Chương 987 Khu vực kiến tạo vương
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 987 Khu vực kiến tạo vương
Chương 987: Khu Vực Kiến Tạo Vương
Phạm đại sư, cái tên này Quân Thường Tiếu nghe có chút quen tai, nhưng nhất thời lại không nhớ ra là ai.
Lê Lạc Thu nói: “Là đương đại chú tạo đại sư của Tinh Vẫn đại lục. Vũ khí do hắn tạo ra không chỉ có uy lực phi phàm, mà còn có giá trị sưu tầm cực cao.”
“Chú tạo đại sư?”
Quân Thường Tiếu chợt nhớ ra những vũ khí khắc chữ “Phạm” mà hắn thường gặp trong các trận chiến. Hắn bừng tỉnh ngộ: “Thì ra là hắn!”
Nếu Phạm đại sư có mặt ở đây, hẳn phải giơ nắm đấm nhỏ mà đấm mạnh vào ngực Quân Thường Tiếu. Dù sao, vũ khí do hắn ta tạo ra bị tên này phá hủy không ít, đôi khi còn phải phụ trợ hắn giả vờ bức, thế mà giờ hắn mới nhớ ra!
“Ta cứ tưởng Phạm đại sư đã sớm qua đời rồi chứ, không ngờ vẫn còn sống.” Quân Thường Tiếu nói.
“…” Lê Lạc Thu đáp: “Theo điều tra của ta, hơn 20 năm trước, Đông Hải Ngư Châu từng phái người đến mời Phạm đại sư và những người khác đi.”
“Mời đi?”
Quân Thường Tiếu khó hiểu: “Vậy hắn cầu cứu làm gì?”
Tự mình đi theo người ta, rồi lại dùng phiêu lưu bình xin giúp đỡ, có phải hơi nghịch ngợm không?
Lê Lạc Thu nói: “Có lẽ có ẩn tình.”
Tình báo của Tế Vũ Đường đã lan rộng khắp chín châu, nhưng chưa thể vươn tới Đông Hải Ngư Châu, cho nên nàng cũng khó lòng biết được sự tình liên quan đến Phạm đại sư.
Ngụy lão nói: “Chuyện 20 năm trước ta cũng có nghe qua. Nghe nói Đông Hải Ngư Châu phát hiện một loại khoáng thạch thần kỳ, vì vậy đến đại lục mời chú tạo đại sư, hy vọng có thể dùng nó để tạo ra vũ khí.”
“Phạm đại sư là người si mê chú tạo đến mức không thể dứt ra được, đến nỗi độc thân mấy trăm năm không có bạn gái. Biết được có khoáng thạch như vậy, hẳn là ông ta sẽ mạo hiểm đến đó.”
Nửa đoạn đầu là những gì Ngụy lão nghe được, nửa đoạn sau là do ông tự suy đoán.
Quân Thường Tiếu nói: “Ngụy lão, không phải người đàn ông nào trong thiên hạ cũng để ý đến tình cảm như ông đâu.”
“Tỉ như…”
Lê Lạc Thu nói thêm vào: “Tông chủ.”
Ban đầu nàng vô cùng khó hiểu, tông chủ tuổi trẻ tài cao, thực lực lại mạnh mẽ, về mặt tình cảm hẳn là phải phong phú đa dạng, kết quả lại thanh tâm quả dục hơn cả hòa thượng. Mãi đến sau này nghe dân làng kể chuyện tông chủ bị ngã khi còn bé, nàng mới bừng tỉnh ngộ.
Ngụy lão nói: “Chú tạo chi thuật của Phạm đại sư đã đạt tới đỉnh phong. Có lẽ Đông Hải Ngư Châu dùng khoáng thạch làm mồi nhử, cưỡng ép giữ ông ta lại để chú tạo vũ khí thì sao?”
“Đăng phong tạo cực?”
Quân Thường Tiếu đáp: “Ta thấy vũ khí hắn tạo ra cũng đâu có mạnh.”
Nếu Phạm đại sư nghe được câu này, chắc chắn sẽ hộc máu ba lần. Đối với loại người treo bức như ngươi, vũ khí ta tạo ra đương nhiên không mạnh!
“Các tông môn khác có nhận được tin tức không?” Quân Thường Tiếu hỏi.
“Nhận được.”
Lê Lạc Thu đáp: “Có điều xem ra đến giờ, các đại tông môn đều đang sầu não vì chiến trường, không ai cân nhắc đến việc đi Đông Hải Ngư Châu cứu viện Phạm đại sư. Hơn nữa, rất nhiều người nghi ngờ về chuyện này. Dù sao Đông Hải cách đại lục vô cùng xa xôi, làm sao lại có cái bình phiêu lạc tới đây được?”
“Cho dù thật sự bị giam cầm, vì chuyện vị diện chiến trường, ai còn tâm trí nào mà ra biển cứu một người chỉ biết chú tạo binh khí.” Quân Thường Tiếu nói.
“Ai.”
Ngụy lão thở dài một tiếng: “Nghe nói Phạm đại sư giao du rộng, có quan hệ không tệ với các đại tông môn. Bây giờ bị giam ở Đông Hải, lại không ai ra tay cứu giúp, thật là bi ai.”
“Phu thê vốn là chim cùng rừng, đại nạn lâm đầu còn mỗi người bay, huống chi là những bằng hữu tự xưng là không tiếc mạng sống.” Quân Thường Tiếu đứng lên: “Tông môn cứ xử lý mọi việc như trước, ta ra ngoài một chuyến.”
“Đi cứu Phạm đại sư?” Ngụy lão hỏi.
“Không phải.”
Quân Thường Tiếu đáp: “Ta đi vị diện chiến trường.”
Hắn chỉ nghe danh Phạm đại sư, cả hai cũng chẳng có giao tình gì, chắc chắn sẽ không đi cứu.
Huống chi, hắn cũng rất bận, còn phải phát triển cứ điểm trong thời gian quy định, làm gì có thời gian đi hành thiện tích đức.
“Tông chủ.”
Ngụy lão vẻ mặt nghiêm túc: “Phạm đại sư có lý giải tương đương mạnh về chú tạo chi thuật. Nếu Vạn Cổ Tông ta cứu được ông ta và chiêu nạp vào môn hạ, chắc chắn trăm lợi mà không có một hại!”
Lê Lạc Thu nói: “Ta cũng nghĩ vậy.”
Hai người muốn đi cứu Phạm đại sư không phải vì hành hiệp trượng nghĩa, mà là vì ông ta có tay nghề chú tạo cực cao. Tông môn phát triển đến bây giờ vẫn còn thiếu nhân tài kỹ thuật trong lĩnh vực này.
Quân Thường Tiếu hơi cân nhắc rồi nói: “Cứu thì có thể cứu, nhưng phải xác định xem tin tức này có thật hay không đã.”
“Chỉ cần xác nhận chữ viết có phải xuất từ chính tay Phạm đại sư hay không, là có thể chứng minh được.” Lê Lạc Thu nói.
“Chuyện này giao cho ngươi.” Quân Thường Tiếu nói: “Ta đi trước vị diện chiến trường.”
Nói xong, hắn quay người rời đi.
“Ngụy lão.”
Lê Lạc Thu hỏi: “Phạm đại sư là đại sư tạo nghệ lớn nhất trong lĩnh vực chú tạo từ xưa đến nay, sao tông chủ lại có vẻ không để bụng vậy?”
Ngụy lão đáp: “Có lẽ tông chủ vẫn còn nghi ngờ về thư cầu cứu đó.”
Quân Thường Tiếu không mấy tích cực là vì trong hệ thống đã có Chú Tạo Các. Muốn luyện chế trang bị gì, chỉ cần có công thức và khoáng thạch là được, không cần chú tạo đại sư.
Nếu bây giờ hệ thống phát bố một nhiệm vụ chi nhánh giải cứu Phạm đại sư, xem tâm tình hắn có tốt lên không!
…
Vị diện chiến trường.
Quân Thường Tiếu cầm tầm bảo khí, tiếp tục lục soát bên trong, ánh sáng trên đó cũng dần trở nên mờ nhạt.
Cơ duyên do các đại năng thượng giới để lại, trung bình vài năm chưa chắc đã tìm thấy một cái. Hắn sau khi đến đây, một ngày trung bình tìm được ba bốn cái, ai mà chịu đựng được!
“Tông chủ.”
Lý Thanh Dương nói: “Cứ điểm hiện tại đã có quy mô ngang với ba cái thành trấn rồi. Rất nhiều nơi còn trống, có nên xây dựng thêm không?”
“Sáng mai gọi Bội Kỳ đến đây. Có nó giúp đỡ chắc là sẽ nhanh thôi.” Quân Thường Tiếu nói.
Thực ra hắn cũng không muốn tiếp tục xây dựng thêm ở cứ điểm nữa. Dù sao, quy mô hiện tại đã đủ rồi, nhưng nhiệm vụ Sử Thi lại nói là “đạt tới thành trì”, mà không nói rõ là “diện tích đạt tới”, nên vẫn phải xây dựng cho ra dáng một thành trì.
Để đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ thuận lợi sau nửa năm, không bị kẹt cảnh giới, Quân Thường Tiếu chỉ có thể làm theo hướng lớn nhất. Không chỉ mở rộng diện tích, mà còn phải xây dựng quy mô.
Công trình này có hơi lớn, nhưng may mắn Bội Kỳ đã tiến hóa, thực lực đạt tiêu chuẩn tiến vào, khả năng chưởng khống thuộc tính Thổ cũng mạnh hơn, dùng để kiến thiết chắc chắn sẽ nhanh hơn.
…
Hôm sau.
Bội Kỳ mượn nhờ truyền tống môn đi vào cứ điểm. Tứ chi nó giẫm trên mặt đất, ánh mắt nhất thời trở nên nóng rực.
Là Linh thú hệ Thổ, nó có thể cảm nhận được mỗi hạt cát bụi dưới chân đều ẩn chứa thuộc tính Thổ, thậm chí còn mạnh hơn ở Tinh Vẫn đại lục. Chỉ cần cắn một ngụm chắc chắn không tệ!
Sở trường của Thôn Thổ Thánh Thú là có thể thu hoạch thuộc tính thiên địa từ đất đai, vừa có thể dùng để cường hóa, vừa có thể dùng để lớn mạnh bản thân.
Sau khi tiến hóa, Bội Kỳ mỗi ngày bận rộn ở vườn thuốc, tuy hơi khổ sở, nhưng sau khi liên tục phun ra nuốt vào và hấp thu, thực lực đã được đề bạt rõ rệt.
Điểm này, Tiểu Long Long và Tiểu Ma Tiên cũng không sánh bằng.
Cho nên nói, Bội Kỳ tuy còn yếu, nhưng có năng lực nuốt đất. Chỉ cần có môi trường tốt, việc đề bạt thực lực chắc chắn không chậm trễ.
“Rống!”
Trên một bãi đất trống trong cứ điểm, Bội Kỳ ngửa đầu gầm lên một tiếng.
Bùn đất xung quanh bắt đầu nhẹ nhàng cuồn cuộn, sau đó nhanh chóng lún xuống, hình thành nên những móng trụ giăng khắp nơi.
Lý Thanh Dương và những người khác kinh ngạc đến ngây người.
Chỉ bằng một tiếng rống mà có thể trong nháy mắt tạo ra những móng trụ như vậy, quả thực là một kiến tạo vương bẩm sinh!