Chương 1465 Kỵ binh xuất chiến!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 1465 Kỵ binh xuất chiến!
Chương 1465: Kỵ binh xuất chiến!
Đô úy Tam Hà Doanh đang định bảo đám huynh đệ dưới trướng chuẩn bị rút khỏi chiến trường để bảo toàn tính mạng, chợt ánh mắt hắn liếc về phía xa xa.
Hắn ngẩn người.
Khi xuyên qua màn hoàng hôn nhìn rõ người đến, hắn liền xoa xoa vệt máu tanh dính nhớp trên mặt, nhếch miệng cười.
“Các huynh đệ, viện quân tới rồi, giết cho ta!”
Đô úy như thể bỗng dưng có thêm mấy phần khí lực, vung đao xoay người chém về phía chiến trường.
Tống Ngôn thấy đô úy quay lại chiến đấu, sau một hồi mừng rỡ, cơn giận vẫn còn chưa tiêu tan, hắn mắng: “Đồ chó!”
“Muốn lui thì lui, muốn về thì về, ngươi coi chiến trường là nhà ngươi chắc? Đừng tưởng rằng ngươi quay lại giết giặc thì ta sẽ tha cho ngươi…”
“Lắm lời!”
Đô úy chẳng thèm để ý Tống Ngôn đang hùng hùng hổ hổ, vung đao chém về phía quân Trấn Nam.
Thấy đô úy đã chém giết cùng quân Trấn Nam, tâm tình Tống Ngôn cũng tốt lên không ít.
“Ngươi biết dừng cương trước bờ vực, vẫn chưa muộn!”
“Cố gắng giết địch, ta có thể bỏ qua chuyện cũ, tha cho ngươi một mạng!”
Tống Ngôn cũng thấy viện quân, đó là hơn một ngàn phụ binh do nguyên giáo úy Tam Hà Doanh, Diêu Lâm, dẫn đầu, bọn họ cũng đã tiến vào chiến trường.
“Tam Hà Doanh các tướng sĩ, theo ta giết địch!”
Tống Ngôn hô lớn một tiếng, mặc kệ thương tích đầy mình, gào lên rồi xông về phía mấy tên quân Trấn Nam.
Việc Diêu Lâm, nguyên giáo úy Tam Hà Doanh, dẫn hơn một ngàn phụ binh kịp thời tiến vào chiến trường đã ổn định cục diện tan tác.
Những phụ binh này ngày thường phụ trách trông coi, vận chuyển lương thảo, thổi lửa nấu cơm, dựng trại đóng quân, quét dọn chiến trường.
Sau khi Diêu Lâm bị miễn chức giáo úy, hắn không yên lòng cho tướng sĩ phía trước, nên đã dẫn phụ binh đến tiếp viện.
Sự xuất hiện của Diêu Lâm đã khiến sĩ khí của Tả Kỵ quân đang mệt mỏi rã rời tăng lên rất nhiều.
Dù đao kiếm đã mỏi tay, bọn họ vẫn gào thét chém giết với quân Trấn Nam đến cùng.
Hai bên lấy dòng suối nhỏ làm trung tâm, bạo phát cuộc cận chiến khốc liệt.
Đao trắng vào, đao đỏ ra, mỗi khắc mỗi giây đều có người ngã xuống vũng máu.
Đối mặt với những Tả Kỵ quân mắt đỏ ngầu phản công, khí thế của quân Trấn Nam đang hừng hực lại bị ép xuống.
Quân Trấn Nam không thừa thắng xông lên phá tan Tả Kỵ quân, mà giờ đây, dưới sự phản công liều chết của Tả Kỵ quân, họ rơi vào thế phòng ngự bị động.
“Chết đi!”
Tống Ngôn, vị giáo úy thay quyền, không muốn bị người xem thường, cả người nhuốm máu vẫn đang xung phong.
Một tên quân sĩ Trấn Nam đối mặt với Tống Ngôn mặt đầy hung quang thì sợ hãi né tránh.
Chỉ trong chớp mắt, Tống Ngôn đã chớp lấy cơ hội, chém một đao vào đùi tên quân sĩ Trấn Nam.
“A!”
Tên quân sĩ Trấn Nam mất thăng bằng, ngã nhào xuống suối.
Tống Ngôn rút đao xông tới, đâm thẳng vào cổ đối phương.
“Dám giao chiến với lão tử, còn phải luyện thêm hai năm nữa…”
Tống Ngôn còn đang hùng hổ thì một ngọn trường mâu bất ngờ xuyên qua khe hở áo giáp, đâm vào sườn hắn.
Cơn đau từ sườn truyền đến khiến thân thể Tống Ngôn khựng lại.
Quay đầu nhìn lại, đó là một tên quân sĩ Trấn Nam đang nắm chặt trường mâu bằng cả hai tay.
“Nhãi ranh, ngươi dám đánh lén lão tử!”
Đối mặt với ánh mắt hung ác của Tống Ngôn, tên quân sĩ Trấn Nam sợ hãi kêu lên một tiếng, theo bản năng buông trường mâu, ngồi phịch xuống vũng máu.
“Giáo úy đại nhân!”
Mấy tên quân sĩ Tả Kỵ quân xông tới, bảo vệ Tống Ngôn ở giữa.
“Không, không có gì…”
Tống Ngôn đau đến mức mồ hôi lạnh túa ra.
Hắn nắm lấy trường mâu, dùng sức rút ra.
“A!”
Cơn đau kịch liệt khiến hắn gào lên.
Một quân sĩ Tả Kỵ quân móc ra băng vải mang theo bên mình, vội vàng băng bó vết thương ở eo cho Tống Ngôn để cầm máu.
“Các ngươi tiếp tục xông lên giết giặc, đừng bận tâm ta, ta nghỉ ngơi một chút.”
“Thêm một người thêm một phần sức mạnh, mau đi giết địch, đừng lo cho ta!”
Tống Ngôn che vết thương đang rỉ máu, ngồi lên một xác chết, thúc giục mấy tên quân sĩ Tả Kỵ quân tiếp tục xông lên phía trước.
“Giáo úy đại nhân, ngài cứ nghỉ ngơi đi!”
“Chúng ta đẩy lui kẻ địch rồi sẽ quay lại đưa ngài đi cứu chữa!”
Mấy tên quân sĩ Tả Kỵ quân nhìn nhau một cái, đỡ Tống Ngôn dựa vào xác chết nghỉ ngơi, rồi vung đao xông về phía trước.
Dưới sự tấn công mãnh liệt của Tả Kỵ quân, quân Trấn Nam đang hăng hái tiến công đã bị đánh cho liên tục lùi lại.
Tham tướng Bàng của quân Trấn Nam thấy đội ngũ của mình bị đánh cho tan tác, lòng nóng như lửa đốt.
Lúc trước hắn còn cười nhạo tham tướng Dương Thụy kia mà.
Hắn cảm thấy đối phương bị Tả Kỵ quân đánh bại, trong lòng còn âm thầm vui sướng một hồi.
Ai bảo hắn ngày thường coi trời bằng vung, giờ coi như đã nếm trái đắng, vấp ngã rồi.
Nhưng khi hắn trực tiếp giao chiến với Tả Kỵ quân mới phát hiện, bọn Tả Kỵ quân này mỗi một tên đều là những kẻ điên không muốn sống.
“Liều mạng với chúng!”
Hắn không muốn đi vào vết xe đổ của Dương Thụy, hắn không muốn thua!
“Giết a!”
Tham tướng Bàng dẫn đội cận vệ của mình xông vào chiến trường, cố gắng đánh tan Tả Kỵ quân đang mệt mỏi rã rời.
Nhưng Tả Kỵ quân thoạt nhìn lảo đảo xiêu vẹo, nhưng lại vô cùng dai sức.
Đặc biệt là sau khi hơn một ngàn phụ binh tiến vào chiến trường, Tả Kỵ quân vốn đã có dấu hiệu tan vỡ lại gắng gượng vượt qua.
Tả Kỵ quân liều chết phản công, quân Trấn Nam không cam lòng thất bại, cũng đang cố thủ.
Hai bên ngươi có ta, ta có ngươi, giằng co chém giết khó phân thắng bại.
Trên chiến trường đâu đâu cũng thấy binh khí gãy nát, xác chết ngổn ngang, dòng suối nhỏ đã nhuộm một màu đỏ rực.
Cuộc hỗn chiến vẫn kéo dài đến tận tối.
Tham tướng Bàng của quân Trấn Nam bị mấy tên Tả Kỵ quân đẫm máu xô ngã xuống đất trong cuộc hỗn chiến.
Cái chết của tham tướng Bàng trở thành giọt nước tràn ly, nhấn chìm tinh thần chiến đấu của quân Trấn Nam.
Cũng đã mệt mỏi rã rời, quân Trấn Nam đối mặt với những Tả Kỵ quân như những huyết nhân vẫn còn hô to chém giết, sự hoảng sợ lan tràn trong đội ngũ quân Trấn Nam.
Tham tướng đại nhân tử trận, quân kỳ bị chém đứt.
Lượng lớn lão binh cốt cán tử trận, những tân binh kia cuối cùng cũng không chịu đựng được nữa.
Tinh thần chiến đấu của quân Trấn Nam cuối cùng cũng tan vỡ.
Đối mặt với những Tả Kỵ quân đầy thương tích vẫn còn lao về phía mình, quân sĩ Trấn Nam thực sự sợ hãi.
Bọn Tả Kỵ quân này căn bản không sợ chết.
Nếu tiếp tục đánh, dù cho bọn họ thắng, thì bản thân họ cũng chưa chắc sống sót.
Quân Trấn Nam lần thứ hai tan tác.
Những quân Trấn Nam còn sống chen chúc nhau bỏ chạy, không ít người bị giẫm đạp ngã xuống, không còn bò dậy được nữa.
Thấy quân Trấn Nam chật vật bỏ chạy, Diêu Lâm, nguyên giáo úy Tả Kỵ quân, đuổi theo mấy trăm bước, thấy đối phương càng chạy càng xa, tức giận ném trường đao ra ngoài.
Kẻ địch bỏ chạy, hắn cảm giác như thể toàn thân sức lực bị rút cạn.
Hắn ngồi phịch xuống đất, thở hổn hển.
Toàn thân hắn dính nhớp, ướt đẫm.
Hắn không biết đó là máu hay mồ hôi.
“Hộc… hộc…”
Diêu Lâm ngồi dưới đất thở dốc, xung quanh Tả Kỵ quân cũng không còn sức lực, không ngừng có người ngã xuống đất, nhìn theo quân Trấn Nam chạy càng ngày càng xa.
“Cộc… cộc… cộc!”
Tiếng vó ngựa vang lên.
Đô đốc Kiêu Kỵ quân, Lương Đại Hổ, dẫn hơn bốn trăm kỵ binh Kiêu Kỵ quân đến chiến trường.
Nhìn chiến trường ngập tràn máu tươi và xác chết, cơ mặt Lương Đại Hổ co giật vài lần.
Toàn bộ chiến trường không còn chỗ đặt chân.
Những tướng sĩ Tả Kỵ quân còn sống cũng xiêu xiêu vẹo vẹo nằm trong đống xác thở dốc.
Trong lúc nhất thời, Lương Đại Hổ không phân biệt được còn bao nhiêu người sống.
“Tam Hà Doanh các ngươi không làm lão tử thất vọng!”
“Các ngươi là những hảo hán đỉnh thiên lập địa!”
Lương Đại Hổ nhìn những tướng sĩ Tam Hà Doanh đã mệt mỏi rã rời, đứng cũng không vững, lần đầu tiên đánh giá cao bọn họ.
“Kiêu Kỵ quân các tướng sĩ, giờ là lúc chúng ta lên!”
Lương Đại Hổ nói với mấy trăm kỵ binh Kiêu Kỵ quân phía sau: “Đuổi theo tàn binh Trấn Nam, đột kích!”
“Tiến công!”
Lương Đại Hổ vung chiếc búa sắt nặng nề, dẫn hơn 400 kỵ binh Kiêu Kỵ quân xông qua chiến trường đầy tử thi, hướng về phía trước mà đi.
Dưới ánh chiều tà, mấy trăm kỵ binh như thiên binh vạn mã, dâng trào về phía trước, thế không thể đỡ!