Chương 202 Dương Diệp đạo tâm!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 202 Dương Diệp đạo tâm!
Chương 202: Dương Diệp, đạo tâm!
“Ngươi làm gì thế?”
Lão Dương đang ca hát thì thấy Diệp Thiên Mệnh vung kiếm chém tới, giật mình vội vàng né sang một bên, kinh hãi nói: “Ngươi bình tĩnh chút đi!”
Diệp Thiên Mệnh dừng tay, nhìn chằm chằm Lão Dương, thành khẩn nói: “Tiền bối, bài hát này… chúng ta có thể đừng hát nữa được không? Ta rất tôn trọng ngài, thật đấy.”
Lão Dương ngượng ngùng cười trừ: “Ừm, cũng có thể!”
Diệp Thiên Mệnh lặng lẽ thu hồi Thanh Huyền kiếm.
Lão Dương thở dài trong lòng, xem ra không thể ép quá, lần sau đổi bài khác vậy.
Trên đường.
Vì chuyện vừa rồi, cả hai đều im lặng. Nhưng rất nhanh, Lão Dương chủ động tìm chuyện để nói: “Ngươi mượn Tông Võ để nói hay là kế thừa đạo của hắn vậy?”
Hắn không dám tiếp tục đề tài vừa rồi nữa.
Diệp Thiên Mệnh đáp: “Hợp Đạo.”
Lão Dương hơi ngẩn ra: “Chủ đường Sơ Đại Thiên Đình?”
Diệp Thiên Mệnh gật đầu: “Đúng vậy.”
Lão Dương im lặng, nhìn hắn với ánh mắt kỳ lạ.
Thấy vậy, Diệp Thiên Mệnh hỏi: “Tiền bối, có vấn đề gì sao?”
Lão Dương trầm ngâm một lát rồi nói: “Không có vấn đề gì cả, ta chỉ là có chút cảm khái, tên yêu nghiệt như ngươi có lẽ hơi quá rồi, có khi nó không phải chuyện tốt đâu. Thôi bỏ đi, không nói chuyện này nữa. Nói về chuyện Hợp Đạo của ngươi đi, ý tưởng thì tốt đấy, nhưng ngươi phải rõ ràng, Hợp Đạo phải có chủ thứ, ai là chủ, ai là thứ, tuyệt đối không thể lẫn lộn.”
Diệp Thiên Mệnh gật đầu: “Ta hiểu, tiền bối cứ yên tâm, ta sẽ không đánh mất bản thân, càng sẽ không vứt bỏ những gì thuộc về mình.”
Lão Dương cười: “Cái này thì ta yên tâm, ngươi biết ta lo lắng điều gì không? Ta lo là cảnh giới của ngươi tăng lên quá nhanh, tuy nói là dựng lên đạo, nhưng đạo căn của ngươi lại bất ổn.”
Diệp Thiên Mệnh khẽ gật đầu: “Ta biết.”
“Ngươi không biết đâu!”
Lão Dương nhìn chằm chằm Diệp Thiên Mệnh: “Ngươi chỉ biết đạo căn của ngươi không ổn định, nhưng ngươi không biết nó bất ổn đến mức nào. Đại Đạo chân chính tuyệt đối không chỉ có lý luận suông, mà còn cần không ngừng thực tiễn để luận chứng. Càng nhiều thực tiễn thì càng có thể củng cố đạo căn của ngươi, nhưng ngươi lại không có, một chút cũng không có! Đó cũng là lý do Đại Đạo Bảng không tin tưởng ngươi lúc trước!”
Diệp Thiên Mệnh im lặng một lúc rồi nhìn Lão Dương, thành khẩn nói: “Vãn bối biết trên con đường này, vãn bối còn rất nhiều thiếu sót, mong tiền bối chỉ bảo.”
Nói xong, hắn cúi người làm một lễ thật sâu.
Lão Dương lắc đầu: “Tiểu gia hỏa, kỳ thực ngươi đã vô cùng ưu tú rồi, còn trẻ như vậy mà đã có lý niệm của riêng mình, chuyện này đặt trong toàn vũ trụ đều là chuyện hiếm có. Cũng chính vì vậy mà ta mới quá nghiêm khắc với ngươi, đúng là quá nghiêm khắc rồi.”
Nói đoạn, hắn thở dài khe khẽ: “Vô tận tuế nguyệt, ta đã gặp quá nhiều người kinh tài tuyệt diễm. Nhưng những người thực sự đi đến cuối cùng lại ít đến đáng thương. Vì sao? Bởi vì những thiên tài này quá thuận lợi ở giai đoạn đầu, một khi gặp vấn đề sau này, đó chính là trí mạng, ví dụ như đạo tâm sụp đổ. Một khi đã vỡ thì muốn kéo trở lại gần như là không thể. Ta từng gặp một người như vậy rồi.”
Diệp Thiên Mệnh tò mò hỏi: “Ai vậy?”
Lão Dương cười: “Dương gia, vị kia cũng hiếm thấy, tự mình lừa dối đạo tâm của mình trở về được… Thật là kỳ tài!”
Diệp Thiên Mệnh khẽ nói: “Quá thuận?”
Lão Dương gật đầu: “Đa phần, quá thuận không phải chuyện tốt. Mặc kệ là Dương Già hay ngươi, các ngươi hiện tại vẫn còn quá thuận lợi. Những khổ nạn mà các ngươi gặp phải hiện tại không đáng gì so với khổ nạn thực sự. Đặc biệt là những trắc trở giữa sự sống và cái c·hết lại càng ít…”
Nói xong, hắn dừng một chút rồi nói tiếp: “Ngươi có biết vì sao người nhà Dương kia, Dương Diệp lại giỏi đánh nhau nhất không?”
Diệp Thiên Mệnh nhìn Lão Dương, Lão Dương cười đáp: “Bởi vì hắn đánh mà thành. Đạo tâm của hắn không biết Niết Bàn bao nhiêu lần rồi, dù là khi đối đầu với vị kia, đạo tâm của hắn vẫn vững chắc, không sụp đổ…”
Nói đoạn, hắn thở dài khe khẽ: “Người tài giỏi như thế đáng sợ nhất đấy. Tiểu gia hỏa, ngươi nhất định phải nhớ kỹ, lý luận dù cao siêu đến đâu mà không thực hành thì cũng chỉ là hư ảo. Dương Diệp không có lý luận, nhưng tất cả của hắn đều là thực hành, ngươi hiểu chứ?”
Diệp Thiên Mệnh cười khổ: “Đạo lý này ta hiểu.”
Lão Dương cười: “Nhưng không có thực tiễn, cho nên không thể tính là thực sự hiểu, đúng không?”
Diệp Thiên Mệnh gật đầu.
Lão Dương cười ha ha một tiếng: “Đừng suy nghĩ nhiều, chẳng phải ta vừa nói rồi sao? Hiện tại ta đang quá nghiêm khắc với ngươi thôi, kỳ thực bản thân ngươi đã vô cùng yêu nghiệt rồi.”
Diệp Thiên Mệnh nói: “Ta biết tiền bối tốt với ta, sợ ta quá thuận lợi, sau này khi gặp nghịch cảnh thì đạo tâm sẽ không vững.”
Lão Dương nhìn chằm chằm hắn, ý vị thâm trường nói: “Còn có thứ đáng sợ hơn thế.”
Diệp Thiên Mệnh có chút hiếu kỳ: “Cái gì cơ?”
Lão Dương lại lắc đầu: “Thiên cơ bất khả lộ. Tâm tính của ngươi bây giờ rất tốt, cứ tiếp tục giữ vững như vậy đi, còn đến ‘Kiếp số’ sau này thế nào thì chỉ có thể xem vào chính ngươi thôi.”
Diệp Thiên Mệnh nhìn hắn một cái, không hỏi thêm nữa.
Rất nhanh, cả hai đến một vùng tinh hà mênh mông. Không xa phía trước có một tòa đại điện cổ xưa, lẻ loi trơ trọi tọa lạc ở đó, trên đỉnh điện lơ lửng một thanh kiếm đen kịt.
Diệp Thiên Mệnh hỏi: “Tiền bối, đây là…”
Lão Dương cười: “Nơi này là đường tắt thứ hai thông đến vũ trụ khác, đường tắt thứ nhất ở Tiên Bảo Các. Mẹ nó, phải nói là Tiên Bảo Các đúng là có tiền thật, cái người tên Tần Quan kia thật sự rất ghê gớm, đế chế thương nghiệp của nàng đã lan rộng khắp vũ trụ rồi.”
Diệp Thiên Mệnh hiếu kỳ hỏi: “Tiền bối, vũ trụ khác?”
Lão Dương cười ha ha một tiếng: “Ngươi cho là vũ trụ chỉ có chừng này thôi à?”
Diệp Thiên Mệnh lắc đầu: “Đương nhiên không, con không biết nó lớn đến mức nào nữa.”
Lão Dương khẽ nói: “Đứng trên mặt đất ngẩng đầu nhìn lên, chỉ cần là những ngôi sao mà ngươi có thể thấy thì dù là nhỏ nhất cũng có kích thước mà ngươi không thể tưởng tượng nổi.”
Nói xong, hắn cười nói: “Nhiều khi đến người như ta còn cảm thấy mình hết sức nhỏ bé nữa là.”
Diệp Thiên Mệnh ngẩng đầu nhìn về phía sâu trong tinh hà: “Hi vọng có một ngày ta có thể đo đạc toàn bộ vũ trụ.”
Lão Dương nheo mắt lại, thầm nghĩ: “Mẹ nó, cái tên này đúng là không bình thường mà.”
Dường như nghĩ đến điều gì, Lão Dương đột nhiên nói: “Nếu ngươi muốn biết vũ trụ lớn đến mức nào thì có thể hỏi một người, nàng chắc chắn biết.”
Diệp Thiên Mệnh tò mò hỏi: “Ai vậy?”
Lão Dương đáp: “Chính là cô gái váy trắng mà ngươi đã từng gặp đó. Nàng…”
Diệp Thiên Mệnh lắc đầu: “Con không quen.”
Nói xong, hắn đi về phía cung điện kia.
Vẻ mặt Lão Dương cứng đờ, một lát sau hắn hung hăng tự tát vào mặt mình một cái.
“Mẹ nó!”
“Sao lúc trước mình lại lắm mồm thế chứ?”
“Chết tiệt!”
“Lắm mồm thì phải trả giá đắt!”
Lão Dương nhìn Diệp Thiên Mệnh đang đi về phía cung điện, thở dài: “Nhiệm vụ của mình còn gian nan lắm đây!”
“Mẹ nó!”
“Nhất định phải thay đổi tên nhóc này, không thể để nó quá lý trí, phải làm cho nó cảm nhận được yêu!”
“Mình phải đối xử tốt với nó hơn mới được.”
Hắn vội vàng đuổi theo.
Rất nhanh, cả hai đến trước cung điện. Lão Dương tiến đến trước cửa đại điện gõ mạnh: “Mở cửa mau, nhanh mở cửa cho ông đây!”
Diệp Thiên Mệnh: “…”
Cửa đại điện mở ra, một lão giả bước ra. Khi thấy Lão Dương, lông mày lão lập tức nhíu lại: “Ngươi còn chưa c·hết à?”
Lão Dương cười ha ha một tiếng: “Ngươi còn chưa c·hết thì sao ta c·hết được?”
Lão giả mặt không cảm xúc: “Mất hứng.”
Lão Dương cười: “Đừng nói nhảm nữa, đi thôi, vào uống chút rượu của ngươi.”
Nói xong, hắn mặc kệ lão giả mà xông thẳng vào trong.
Lão giả tức giận mắng: “Mẹ kiếp, ta nợ ngươi hả?”
Nói xong, lão đuổi theo.
Diệp Thiên Mệnh lắc đầu cười một tiếng, rồi cũng vội vàng đi theo. Sau cánh cửa là một mảnh sân nhỏ, trong sân trồng đủ loại hoa cỏ, còn có một vài con mèo chó, đều là những con mèo chó bình thường, nhưng trông lại có vẻ không bình thường chút nào.
“Ngon quá!”
Từ đằng xa đột nhiên vọng đến tiếng của Lão Dương, giọng điệu vô cùng say mê và thỏa mãn.
Diệp Thiên Mệnh ngẩng đầu nhìn lại, không xa phía trước, Lão Dương đang đứng trước một cái vạc rượu, cầm bầu uống thỏa thuê.
Lão giả kia đứng cách đó không xa, vẻ mặt ghét bỏ nhìn hắn.
Lão Dương lại uống một bầu, rồi tham lam hít hà mùi rượu trong vạc, đoạn hắn nhìn về phía lão giả: “Lão Châu, rượu của ngươi lần này ngon hơn lần trước đấy.”
Lão Châu mặt không cảm xúc: “Nếu biết ngươi còn chưa c·hết, còn đến đây thì ta đã sớm đập vỡ cái vạc rồi.”
Lão Dương cười ha ha một tiếng: “Lão Châu, ngươi lại xảo trá rồi.”
Nói xong, hắn đột nhiên nhìn về phía Diệp Thiên Mệnh: “Đến đây, uống nhanh đi, cái này là đồ tốt đấy.”
Diệp Thiên Mệnh liếc nhìn Lão Châu rồi lắc đầu.
Lão Dương lại cầm lấy một cái bình rượu rót đầy rồi ném cho Diệp Thiên Mệnh: “Uống thử một ngụm đi, đây chính là cơ duyên lớn đấy.”
Diệp Thiên Mệnh lại nhìn về phía Lão Châu, Lão Dương nói: “Đừng nhìn hắn, cái người này mồm miệng thì cay độc, nhưng bụng dạ Bồ Tát thôi, hiền lành lắm.”
Lão Châu lập tức tức tối mắng: “Ta hiền lành cái đầu mẹ ngươi ấy!”
Lão Dương nghiêm mặt nói: “Lão Châu, phải có tố chất chứ, ngươi phải giảng tố chất.”
Lão Châu nghiến răng nhìn hắn: “Không thể nói chuyện tố chất với ngươi được.”
Lão Dương cười ha ha một tiếng: “Ta thích cái tính nóng nảy này của ngươi đấy.”
Diệp Thiên Mệnh: “…”
Lão Dương nhìn về phía Diệp Thiên Mệnh: “Uống một ngụm đi.”
Diệp Thiên Mệnh do dự một chút, thấy Lão Châu không nói gì thêm nên uống thử. Rượu vừa vào bụng, đồng tử hắn bỗng nhiên co rút lại. Hắn chỉ cảm thấy trong người phảng phất như có một ngọn lửa bùng cháy, trong nháy mắt lan tràn ra khắp cơ thể.
Ngay sau đó, hắn cảm thấy chiến ý của mình như bị nhen nhóm, không tự chủ được trào dâng từ trong cơ thể như thủy triều.
Diệp Thiên Mệnh có chút mộng.
“Ha ha!”
Lão Dương cười lớn: “Thế nào? Cảm giác không tệ chứ?”
Diệp Thiên Mệnh hơi nghi hoặc: “Tiền bối, đây là?”
Lão Dương nói: “Đây chính là cực phẩm thần tửu, một ngụm có thể tăng cường chiến ý của ngươi trên diện rộng, kích phát đấu chí của ngươi. Khi chiến đấu với người mà có thứ này thì chiến lực của ngươi ít nhất có thể tăng thêm vài thành. Dù là Tiên Bảo Các cũng không mua được loại rượu này đâu, chỉ có ở đây mới có thôi.”
Thần sắc Diệp Thiên Mệnh ngưng trọng, hắn nhìn thoáng qua bình rượu trong tay, lúc này hắn mới biết bình rượu này trân quý đến mức nào.
Mà lúc này, ánh mắt của Lão Châu cũng rơi vào người hắn: “Nhìn ngươi còn trẻ như vậy mà đã có thành tựu, hẳn là một người không tệ, sao lại mắt mù đi lẫn lộn với loại người như hắn vậy? Ngươi không biết hắn ăn nhậu cá cược chơi gái mọi thứ đều tinh thông sao?”
Diệp Thiên Mệnh: …