Chương 68 _ Thanh Khâu Nữ Đế!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 68 _ Thanh Khâu Nữ Đế!
Chương 68: Thanh Khâu Nữ Đế!
Cảm nhận được những luồng thần thức dò xét đầy đề phòng, Diệp Thiên Mệnh im lặng không nói. Rõ ràng, như Cố Khởi đã nói, đám người trong bóng tối kia sợ hắn đi tìm Quan Huyền Kiếm Chủ để cáo ngự trạng.
Diệp Thiên Mệnh thản nhiên liếc nhìn bốn phía, không nói gì, rồi hướng về phía đại điện đi đến.
Một bên, Cố Khởi bốc hỏa: “Quá đáng, mẹ kiếp, bọn hắn khi dễ người quá đáng!”
Lý Chính khẽ lắc đầu: “Im lặng thôi.”
Hắn biết rõ, mấy vị đại lão của thư viện sợ Diệp Thiên Mệnh đi tìm Quan Huyền Kiếm Chủ để tố cáo. Chuyện ở Thanh Châu tự nhiên không phải là chuyện nhỏ, dù sao, không chỉ trưởng lão đoàn thư viện Thanh Châu này tham ô, mà những kẻ tới trước cũng đều tham, hơn nữa, không chỉ một Thanh Châu mà gần như tất cả các châu đều như vậy… Điều quan trọng nhất là Diệp Thiên Mệnh đã xông Quan Huyền Đạo thành công, chuyện này còn bị cao tầng trấn áp. Nếu Diệp Thiên Mệnh gặp được Quan Huyền Kiếm Chủ, Kiếm Chủ mà tra xuống thì sẽ liên lụy đến rất nhiều người…
Phục Tàng thản nhiên liếc nhìn pho tượng Quan Huyền Kiếm Chủ, sau đó cùng Diệp Thiên Mệnh hướng về phía cung điện kia mà đi.
Tiến vào đại điện, Diệp Thiên Mệnh phát hiện phía sau đại điện là một quảng trường rộng lớn. Bốn phía quảng trường là những cột đá cổ kính cao tới mấy trăm trượng, chống đỡ lấy mái vòm. Ở vị trí trung tâm, một bục giảng bằng cự thạch màu trắng sừng sững. Phía sau bục giảng là từng dãy thềm đá xếp chồng lên nhau, tạo thành một thính phòng tự nhiên.
Trên bục giảng kia, Diệp Thiên Mệnh thấy những người hôm qua đã gặp, An Ngôn cũng ở đó. Hôm nay An Ngôn và mọi người đều mặc trường bào đen tuyền, trang nghiêm túc mục.
Hắn cũng gặp Nam Lăng Chiêu. Nàng không ở trên bục giảng mà ngồi ở hàng thứ hai bên trái bục giảng, cạnh nàng còn có mấy người khác.
Nhìn thấy Diệp Thiên Mệnh, Nam Lăng Chiêu nhìn về phía hắn, mỉm cười.
Diệp Thiên Mệnh cũng cười đáp lại.
“Diệp huynh.”
An Ngôn trên bục giảng vẫy tay với Diệp Thiên Mệnh.
Diệp Thiên Mệnh quay đầu nhìn Phục Tàng: “Sư tỷ, muội cứ đi tìm chỗ ngồi trước đi.”
Lần này sư tỷ đến tự nhiên không phải để biện luận, nàng chỉ giỏi nắm đấm thôi.
Phục Tàng khẽ gật đầu rồi đi thẳng đến chỗ Nam Lăng Chiêu ngồi. Nam Lăng Chiêu không nhìn nàng, cũng không nói gì.
Phục Tàng cũng không lên tiếng, ánh mắt hai người đều đổ dồn lên Diệp Thiên Mệnh trên bục giảng.
Diệp Thiên Mệnh đi lên bục giảng, Pháp Chân và những người khác nhìn thấy hắn đều cười chào hỏi, Diệp Thiên Mệnh cũng đáp lại bằng nụ cười hiền lành. Quan Huyền Thư Viện đối với hắn bất công, nhưng những người trước mắt này thì không.
Đúng lúc này, mấy người nối tiếp nhau tiến vào đại điện, ngồi vào bốn phía. Nhìn trang phục của họ, Diệp Thiên Mệnh biết những người này không hề đơn giản, vài người khí tức còn thâm bất khả trắc.
Có điều hắn phát hiện hàng ghế đầu vẫn chưa có ai ngồi.
Rất nhanh, trong điện đã có hơn 60 người.
Đúng lúc này, một lão giả râu tóc bạc trắng đột nhiên bước vào đại điện. Khi lão giả này bước vào, gần như tất cả mọi người trong điện đều đứng lên.
Diệp Thiên Mệnh phát hiện An Ngôn và những người bên cạnh cũng biến sắc, đồng loạt ưỡn thẳng lưng.
“Thư Lão!”
Một nam tử bước nhanh đến trước mặt lão giả tóc trắng, cung kính nói: “Lão nhân gia, sao ngài lại đến đây?”
Lão giả tóc trắng mỉm cười: “Ta đến xem.”
Người kia do dự một chút rồi nói: “Thư Lão, xin mời ngài sang bên này.”
Nói xong, hắn cung kính dẫn lão giả đến ngồi ở hàng ghế đầu.
An Ngôn và những người khác dồn dập cung kính hành lễ.
Tiểu Tháp đột nhiên nói: “Tiểu tử, hành lễ đi.”
Diệp Thiên Mệnh đáp: “Ta nghe Tháp Tổ.”
Nói xong, hắn cũng thi lễ một cái.
Lúc này, Thư Lão đột nhiên nhìn về phía Diệp Thiên Mệnh trên bục giảng: “Ngươi là học trò của Quan Trần?”
Diệp Thiên Mệnh hơi kinh ngạc: “Tiền bối quen biết lão sư của ta sao?”
Thư Lão khẽ gật đầu: “Đã gặp qua hắn một lần, nói chuyện với hắn một lần. Hắn là một người vô cùng, vô cùng ưu tú.”
Diệp Thiên Mệnh do dự một chút rồi nói: “Ta nhớ lão sư ta từng nói, thầy cũng có một vị lão sư, tiền bối…”
Thư Lão lắc đầu cười: “Ta không phải là sư phụ của hắn, cũng không có tư cách làm sư phụ hắn.”
Lời vừa nói ra, mọi người xung quanh đều chấn kinh.
Thư Lão là ai?
Thư Hiền!
Viện chủ đời đầu của Văn Viện, lại còn là sư phụ của Thanh Khâu Nữ Đế trong truyền thuyết, mà ông ấy lại nói không có tư cách làm sư phụ của Mục Quan Trần kia sao?
Mục Quan Trần giờ có lẽ đã là một phế nhân rồi!
Thư Lão nhìn Diệp Thiên Mệnh, thần sắc phức tạp: “Giống, thật giống nàng!”
Diệp Thiên Mệnh đầy vẻ nghi hoặc: “Tiền bối?”
Thư Lão mỉm cười, lộ vẻ từ ái: “Ngươi rất giống, rất giống một học sinh của ta ngày trước.”
Diệp Thiên Mệnh còn chưa kịp hỏi gì thì một người từ xa bước tới, mọi người đều quay đầu nhìn lại. Một nữ tử mặc váy dài màu xanh nhạt, che mạng, với đôi mắt tử đồng chậm rãi tiến vào từ cửa đại điện.
Bên cạnh cô gái là một lão giả khom lưng, tay cầm một thanh kiếm sắt.
Người của Cổ Tiên Văn Minh!
Trong ánh mắt của mọi người, nữ tử chậm rãi đi lên bục giảng, lão giả kia dừng lại ở dưới bục giảng.
An Ngôn nhìn cô gái che mạng: “Cô nương xưng hô thế nào?”
Nữ tử che mạng nói: “Có thể bắt đầu chưa?”
Lời vừa nói ra, những thiên tài trẻ tuổi của Quan Huyền Vũ Trụ đều nhíu mày, đây là hoàn toàn không để bọn họ vào mắt mà!
An Ngôn cười nói: “Có thể.”
Nữ tử che mạng liếc nhìn mọi người rồi chậm rãi nói: “Theo ta được biết, vào thời Quan Huyền Kiếm Chủ sơ kỳ, chênh lệch giàu nghèo của Quan Huyền Vũ Trụ không lớn đến vậy. Nhưng sau này, mọi thứ bắt đầu thay đổi chậm rãi, bởi vì ngày càng có nhiều thế gia và tông môn bắt đầu lợi dụng ‘quyền lợi’ trong tay để giành đặc quyền cho mình. Cũng chính vì vậy, nhiều chuyện vốn công bằng bắt đầu trở nên bất công…”
Nghe đến đây, sắc mặt mấy người trong điện lập tức biến đổi.
Nụ cười trên mặt An Ngôn vẫn còn, nhưng đã nhạt đi nhiều.
Nữ tử che mạng tiếp tục: “Nguyên nhân xuất hiện tình trạng này là do tài nguyên có hạn. Người tiên phú có được ưu thế bẩm sinh bắt đầu cướp đoạt tài nguyên trước, đồng thời tạo ra chướng ngại, cản trở người đến sau giàu có, điều này khiến cơ hội của người đến sau ngày càng ít…”
Nói rồi, nàng dừng lại một chút, lại nói: “Khi dựa vào ưu thế của mình để chia cắt tài nguyên xong, họ sẽ ngày càng giàu có, ngày càng mạnh mẽ, người ở dưới có được tài nguyên ngày càng ít, cũng ngày càng nghèo, ngày càng yếu. Chênh lệch giữa hai bên ngày càng lớn, người sau tự nhiên càng khó ngóc đầu lên…”
Nghe đến đây, sắc mặt mấy người trong điện đã trở nên khó coi.
Nụ cười trên mặt An Ngôn đã tan biến.
Còn nữ tử che mạng vẫn tiếp tục: “Khi người ở dưới không có khả năng tranh đoạt tài nguyên với người ở trên, họ chỉ có thể cùng nhau giẫm đạp, tranh giành những thứ người ở trên vô tình đánh rơi… Dân chúng bình thường của Quan Huyền Vũ Trụ bây giờ sống rất khổ sở…”
Nói xong, nàng liếc nhìn An Ngôn và những người trước mặt: “Tài nguyên của Quan Huyền Vũ Trụ bây giờ đã bị các đại thế gia tông môn quyền quý lũng đoạn. Những người có văn hóa, có tư tưởng nhất của Quan Huyền Vũ Trụ là đám thanh niên các ngươi. Các ngươi cảm thấy những vấn đề này nên giải quyết như thế nào?”
Toàn bộ điện đường hoàn toàn yên tĩnh.
Sắc mặt Pháp Chân và những người khác cũng rất khó coi. Nữ tử của Cổ Tiên Văn Minh này vừa lên đã vạch mặt rồi!