Chương 281 Làm liền xong việc!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 281 Làm liền xong việc!
Chương 281: Làm liền xong việc!
Trong điện.
Tín Ngưỡng lực đã tán đi bỗng chốc quay trở lại Diệp Thiên Mệnh, khí tức của hắn cũng điên cuồng tăng vọt ngay tức khắc.
Chứng kiến Tín Ngưỡng lực quay về, Diệp Thiên Mệnh hơi kinh ngạc, nhưng lần này hắn không xua đuổi chúng nữa. Không chỉ vậy, bản thân hắn giờ phút này cũng ẩn chứa Trật Tự chi đạo, chính là Tín Ngưỡng lực.
Trật Tự đạo này không phải do hắn tạo ra mà là do chúng sinh ban cho.
Lúc này, Cố Lam vội vàng nói: “Thiếu chủ, việc này không thể coi thường! Nếu ngài uỷ quyền xuống dưới, ắt sẽ có nhiều nơi náo động, đặc biệt là đám người hữu tâm sẽ lợi dụng sự vô tri của dân chúng để xúi giục, kích động bọn họ…”
Những người còn lại cũng dồn dập khuyên can, bao gồm cả Lý Nho. Dù là Lý Nho cũng cảm thấy không thể trao cho chúng sinh quá nhiều quyền lợi, nếu không toàn bộ vũ trụ sẽ đại loạn.
Diệp Thiên Mệnh nhìn mọi người trong điện, mỉm cười: “Yên tâm đi, chỉ cần Quan Huyền thư viện của chúng ta đủ tốt thì ai kích động được bọn họ chứ? Không chỉ vậy, kẻ nào dám làm hại chúng ta thì chúng sinh ắt sẽ làm hại lại kẻ đó.”
Cố Lam ngơ ngẩn.
Diệp Thiên Mệnh tiếp tục: “Đương nhiên, những người nắm quyền như chúng ta cũng phải đủ tốt mới được. Bởi vậy, ta muốn chế định một quy củ, đó là phàm ai nhậm chức tại thư viện, tài sản cá nhân đều phải công khai.”
Cố Lam trầm giọng: “Thiếu chủ, việc này có thể khiến nhiều người bất mãn…”
Diệp Thiên Mệnh bình tĩnh: “Bọn họ không vừa lòng thì có thể từ chức, để người khác làm.”
Cố Lam: “…”
Diệp Thiên Mệnh nói tiếp: “Sau này, thư viện chiêu mộ nhân tài cũng không thể chỉ thông qua Quan Huyền thư viện nữa. Các thư viện ở mọi nơi cứ 3 năm một lần sẽ tổ chức đại khảo, ai cũng được tham gia. Người nào qua được thì có thể trực tiếp vào thư viện nhậm chức. Ngoài ra, mỗi thư viện sẽ thành lập một ‘Chúng Sinh Đài’, con đường này không thuộc thư viện quản mà trực thuộc Nội Các. Dân chúng có thể ‘Chạy Sổ Thiên Thính’. Còn nữa…” Nói đến đây, hắn liếc nhìn mọi người trong điện, “Về sau, các thành viên Nội Các nhất định phải có kinh nghiệm làm việc cơ sở. Nói cách khác, từ giờ trở đi, ta sẽ trao quyền cho các ngươi xuống làm ở cơ sở. Ta muốn các ngươi dùng năng lực của mình để đi lên.”
Lời vừa dứt, mọi người đều ngơ ngẩn.
Ngoài An Ngôn ra thì những người còn lại hiện tại thật ra chưa phải là thành viên Nội Các, nhưng nói thật, bọn họ đã sớm xem những vị trí kia như vật trong túi rồi. Dù sao, Nội Các đã bị thanh lý một lần, mà bọn họ lại là thân tín bên cạnh Thiếu chủ.
Không chỉ bọn họ mà tất cả mọi người bên ngoài đều nghĩ như vậy. Ai cũng cảm thấy đám người này sắp sửa tiến vào Nội Các, trở thành yếu nhân.
Diệp Thiên Mệnh nhìn cả điện người đang kinh ngạc: “Các ngươi có ý kiến gì không?”
Mọi người im lặng.
Trong lòng bất mãn thì chắc chắn là có.
Lúc này, một nam tử trầm giọng: “Thiếu chủ, không phải chúng ta tự tin, chỉ là, chúng ta xuống cơ sở thì…”
Diệp Thiên Mệnh nhìn chằm chằm hắn: “Nếu ngươi thật sự có năng lực thì cuối cùng vẫn có thể đi đến nơi này mà, đúng không?”
Nam tử kia cười khổ: “Cái này…”
Diệp Thiên Mệnh thở dài: “Ta biết các ngươi đều là thiên chi kiêu tử, là nhân trung long phượng, là những người nổi bật trong thế hệ trẻ ở các châu. Bởi vậy, việc trao quyền cho các ngươi xuống làm ở cơ sở chắc chắn khiến các ngươi không cam lòng. Nhưng ta muốn nói rằng, nếu là thành viên Nội Các mà lại cao cao tại thượng, không hiểu nỗi khổ của dân sinh thì kẻ đó nắm quyền chẳng khác nào một tai họa đối với chúng ta!”
Mọi người im lặng.
Diệp Thiên Mệnh tiếp tục: “Hơn nữa, ta sẽ chế định một bộ quy tắc, đó là sau này phân công nhân sự nhất định phải dựa theo điều lệ chế độ mà làm, không thể dùng sở thích cá nhân của lãnh đạo. Nếu người trên dùng sở thích cá nhân để phân công người thì người dưới sẽ học theo. Kể từ đó, các điều lệ chế độ của thư viện sẽ chỉ là hình thức.”
Nói xong, hắn dừng một chút rồi nói tiếp: “Các ngươi đều là nhân tài thực sự. Thư viện muốn cách tân thì phải bắt đầu từ các ngươi trước. Các ngươi phải làm tấm gương cho người khác noi theo, không thể để người khác nói các ngươi là thân tín của ta, rồi một bước lên mây.”
Một mực im lặng, An Ngôn bất ngờ lên tiếng: “Ta ủng hộ.”
Mọi người dồn dập nhìn An Ngôn. An Ngôn bước ra, nhìn Diệp Thiên Mệnh, chân thành nói: “Ta nguyện ý trở về Thanh Châu làm một viên chức nhỏ bé.”
Lúc này, cũng có vài người đứng dậy, bày tỏ nguyện ý.
Diệp Thiên Mệnh mỉm cười: “Chư vị, ta ở đây chờ các ngươi.”
Rất nhanh, mọi người rời đi.
Việc các quốc sĩ bị điều xuống cũng khiến vô số người chấn kinh. Không ai ngờ những người này lại bị trao quyền cho cấp dưới.
Phải biết, mọi người đều xem đám quốc sĩ bên cạnh Diệp Thiên Mệnh là thành viên Nội Các tương lai.
Trong điện.
Khi mọi người đã tản đi, Đinh cô nương nhìn hắn: “Bọn họ đều là những nhân tài thực sự.”
Diệp Thiên Mệnh gật đầu: “Ta biết. Có điều, Đinh cô nương, cô có biết khuyết điểm lớn nhất của kẻ đọc sách là gì không?”
Đinh cô nương đáp: “Thực tiễn.”
Diệp Thiên Mệnh khẽ gật đầu: “Phần lớn người đọc sách đều chỉ giỏi nói suông. Một khi bắt tay vào làm thì rối tinh rối mù. Ta không thể vì họ đọc vài quyển sách mà trực tiếp để họ làm thành viên Nội Các. Nếu không nắm quyền thì không sao, nhưng một khi có quyền thì đôi khi người đọc sách còn nguy hại hơn cả tông môn thế gia.”
Đinh cô nương nhìn hắn, cười nói: “Ngươi cũng là người đọc sách mà.”
Diệp Thiên Mệnh gật đầu: “Cho nên ta càng hiểu rõ ưu khuyết điểm của người đọc sách.”
Đinh cô nương im lặng.
Diệp Thiên Mệnh nói: “Bọn họ cần phải xuống tầng dưới chót để rèn luyện bản thân. Đợi khi đã tôi luyện xong thì mới có thể đảm đương trọng trách. Trong khoảng thời gian này, Nội Các, Ngoại Các và thư viện sẽ phải nhờ Đinh cô nương rồi.”
Hiện tại thư viện đang trăm mối ngổn ngang, cần nhất là nhân tài, nhưng không phải loại như An Ngôn mà là loại hình như Đinh cô nương.
Loại người này từng trải, hiểu lòng người, có trí tuệ và thủ đoạn, mới là chủ tâm cốt thực sự.
Đinh cô nương khẽ gật đầu: “Được.”
Diệp Thiên Mệnh đột nhiên lấy ra một cuốn vở dày cộp đưa cho Đinh cô nương: “Đây là những hướng cải cách mà ta muốn thực hiện trong thời gian tới. Trong này có rất nhiều điểm chưa chín chắn, Đinh cô nương giúp ta xem qua. Nếu phù hợp thì chúng ta làm, nếu không thì chúng ta đổi, đổi đến khi nào phù hợp mới thôi. Hơn nữa, cách cải cách như thế nào, làm ra sao, ta cũng muốn nghe ý kiến của cô.”
Đinh cô nương nhận lấy vở, mở ra xem một hồi rồi nói: “Đều rất tốt, chỉ là e rằng khó thi hành. Với lại, tốc độ cải cách hiện tại quá nhanh, nhanh đến mức người phía dưới không thích ứng kịp. Không chỉ vậy, những cải cách này chắc chắn sẽ động đến lợi ích của thế lực cũ, bởi vậy chắc chắn sẽ gặp phải rất nhiều cản trở.”
Diệp Thiên Mệnh nhìn cô: “Nhưng chắc chắn có thể thành công, đúng không?”
Đinh cô nương khẽ gật đầu: “Có thể.”
Cả hai đều ngầm hiểu ý nhau.
Nếu là đế quốc bình thường thì chuyện này rất khó, nhưng Quan Huyền thư viện thì khác. Dương gia có đủ thực lực mạnh mẽ và tiền bạc dư dả.
Không phục à?
Làm cho phục thì thôi!
Diệp Thiên Mệnh cười: “Đinh cô nương thấy đó, thật ra nhiều khi người ở trên hoàn toàn có thể đối xử tốt với chúng sinh hơn, chỉ là xem họ có muốn làm hay không thôi.”
Đinh cô nương nói: “Chuyện này cũng là lẽ thường. Người không vì mình trời tru đất diệt. Bất kỳ ai trên đời này làm việc gì thì phần lớn cũng đều là vì bản thân mà thôi. Tỷ như ngươi, ngươi bây giờ thả quyền lực ra là vì quyền lực không phải của ngươi, cho nên ngươi cũng không thấy khó chịu, đúng không?”
Diệp Thiên Mệnh cười: “Xác thực.”
Nói xong, hắn nhìn thoáng qua Tín Ngưỡng lực trên người mình. Nó vẫn đang tăng lên không ngừng: “Đây là?”
Đinh cô nương đáp: “Tín Ngưỡng lực của chúng sinh.”
Diệp Thiên Mệnh khẽ lắc đầu: “Ta đâu có làm gì đâu.”
Đinh cô nương nói: “Ngươi làm nhiều rồi đó. Những chính sách của ngươi một khi được thực thi sẽ là một chuyện tốt, một việc thiện và một phúc vận cực lớn đối với chúng sinh. Ngươi làm ảnh hưởng đến hàng tỷ sinh linh, đó là hàng tỷ phúc vận. Đây là món quà mà họ dành cho ngươi.”
Diệp Thiên Mệnh nhìn những khí vận không ngừng tăng trưởng trên người mình, cười: “Cứ tiếp tục thế này thì ta sẽ dễ dàng đạt tới Xưng Tổ Cảnh nhỉ?”
Đinh cô nương gật đầu: “Chậm nhất là một tháng, những Tín Ngưỡng chi lực này sẽ giúp ngươi đạt tới Xưng Tổ Cảnh.”
Diệp Thiên Mệnh nhìn Đinh cô nương: “Nói cách khác, ta chỉ còn một tháng?”
Đinh cô nương im lặng.
Im lặng là ngầm thừa nhận.
Diệp Thiên Mệnh nói: “Tài chính của Tiên Bảo Các ở đây ta đều có thể điều động được, phải không?”
Đinh cô nương gật đầu: “Được.”
Diệp Thiên Mệnh nói: “Bây giờ người bình thường muốn gia nhập Quan Huyền thư viện thật sự khó như lên trời, đặc biệt là với những người có thiên phú bình thường. Ta chưa từng nghĩ đến việc muốn tất cả mọi người đều bình đẳng, nhưng ta vẫn muốn cho họ một cơ hội. Ta muốn điều một ít tài chính từ Tiên Bảo Các ra để thành lập những phân viện nhỏ tại mỗi nơi có Quan Huyền thư viện. Phân viện nhỏ này chỉ tuyển nhận những người bình thường nhất, còn về đạo sư thì sẽ điều từ thư viện hiện tại qua. Thư viện sẽ có phụ cấp và ban thưởng nhất định cho bất kỳ ai nguyện ý kiêm chức giảng dạy…”
Nói xong, hắn nhìn về phía Đinh cô nương: “Đinh cô nương thấy sao? Cô yên tâm, mọi thứ đều sẽ dùng danh nghĩa của Quan Huyền vũ trụ và Dương gia.”
Đinh cô nương im lặng một lát rồi gật đầu: “Được.”
Diệp Thiên Mệnh khẽ gật đầu: “Một tháng… Vừa hay ta còn hai việc muốn làm, vẫn kịp.”
Đinh cô nương khẽ gật đầu: “Được.”
Diệp Thiên Mệnh quay người bước ra khỏi đại điện. Lúc này, Tín Ngưỡng lực trên người hắn vẫn tiếp tục gia tăng không ngừng. Hơn nữa, hiện tại vẫn chỉ mới bắt đầu. Chờ ngày mai sắc lệnh được ban ra và bắt đầu thực thi thì Tín Ngưỡng lực mà hắn nhận được sẽ còn khủng bố hơn.
Và theo những chính lệnh của Diệp Thiên Mệnh được ban bố, toàn bộ Quan Huyền vũ trụ trở nên sôi trào…
Đặc biệt là khi tin muốn thành lập phân viện được lan truyền thì toàn bộ Quan Huyền vũ trụ trực tiếp bùng nổ. Những người bình thường kia khó có thể tin được đây là sự thật.
Chỉ tuyển người bình thường!
Nói cách khác, không có con cháu tông môn thế gia đến tranh giành với họ…
Dù chỉ là phân viện nhưng đối với vô số người bình thường mà nói, đó chính là hy vọng!