam Quân tận mắt chứng kiến người cùng thôn của mình bị một tên thương binh Tả Kỵ Quân cắn rớt cả vành tai.
Cũng có tàn binh Trấn Nam Quân bị một quân sĩ Tả Kỵ Quân còn thoi thóp dùng trường mâu đâm bị thương bắp đùi.
Tả Kỵ Quân nghênh chiến với tư thái tử chiến.
Bọn chúng bỏ qua phòng ngự của bản thân, toàn lực tiến công.
Thực tế, phần lớn binh mã Trấn Nam Quân đều là binh lính mới chiêu mộ sau này.
Vốn dĩ, Trấn Nam Quân đã gần như bị đánh tan tác khi theo đại công tử Giang Vĩnh Dương tiến công Phục Châu.
Trong quân sĩ Trấn Nam Quân hiện tại chỉ có một số ít lão binh nòng cốt từng trải qua những cuộc hội chiến quy mô lớn kia.
Tuyệt đại đa số đều là lính mới gia nhập quân đội sau này mà thôi.
Đa phần tuy mặc giáp phục Trấn Nam Quân, trông có vẻ ra dáng.
Nhưng về kinh nghiệm chiến đấu và ý chí chiến đấu thì vẫn chỉ là gà mờ.
Ngày thường điều này không lộ rõ, nhưng một khi gặp phải ác trượng, trận đánh ác liệt, bọn chúng lập tức hiện nguyên hình.
Lần này, bọn chúng ỷ vào người đông thế mạnh, khí thế hùng hổ giết tới, muốn tiến công Tả Kỵ Quân, cướp đoạt thành trấn địa bàn.
Nhưng bọn chúng đã đánh giá thấp đối thủ của mình.
Đối thủ của bọn chúng không nói là thân kinh bách chiến, thì ít nhất cũng là quân đội được tôi luyện từ những trận ác chiến.
Dưới sự dạy dỗ của vô số lão binh và thao luyện nghiêm ngặt hằng ngày, ý chí chiến đấu và kinh nghiệm chiến đấu của Tả Kỵ Quân vượt xa Trấn Nam Quân.
Đặc biệt lần này, dưới sự bức bách của đô đốc Kiêu Kỵ Quân Lương Đại Hổ, tướng sĩ Tam Hà Doanh của Tả Kỵ Quân gần như đã dốc hết tiềm lực.
Đối mặt với đám người điên không muốn sống kia, Trấn Nam Quân trực tiếp bị giết cho khiếp sợ.
Tham tướng đại nhân của bọn chúng còn bị chém đầu!
Bọn chúng đã được chứng kiến sự hung hãn của Tả Kỵ Quân, thực sự không nhấc nổi dũng khí để tiếp tục đánh.
Từng đôi con ngươi đỏ lòm của Tả Kỵ Quân dường như muốn ăn thịt người, khiến bọn chúng hoảng sợ và kinh hãi.
Cái gì mà giết địch lập công, làm lính đi lính, những ý nghĩ đó đã bị bọn chúng quên sạch sành sanh.
Bây giờ bọn chúng chỉ muốn chạy!
Chạy càng xa càng tốt!
Tàn binh Trấn Nam Quân chạy thở hồng hộc, liểng xiểng.
Bọn chúng vứt bỏ binh khí, vứt bỏ cờ xí, chỉ cắm đầu chạy về phía sau, thậm chí không dám ngoái đầu lại.
“Ầm ầm ầm!”
“Ầm ầm ầm!”
Nhưng bọn chúng chạy chưa được bao lâu, phía sau liền vang lên tiếng nổ rền như sấm.
Có quân sĩ Trấn Nam Quân thở hổn hển quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy phía sau bọn chúng, một nhánh kỵ binh quân đội giơ cao đuốc đang cấp tốc lao về phía bọn chúng.
“Bọn chúng đuổi theo!”
“Chạy mau a!”
Đám quân sĩ Trấn Nam Quân tan tác nhìn thấy kỵ binh Tả Kỵ Quân đuổi theo phía sau, sợ đến mặt mày xám xịt.
Bọn chúng kinh hãi vạn phần, điên cuồng bỏ chạy, vứt đầy đất đủ loại đồ vật mang theo bên mình.
Tiếng chân như sấm.
Tiếng vó ngựa dày đặc kia lại như bùa đòi mạng, ép cho đám tàn binh Trấn Nam Quân đang cố thoát thân không thở nổi.
Đô đốc Kiêu Kỵ Quân Lương Đại Hổ tay cầm một cây rìu sắt, cả người bọc trong lớp giáp y dày nặng, lộ ra đôi mắt ánh lên hàn ý vô biên.
Hắn đã có thể nhìn thấy đám tàn binh Trấn Nam Quân đang chạy trốn phía trước.
Chiến mã lao nhanh về phía trước, khoảng cách của hắn với đám tàn binh kia ngày càng gần.
Khi tên tàn binh nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập, theo bản năng quay đầu lại nhìn khoảng cách.
“Phù phù!”
Lương Đại Hổ lướt qua người tên tàn binh.
Trong khoảnh khắc sát người, chiếc rìu sắt trong tay Lương Đại Hổ chém thẳng vào cổ tên tàn binh.
Cổ tên tàn binh bị chém ra một vết thương lớn, máu tươi trào ra như suối.
Tên tàn binh lảo đảo chạy thêm vài bước rồi ngã thẳng xuống đất.
“Oành!”
Chiến mã lại hất văng một tên tàn binh không kịp né tránh, tên tàn binh kêu thảm thiết rồi lăn xuống bụi cỏ hoang bên đường.
Lương Đại Hổ dẫn hơn 400 kỵ binh Kiêu Kỵ Quân càn quét dọc theo quan đạo.
Phàm là tàn binh nào còn trên quan đạo đều bị dọn sạch trong nháy mắt.
Hoặc bị Lương Đại Hổ hất văng, hoặc bị kỵ binh chém giết tại chỗ.
Không ít tàn binh thoát khỏi quan đạo, tiến vào vùng đất hoang đen kịt, hoảng loạn chạy trốn không chọn đường.
“Giết!”
Lương Đại Hổ xông lên phía trước giết một hồi rồi lại quay đầu giết ngược trở lại.
Vô số tàn binh kinh hãi thấy vậy, lại gào thét bỏ chạy.
Kỵ binh càn quét qua, trên đất lại xuất hiện thêm vô số thi thể.
Trấn Nam Quân từ chiến trường tan tác bị Lương Đại Hổ nhiều lần xung phong cho tan tác, chạy tứ phía, trên quan đạo không còn một bóng người sống.
Chiến phủ của Lương Đại Hổ dính đầy vết máu loang lổ, mang theo không ít thịt nát.
Hắn thở hổn hển ghìm ngựa.
Nhờ ánh đuốc, hắn thấy rõ đám tàn binh Trấn Nam Quân vừa tập hợp lại đã hoàn toàn bị đánh tan.
Tuy rằng có không ít kẻ chạy trốn vào vùng đất hoang, nhưng bọn chúng đã bị đánh cho vỡ mật.
Trấn Nam Quân muốn thu nạp lại đám tàn binh chạy tứ phía này để hình thành sức chiến đấu thì phải mất cả nửa tháng, đó chỉ là mơ hão.
“Nghỉ ngơi nửa canh giờ!”
Sau khi triệt để tiêu diệt nhánh tàn binh Trấn Nam Quân này, Lương Đại Hổ ra lệnh cho quân sĩ nghỉ ngơi đơn giản.
Có người băng bó vết thương, cũng có người lấy cỏ khô cho ngựa ăn, trên chiến trường, trừ tiếng rên rỉ của những quân sĩ Trấn Nam Quân bị thương chưa chết, nhất thời trở nên yên tĩnh.
Tại nơi đóng quân của tham tướng Trấn Nam Quân Dương Thụy, một kỵ binh trinh sát vội vã xông vào nơi đóng quân tạm thời này.
Bên trong nơi đóng quân tạm thời, vô số đống lửa trại được đốt lên.
Bộ đội Dương Thụy vừa bại trận ban ngày đang nghỉ ngơi tại đây.
Bảy, tám ngàn người của bọn chúng bị đánh cho tan tác, bây giờ thu nạp lại không đủ hai ngàn người.
Những tàn binh còn lại không biết đã chết hay lạc đường.
Toàn bộ nơi đóng quân chìm trong bầu không khí trầm thấp và kìm nén.
“Tham tướng đại nhân, tham tướng đại nhân, không hay rồi!”
Kỵ binh trinh sát xông vào nơi đóng quân tạm thời, vẻ mặt hoảng sợ, gào to.
“Sao hả?!”
Dương Thụy, vị tham tướng đang cùng vài tên quan quân may mắn sống sót dưới tay bàn bạc cách trốn tránh trách nhiệm chiến bại, thấy kỵ binh trinh sát xông vào thì lập tức đứng dậy hỏi.
“Tham tướng đại nhân, Bàng tham tướng bọn họ bị Tả Kỵ Quân đánh bại!”
“Bàng tham tướng bị giết rồi!”
“Một nhánh kỵ binh Tả Kỵ Quân đã giết tới!”
Lời của kỵ binh trinh sát khiến tất cả mọi người đều lộ vẻ kinh ngạc.
“Cái gì?”
“Bàng tham tướng bọn họ bị đánh bại?”
“Sao có thể!”
“Tả Kỵ Quân vừa mới đánh một trận với chúng ta, sao còn sức đánh bại Bàng tham tướng bọn họ?”
“Hơn nữa, kỵ binh của bọn chúng từ đâu ra vậy?”
Kỵ binh trinh sát thở hổn hển giải thích: “Ta cũng không biết, ta nghe được từ miệng đám tàn binh trốn về.”
“Ta hỏi vài tên tàn binh, bọn chúng đều nói Bàng tham tướng bị giết, có một nhánh kỵ binh Tả Kỵ Quân truy sát sau lưng bọn chúng, đang hướng về phía chúng ta mà đánh tới.”
“Theo lời tàn binh, bọn chúng phát hiện cờ xí của Lương Đại Hổ trong đội ngũ Tả Kỵ Quân!”
Sau khi kinh hãi, đáy mắt Dương Thụy cũng thoáng qua vẻ hoảng loạn.
“Tam Hà Doanh của Tả Kỵ Quân vốn không có kỵ binh, bây giờ bọn chúng lại xuất hiện kỵ binh, còn có cờ xí của Lương Đại Hổ, chắc chắn là viện quân của bọn chúng đến rồi!”
Tham tướng Dương Thụy liếc nhìn mọi người xung quanh đang hoảng loạn, rồi mở miệng nói: “Chúng ta chạm trán ban ngày chắc cũng là chủ lực của bọn chúng, nếu không chúng ta đã không bị đánh bại.”
Những tướng lãnh khác cũng bỗng nhiên tỉnh ngộ.
Bọn chúng còn đang thắc mắc tại sao bảy, tám ngàn người của bọn chúng lại mơ mơ hồ hồ nếm mùi thất bại.
Bây giờ mọi chuyện đã được giải thích rõ ràng.
“Ta đã nói tại sao ban ngày đánh khó khăn như vậy, hóa ra là chưa thăm dò rõ thực lực của bọn chúng.”
“Đám người Tứ Phương Các làm ăn kiểu gì vậy, viện quân Tả Kỵ Quân đến mà bọn chúng không hề có chút động tĩnh nào!”
“…”
Dương Thụy vội hạ lệnh cho mọi người: “Viện quân Tả Kỵ Quân đã đến, mau chóng thu dọn đồ đạc rút lui!”
Người có tên, cây có bóng.
Uy danh của Tả Kỵ Quân được tạo nên từ những trận thắng liên tiếp.
Lương Đại Hổ từng là dũng tướng của Tả Kỵ Quân, hiện tại được điều nhiệm làm đô đốc Kiêu Kỵ Quân, uy danh vẫn còn vang vọng.
Bây giờ Trấn Nam Quân liên tiếp bại hai trận, trên chiến trường lại xuất hiện cờ xí của Lương Đại Hổ, điều này khiến đám người Dương Thụy trực tiếp nảy sinh ý định rút lui.
Lương Đại Hổ đã đến, vậy thì Kiêu Kỵ Quân nhất định cũng đến.
Đặc biệt, việc một đội kỵ binh lớn xuất hiện trên chiến trường càng chứng minh điều này.
Một Tam Hà Doanh của Tả Kỵ Quân đã đánh cho bọn chúng không còn sức chống cự, vậy thì Kiêu Kỵ Quân vừa đến, bọn chúng càng không có phần thắng nào.
Vì vậy, để cho chắc ăn, Dương Thụy bọn chúng không dám dừng lại ở đây để thu nạp tàn binh.
“Nhanh, dắt chiến mã lại đây!”
“Rút lui, mau bỏ chạy!”
“…”
Bộ đội Dương Thụy đã trở thành chim sợ cành cong.
Khi biết Bàng tham tướng bị giết, bộ đội chiến bại, trên chiến trường xuất hiện kỵ binh của Lương Đại Hổ, bọn chúng luống cuống tay chân, vội vã nhổ trại bỏ chạy về phía sau.