Chương 175 Diệt Dương gia! (2)
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 175 Diệt Dương gia! (2)
Chương 175: Diệt Dương gia! (2)
Hắn lắc đầu, chắc là ảo giác thôi, rồi tiếp tục lên đường. Nhìn theo bóng Diệp Thiên Mệnh dần khuất xa, nữ tử váy trắng vẫn chưa vội thu tay lại, cứ đứng lặng nhìn theo cho đến khi hắn đi khuất dạng. Hồi lâu sau, nàng mới thu hồi ánh mắt, trầm mặc đứng đó rất lâu, cuối cùng mới quay người rời đi.
Tên cường giả Họa Quyển cảnh kia bỗng ý thức được điều gì, kinh hãi thốt lên: “Ngươi là… trên Họa Quyển cảnh?”
Nữ tử váy trắng không hề ngoảnh đầu, lạnh lùng đáp: “Chẳng khác gì cẩu!”
Cường giả Họa Quyển cảnh: “…”
Khi bóng dáng nữ tử váy trắng tan biến, tên cường giả Họa Quyển cảnh kia cũng theo đó tiêu tán giữa không trung, biến mất không chút dấu vết.
Nữ tử váy trắng chỉ một bước đã tới trước mặt một nam tử mặc đạo bào.
“Xuống núi thần!”
Thấy nữ tử váy trắng đột ngột xuất hiện, sắc mặt đạo bào nam tử trong nháy mắt kịch biến, tim hắn như ngừng đập vì kinh hãi. “Ngươi… Ngươi tìm ta làm gì?”
Nữ tử váy trắng nhìn chằm chằm hắn, giọng băng giá: “Ngươi nói hắn chỉ là quân cờ của ta, bảo sao hắn giờ hận ta lắm?”
Cảm nhận ánh mắt không chút tình cảm của nàng, đạo bào nam tử biết mình sắp phải c·hết.
Hắn đột nhiên ngồi phịch xuống đất, gào khóc: “Ta… ta chỉ lỡ lời thôi mà! Ngươi xem đi, đồ đệ của ta ch·ết hết cả rồi! Ch·ết hết rồi! Ngươi thấy ta thảm chưa? Đến nói nhảm chút cũng không được sao?”
Càng về cuối, giọng hắn càng nhỏ dần. Nữ tử váy trắng vẫn lạnh lùng nhìn xuống: “Khiến hắn đừng hận ta nữa, bằng không, ta g·iết sạch đám đồ đệ còn lại của ngươi.”
Biểu cảm đạo bào nam tử cứng đờ. Nữ tử váy trắng quay người bỏ đi, đạo bào nam tử vội kêu với theo: “Thiên Mệnh, ngươi làm vậy là không đúng đâu.”
Nữ tử váy trắng quay đầu liếc nhìn, ánh mắt sắc lạnh khiến đạo bào nam tử rùng mình, như rơi vào hầm băng, hắn vội vàng nói: “Ngươi có biết đứa trẻ cần gì nhất không? Thật ra là sự quan tâm, đặc biệt là thằng nhóc Diệp Thiên Mệnh đó. Chẳng phải ngươi thấy rõ nó khao khát tình thân đến mức nào sao? Ngươi không thể cứ mãi đứng trong bóng tối, phải ở bên cạnh nó, cho nó chút tình thương của mẹ…”
Nói đến đây, hắn vội ngậm miệng, không dám nói thêm nữa.
Nữ tử váy trắng im lặng không nói lời nào.
Không khí xung quanh bỗng chốc lạnh xuống đến mức đóng băng.
Đạo bào nam tử liếc nhìn nàng, thận trọng nói: “Ta có một cách, chắc chắn có thể khiến nó có thiện cảm với ngươi…”
Nữ tử váy trắng nhìn sang, đạo bào nam tử liền ghé sát ghé tai: “Nó rất coi trọng tình thân, nếu như đại ca, tam đệ và cả cô nương Thiên Thiên kia còn sống…”
Nói đến đây, hắn không dám nói tiếp.
Nữ tử váy trắng nhìn chằm chằm đạo bào nam tử, lạnh lùng: “Ngươi gây ra chuyện thì tự mình giải quyết, bằng không thì đi mà nhặt xác cho đám đồ đệ còn lại của ngươi!”
Dứt lời, nàng quay người biến mất.
Đạo bào nam tử ngẩn ngơ tại chỗ, đến khi xác định nữ tử váy trắng đã đi xa, hắn đột nhiên nổi giận: “Mạnh là được vô lý à? Vô lý à? Cái thế đạo gì thế này? Ức h·iếp người à? Hả? Hả?”
Một lát sau, đạo bào nam tử hùng hổ bỏ đi.
Hắn đi tìm Diệp Thiên Mệnh!
Hắn không dám cược!
Con nhỏ đó nói được là làm được!
Không thể không nói, hắn giờ hối hận lắm rồi, mẹ kiếp, lúc trước lắm mồm làm gì cơ chứ? Giờ thì hay rồi!
Làm sao để thằng nhãi ranh kia đừng hận cha mẹ mình đây?
Đau đầu quá!
Trong khi đó, thế giới chân thật đã hoàn toàn náo loạn.
Bởi vì chẳng ai tìm ra được kẻ gây ra dị tượng, khí tức kia biến mất không một dấu vết.
Nhưng rất nhanh, mọi người nhận ra tất cả thế lực lớn đều đang ráo riết truy tìm kẻ đó, chỉ riêng Quan Huyền vũ trụ là không hề có động tĩnh gì.
Lẽ nào bọn chúng không muốn tìm?
Không đúng!
Chắc chắn là bọn chúng đã biết!
Vô số thế lực lập tức bừng tỉnh.
Dương Gia!
Khả năng cao nhất, kẻ gây ra dị tượng chính là Dương Gia. Thử nghĩ xem, Dương Gia vừa mới lên tới thế giới chân thật thì loại vũ trụ dị tượng này liền xuất hiện, đây chắc chắn không phải trùng hợp!
Rất nhanh, tin tức Dương Gia là người gây ra dị tượng lan truyền khắp thế giới chân thật. Trong số đó, Thiên Đình và Cổ Triết Tông là những kẻ vui mừng nhất.
Đơn giản là lộc trời cho!
Hai thế lực này giờ nằm mơ cũng cười tỉnh được.
Còn về phần Dương Gia, danh tiếng của hắn trong nháy mắt vang vọng khắp chư thiên vạn giới, hắn giờ không chỉ là chủ nhân tương lai của Quan Huyền vực, mà còn có thể là Thiên Đình Chi Chủ, Cổ Triết Tông Tông chủ, quan trọng nhất là, hắn còn có thể là đạo đầu tương lai…
Tại một nơi sâu thẳm bí ẩn trong vũ trụ, một bàn tay khổng lồ lướt qua hàng tỉ vũ trụ tinh hà, trên đó vô số Đại Đạo vờn quanh.
Trong lòng bàn tay khổng lồ kia là một mảnh đại lục vô biên.
“Ừm?” Ở sâu trong mảnh đại lục vô biên kia, một tiếng kêu kinh ngạc vang vọng: “Tế Vân vẫn lạc rồi.”
“Ai g·iết?”
Một giọng nói khác vang lên. Sau một hồi im lặng, giọng nói ban đầu đáp: “Cái vũ trụ kia có cường giả đặc biệt nào sao?”
Một lát sau, một giọng nói từ giữa không trung vang vọng: “Trong ngàn tỉ năm qua cũng có vài người không tệ, lần lượt là Chân Thực Chi Chủ, Cổ Triết Tam Hiền, Thần Đạo Chủ, Võ Tông, Sơ Đại Thiên Đạo Chủ… Giờ, cường giả nhất cái vũ trụ kia chắc là Dương Gia. Nghe nói đời này của Dương Gia xuất hiện một vị Thiên Mệnh Nhân, tin đồn dị tượng vũ trụ trước kia cũng là do người này gây ra.”
Giọng nói thứ nhất chậm rãi: “Diệt.”
Có người hỏi lại: “Diệt Dương Gia?”
Giọng nói thứ nhất khẳng định: “Diệt Dương Gia.”
Đã ra tay thì dứt khoát phải t·iệt t·ận.
Tế Tộc ra tay, xưa nay không để lại hậu họa.
“Hiểu rồi.”
Một giọng nói vọng lại từ nơi sâu thẳm.
… Diệp Thiên Mệnh dạo một vòng, cuối cùng xác định hắn không còn ở Chư Thế Giới, mà là đang ở thế giới chân thật.
Một lát sau, hắn tới một thị trấn nhỏ ở vùng biên giới.
Vừa bước chân vào thị trấn, Diệp Thiên Mệnh đã nhíu mày, nơi này không một bóng người, hoàn toàn trống rỗng, tĩnh lặng đến đáng sợ.
Nhận thấy điều bất thường, hắn định rời đi ngay, nhưng đúng lúc này, hắn đột nhiên quay đầu lại, phía bên phải, không xa lắm, ở góc đường có hai người đang ngồi, một nam một nữ. Nam nhân chừng ba mươi tuổi, mặc một bộ nho bào rộng thùng thình, nữ tử mặc váy dài màu đen, bên hông đeo một thanh loan đao, trên mặt lộ vẻ ngạo nghễ bất tuân.
Bầu không khí có gì đó sai sai! Diệp Thiên Mệnh tự nhiên không rảnh xen vào chuyện người khác, hắn định rời đi thì nữ tử kia đột nhiên lên tiếng: “Ê, nhóc kia, đứng lại!”
Diệp Thiên Mệnh không dừng bước, chân bước nhanh hơn. Hắn không muốn vướng vào bất kì ân oán nào, điều hắn muốn lúc này là tìm một nơi tốt để phát triển.
“Hả?” Giọng nữ lại vang lên: “Đúng đó, cái thằng mặc đồ trắng kia, kêu ngươi đó!”
Diệp Thiên Mệnh không thể không dừng bước, quay người lại: “Cô nương gọi ta?”
Nữ tử nhìn chằm chằm Diệp Thiên Mệnh: “Ngươi lại đây.” Diệp Thiên Mệnh ngẫm nghĩ rồi đi tới trước mặt hai người. Nam nhân mặc nho bào đánh giá Diệp Thiên Mệnh một lượt, cười nói: “Ngươi đi đi, không có chuyện của ngươi đâu.”
Diệp Thiên Mệnh gật đầu, định quay người rời đi.
“Chờ một chút!” Nữ tử kia lại đột nhiên mở miệng. Nàng nhìn nam nhân mặc nho bào, cười nói: “Trâu Nho, ngươi lúc nào cũng thiện tâm, nhưng ta thấy nó đã đến đây thì đây là ý trời, ý trời muốn nó c·hết, ngươi thấy sao?”
Trâu Nho nhíu mày: “Thần Linh, đây là chuyện giữa chúng ta, không liên quan gì đến vị công tử này, sao ngươi phải lôi người vô tội vào?”
Diệp Thiên Mệnh cũng nói: “Cô nương, ta chỉ là đi ngang qua, không muốn dính vào ân oán của các ngươi.”
Nữ tử nhìn Diệp Thiên Mệnh, cười nói: “Nơi này từ ba ngày trước, tất cả mọi người đều đã rời đi hết rồi. Vậy mà ngươi lại chủ động đi đến đây, ta thấy là do trời muốn ngươi c·hết đó.”
Diệp Thiên Mệnh nhìn nữ tử: “Cô nương, ta với cô không oán không thù, sao cứ nhắm vào ta?”
Nữ tử cười khẩy: “Ngươi từng giẫm c·hết con kiến chưa?”
Rõ ràng, một kẻ Tiên Giả cảnh đối với nàng chẳng khác nào con kiến.
Diệp Thiên Mệnh nhíu mày.
Nữ tử nhìn chằm chằm Diệp Thiên Mệnh: “Khi ngươi giẫm c·hết một con kiến, nó cũng sẽ cảm thấy vô tội thôi, dù sao nó với ngươi có oán thù gì đâu, ngươi hiểu ý ta chứ?”
Diệp Thiên Mệnh đột nhiên đưa tay phải ra, nhẹ nhàng ấn xuống.
Oanh!
Chỉ trong nháy mắt, cảnh giới của nữ tử bị trấn áp xuống Tiên Giả cảnh, nàng lập tức hoảng hốt. Còn chưa kịp phản ứng, một thanh kiếm đã đâm vào giữa mi tâm, ghim chặt nàng tại chỗ.
Mà lúc này, thân thể Diệp Thiên Mệnh đã đạt tới Phá Quyển cảnh.
Mặt nữ tử tràn đầy vẻ khó tin.
Diệp Thiên Mệnh nhìn chằm chằm nàng: “Chắc là do ta nể mặt ngươi quá nên ngươi mới được nước làm tới vậy?”
Nữ tử biết mình gặp phải kẻ giả heo ăn thịt hổ, vội vàng nói: “Vị tiền bối này, vừa rồi có nhiều mạo phạm, ta xin lỗi ngài, mong ngài…”
Diệp Thiên Mệnh vung tay, một kiếm.
Xùy!
Đầu nữ tử bay thẳng lên trời.
Diệp Thiên Mệnh thu hồi Thanh Huyền kiếm: “Xin lỗi cái đầu nhà ngươi, đồ ngu xuẩn.”
Nói xong, hắn quay người rời đi. Đi được hai bước, hắn đột nhiên nhớ ra gì đó, quay lại bên cạnh t·hi t·hể nữ tử, lấy chiếc nạp giới của ả rồi mới quay người rời đi.