Chương 3 Nói lời tạm biệt (2)
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 3 Nói lời tạm biệt (2)
Chương 3: Nói lời tạm biệt (2)
“Tiểu Ách Ba, sau này ngươi muốn làm gì?” Tiểu Thạch Đầu thấy Trang Cẩn ngẩn người, không đáp lời, bèn hỏi lại. Tính tình hắn vốn thẳng thắn, cố chấp như vậy.
“Ta à, ta muốn làm một người tử tế.”
Tiểu Thạch Đầu trợn mắt, dường như muốn nói “Chỉ vậy thôi sao?”.
Trang Cẩn khẽ lắc đầu, ánh mắt đầy phức tạp: “Muốn làm người tử tế cũng đâu dễ.”
“Chúng ta không phải người à?”
“Chúng ta tính là người gì?” Trang Cẩn lắc đầu, khẽ cười giễu: “Chỉ là một lũ ăn xin tranh giành đồ ăn với chó hoang. Trong mắt một số người, chẳng khác gì đám cỏ rác mọc đầy ven đường, muốn thấy lúc nào mà chẳng được.”
“Vậy mấy tiểu nhị ở quán rượu, khách sạn kia, có được coi là người không?” Tiểu Thạch Đầu vẫn luôn ngưỡng mộ bọn họ, vì chẳng cần phải tranh cướp mà vẫn có đồ ăn thừa, thỉnh thoảng còn có khách bố thí cho chút thịt cá.
“Không tính. Với một số người, họ chẳng qua là công cụ biết nói mà thôi.”
“Thế chưởng quỹ quán rượu thì sao?” Tiểu Thạch Đầu nhắc đến nhân vật mà cậu cho là ghê gớm lắm.
“Cũng không tính. Trong mắt một số người, lũ chưởng quỹ lầu rượu đó chẳng khác gì đám rau hẹ mọc theo mùa, có chút giá trị để giữ lại, lúc đói quá còn có thể nhổ cả gốc lên ăn.” Trang Cẩn ngưng một lát rồi nói tiếp: “Chỉ hơn cỏ rác, công cụ, rau hẹ chút đỉnh thì may ra mới được xem là người.”
“Không hiểu.”
“Ngươi cứ hiểu thế này, chúng ta đều là người, nhưng có những người ‘người’ hơn.”
Tiểu Thạch Đầu gãi đầu, nghĩ ngợi rồi bỗng nhiên cười: “Ta hiểu rồi! Giống như cây cối ven đường ấy, có cây cao, cây thấp. Người cũng có ‘đề nhân’, ‘cao nhân’, chúng ta là ‘đề nhân’, còn những người lợi hại nhất là ‘cao nhân’!” Hắn ngập ngừng rồi nói: “Sau này ta muốn làm ‘cao nhân’, để được ăn no, được ăn thịt, không ai dám đánh ta.”
“Được, chúng ta cùng cố gắng làm ‘cao nhân’.” Nói vậy thôi, chứ Trang Cẩn biết rõ, trên đời này thứ không thiếu nhất là “đề nhân”, mọc lên như cỏ, còn “cao nhân” thì hiếm hoi vô cùng. Huống chi, đây là thế giới tồn tại siêu phàm lực lượng.
Tuy vậy, hắn không nói ra những suy nghĩ này, người có mộng tưởng lúc nào chẳng tốt, chỉ đùa: “Ngươi vẫn luôn muốn có cái tên đàng hoàng, hay là cứ họ Cao đi? Rồi lấy chữ ‘Thạch’ trong Tiểu Thạch Đầu, gọi là Cao Thạch, thấy sao?”
Tiểu Thạch Đầu tưởng thật, vỗ tay cười nói: “Hay quá, sau này ta sẽ gọi là Cao Thạch.”
Tiểu Thạch Đầu… à không, Cao Thạch chợt nhớ ra điều gì, nói: “Ta nghe nói Dược Vương Bang đang chiêu mộ võ sinh, miễn phí đó! Chỉ cần từ 15 đến 20 tuổi là được, đi là trúng tuyển ngay. Nghe nói trong vòng 1 tháng thế nào đó là có thể gia nhập Dược Vương Bang. Dược Vương Bang đó nha! Vào được là thành nhân vật lớn đó!”
“Đó là Dược Vương Bang chiêu mộ võ sinh. Nếu trong 1 tháng ngưng tụ được nội tức, đả thông kinh mạch đầu tiên, trở thành võ giả thực thụ thì có thể gia nhập Dược Vương Bang. Cũng coi như là một con đường tốt đấy. Chỉ là nếu không thành công thì phải làm dược đồng cho Dược Vương Bang, vào tận Mãng Thương Sơn hái thuốc, đối mặt với rắn rết, mãnh thú nơi rừng thiêng nước độc. Ta nghe nói, dược đồng của Dược Vương Bang sống sót quá nửa năm là khó lắm.”
Muốn cầu võ đạo, Trang Cẩn dĩ nhiên phải lưu ý đến những thông tin liên quan.
Giống như Thẩm gia, Dược Vương Bang cũng đang tuyển mộ võ sinh. Không, nói đúng hơn thì Dược Vương Bang bắt đầu tuyển mộ trước, Thẩm gia chỉ là theo sau thôi.
Cả hai bên đều giới hạn độ tuổi. Khác biệt là, Thẩm gia thu 1 lượng bạc nhập môn, trong 1 tháng thành võ giả thì được gia nhập, không thành thì tự động rời đi. Dược Vương Bang thì không thu tiền bạc, nhưng nếu không thành võ giả thì phải làm dược đồng.
Còn về chuyện ngưng tụ nội tức, đả thông kinh mạch đầu tiên để trở thành võ giả thực thụ, Trang Cẩn đã lưu ý từ lâu, nhưng cũng chỉ nghe được đôi câu vài lời, chứ chẳng biết gì hơn.
Cao Thạch nghe vậy, ngẫm nghĩ một hồi rồi mới nói: “Tiểu Ách Ba, ngươi từng nói chúng ta chỉ là lũ ăn xin tranh giành với chó hoang, vậy còn sợ cái gì nữa? Nếu mà thành võ giả, vào được Dược Vương Bang thì lời to, còn không thành thì làm dược đồng, đó là số mệnh rồi. Hay là sáng mai chúng ta cùng đi thử xem?”
Trang Cẩn lắc đầu: “Nếu ngươi đã quyết định thì cứ đi thử, ta có chỗ khác để đến.”
Tiểu thúc Trang Ngọc Dũng của đời trước đang ở Dược Vương Bang, hắn mà đến đó chẳng phải là tự chui đầu vào rọ hay sao?
Chưa kể, nếu thi võ sinh Dược Vương Bang thất bại là bị ép làm dược đồng, không có đường lui, quá cùng cực.
Dù không có hai lý do này, Trang Cẩn vẫn nghiêng về Thẩm gia hơn: “Theo ký ức từ kiếp trước, Thẩm gia mới là trùm phủ thành, Dược Vương Bang chỉ là kẻ nổi lên sau. Nhìn việc chiêu mộ võ sinh là biết, Thẩm gia làm việc vẫn hào phóng hơn, còn Dược Vương Bang thì bố cục nhỏ mọn quá.
“Có lẽ Dược Vương Bang cũng bất đắc dĩ thôi? Sau vụ loạn lạc mấy tháng trước, Thẩm gia với Dược Vương Bang trở mặt, chắc là Dược Vương Bang bị Thẩm gia phong tỏa, thiếu dược liệu, nên mới có chuyện khảo hạch thất bại thì phải làm dược đồng. Nhìn một lá mà biết thu, loại thế lực mới nổi này thường đầy rẫy ganh đua, hãm hại lẫn nhau. Ta lại chẳng có cái gen thích bị ngược đãi, nhất định phải đến Dược Vương Bang tự tăng độ khó cho mình, tìm khổ vào thân làm gì?”
Tiểu Thạch Đầu nghe Trang Cẩn nói có chỗ khác để đi, liền quên béng chuyện Dược Vương Bang, vội hỏi: “Tiểu Ách Ba, ý ngươi là sao? Ngươi muốn đi à?”
“Ừ, sau này không ăn xin nữa.” Trang Cẩn không nói là sẽ tham gia chiêu mộ võ sinh của Thẩm gia, dù Cao Thạch là người bạn duy nhất của hắn trong đám ăn mày, nhưng chuyện gì cũng phải kín kẽ thì hơn.
“Ta đã bảo, hôm nay ngươi sao khác thế, không như ngày thường, nói lắm thế. Hóa ra là muốn đi.” Cao Thạch giọng trùng xuống, rồi bỗng dưng cao vút, cầm lấy vò rót chỗ rượu còn lại cho cả hai: “Tiểu Ách Ba, chúc huynh sau này làm được ‘cao nhân’ nhé!”
Trang Cẩn nhìn vào mắt Cao Thạch, trong ánh sáng lờ mờ vẫn lấp lánh sự chân thành, bèn nâng bát vỡ cụng vào bát của đối phương, uống một hơi cạn sạch: “Cũng chúc ngươi đạt được ước muốn, sau này ngày nào cũng được gặm miếng thịt to, uống rượu thả ga!”
Cao Thạch bưng bát vỡ, cũng muốn uống một hơi cạn sạch, nhưng vì uống quá nhanh mà bị sặc, ho sặc sụa. Trang Cẩn vỗ lưng cho cậu một hồi mới đỡ.
“Không còn sớm, ta phải đi đây.” Trang Cẩn đứng dậy.
Cao Thạch cũng đứng dậy theo, tiễn hai bước.
“Không cần tiễn đâu, đều ở trong phủ thành, sớm muộn gì cũng có ngày gặp lại.” Trang Cẩn khẽ thở dài.
Cao Thạch không nói gì, vẫn lặng lẽ đi theo, há to miệng, dường như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại thôi, tiễn một đoạn khá xa rồi dừng lại, nhìn Trang Cẩn tiếp tục bước về phía trước, bóng hình càng lúc càng xa, bỗng nhiên cảm thấy một nỗi chua xót khó tả xộc lên đầu, cậu trừng mắt nhìn, nhất thời không biết mình nên làm gì, đành dùng sức xoa đầu, mái tóc vốn đã rối bời nay lại thành ổ gà.
Một hồi lâu, cậu mới cúi đầu quay người, trở về.
Trên chín tầng trời, vầng trăng sáng vằng vặc treo cao, ánh trăng trong trẻo như thủy ngân đổ xuống thành, hai bóng người đi về hai hướng, càng lúc càng xa.