Chương 975 Trả thù lao đãi ngộ, không trả tiền đãi ngộ
- Trang chủ
- Vạn Cổ Đệ Nhất Tông (Bản dịch)
- Chương 975 Trả thù lao đãi ngộ, không trả tiền đãi ngộ
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 975 Trả thù lao đãi ngộ, không trả tiền đãi ngộ
Chương 975: Trả thù lao đãi ngộ, không trả tiền thì khỏi bàn đãi ngộ
Chương 975: Trả thù lao đãi ngộ, không trả tiền thì khỏi bàn đãi ngộ
“Một khi tiến vào vị diện chiến trường, nhất định phải nộp 100 nghìn khối, việc liên quan đến tiền bạc thì Quân Thường Tiếu ta không hề nhường nhịn đâu nhé. Hơn nữa, ta cũng đã nhắc nhở trước rồi, các ngươi bỏ lỡ cơ hội thì đừng trách.”
Sắc mặt đám cường giả trở nên khó coi.
Đừng nói là 100 nghìn khối thiên nhiên linh thạch, dù đổi thành nhân công linh thạch thì cũng là một con số không hề nhỏ!
“Chư vị.”
Quân Thường Tiếu nói: “Căn cứ quy định của Thượng Giới, cứ điểm vị diện đạt tới quy mô thành trấn thì có thể tự do ra vào. Nay Quân mỗ đã sớm hoàn thành, các ngươi có thể tùy ý rời đi, bỏ ra 100 nghìn thiên nhiên linh thạch đâu có lỗ vốn, phải không?”
“Không lỗ!”
Hàn thành chủ bước lên phía trước, nói: “Hàn mỗ nguyện ý trả 100 nghìn thiên nhiên linh thạch!”
Không phải diễn kịch đâu, mà là thật tâm muốn trả đó.
Khi đến đây, hắn đã xác định tinh thần là mình sẽ c·hết, ai ngờ cứ điểm lại đạt tới quy mô thành trấn, hoàn toàn không cần ra ngoài chém g·iết làm gì, quả là chuyện siêu sướng!
Vừa an toàn sống sót lại còn được ra ngoài, bỏ chút tiền có đáng là bao!
“Hàn thành chủ.”
Quân Thường Tiếu nói: “Xem ra ngài cũng là người hiểu chuyện.”
Hàn thành chủ vung tay ném ra một chiếc nhẫn không gian, nói: “Bên trong có 100 nghìn khối thiên nhiên linh thạch, mời Quân tông chủ kiểm tra.”
“Không cần.”
Quân Thường Tiếu nhận lấy chiếc nhẫn, búng tay một cái.
“Vụt!”
Một tòa trận pháp lưu quang bỗng dưng hiện ra trước mặt mọi người, cách khoảng mười bước.
“Hàn thành chủ.”
Quân Thường Tiếu nói: “Đây là truyền tống trận thông tới Huyền Không Sơn, bây giờ ngài đã là người dùng cao cấp được duyệt, có thể thường trú trên đó, hoặc lập tức trở về Tinh Vẫn đại lục.”
Sau khi cứ điểm vừa đạt tới cấp bậc thành trấn thì trên chủ phong liền xuất hiện một cái thanh đồng chi môn.
Một cái ở phía dưới, một cái ở phía trên, biểu thị lối vào và lối ra.
Việc chia chúng ra, còn phân ở trên dưới là điều Quân Thường Tiếu không ngờ tới, nhưng cũng là điều hắn đắc ý nhất. Bởi vì cái ở phía trên đã được trận pháp gia trì, các võ giả muốn ra ngoài thì nhất định phải “đánh” tiền cho hắn.
“Xoạt!”
Hàn thành chủ không hề do dự, bước thẳng qua, rồi được truyền tống đến một tòa Huyền Phù Sơn.
“Hàn thành chủ.”
Một đệ tử tiến đến, chỉ về phía đình viện ẩn mình giữa rừng trúc phía trước, cười nói: “Đây là nơi ở của ngài.”
“Ừm.”
Hàn thành chủ gật đầu, rồi bước tới, vừa đi vừa quan sát kiến trúc rộng rãi đại khí xung quanh, cùng cảnh đẹp ý vui, không khỏi cảm khái: “Trả thù lao đãi ngộ quả nhiên là khác biệt!”
“Quân tông chủ.”
Mộc Trường Hồng lúng túng nói: “100 nghìn thiên nhiên linh thạch, Mộc mỗ…”
“Mộc thành chủ.”
Quân Thường Tiếu nói: “Ngươi không cần trả tiền.”
Mộc Trường Hồng có chút ngạc nhiên.
Tuy nhiên, người ta đã nói vậy rồi, nên hắn cứ mặt dày đi về phía truyền tống trận.
Khi Mộc thành chủ được truyền tống đến Huyền Phù Sơn, nhìn thấy kiến trúc xung quanh thì giọng điệu vô cùng khẳng định: “Lối kiến trúc này vô cùng tương tự với Vạn Cổ Tông, chắc chắn là do Quân tông chủ bọn họ tạo ra!”
“Cha.”
Mộc Hồng Liên bay tới bên cạnh, trên mặt nở nụ cười.
Mộc Trường Hồng khổ sở nói: “Nữ nhi, chẳng lẽ con đã đến đây từ trước rồi?”
“Vâng.” Mộc Hồng Liên đáp.
Gần đây, ông lo đến ăn không ngon ngủ không yên, ai ngờ đi vào nơi hẳn phải c·hết lại toàn gặp chuyện như thế này, Mộc Trường Hồng nhất thời dở khóc dở cười.
“Ai.”
Ông thở dài một hơi, nói: “Quân tông chủ trước giờ vẫn luôn nhấn mạnh sẽ có kỳ tích xảy ra, hóa ra đã sớm tính trước rồi.”
Mộc Hồng Liên nói: “Tông chủ vì cứ điểm của Tinh Vẫn đại lục mà đã từng bị mấy chục nghìn võ giả vị diện vây công đấy ạ.”
“Mấy chục nghìn tên?”
Mộc thành chủ trừng to mắt.
Người tiến vào vị diện chiến trường, tu vi thấp nhất cũng phải có Vũ Hoàng, mấy chục nghìn người cấp bậc này, chỉ cần nghĩ thôi cũng thấy kinh khủng rồi!
Mộc Hồng Liên nói: “Tuy rằng cuối cùng tông chủ g·iết hơn 20 nghìn tên, nhưng cũng vì vậy mà bị Thượng Giới chế tài.”
“Giết 20 nghìn?”
Tròng mắt Mộc Trường Hồng suýt chút nữa rớt ra ngoài.
“Vụt!”
Ngay lúc này, lại có một người từ trong trận pháp lưu quang đi ra, xem ra lại có thêm một người nộp 100 nghìn thiên nhiên linh thạch để trở thành người dùng cao cấp được duyệt.
Vụt! Vụt! Vụt!
Lần lượt có không ít cường giả Tinh Vẫn đại lục được truyền tống đến Huyền Phù Sơn.
Những người này xuất thân từ các đại gia tộc, 100 nghìn thiên nhiên linh thạch tuy là một số lượng lớn, nhưng chỉ cần có thể an toàn rời khỏi chiến trường thì chắc chắn lấy ra được.
Tài nguyên không có thì có thể kiếm, chứ mạng không còn thì cái gì cũng mất.
Dần dần, các võ giả phía dưới cũng nhận ra điều này, rồi ào ào nộp lên trên 100 nghìn thiên nhiên linh thạch, sau đó được truyền tống ra.
Chờ bọn họ đi vào Huyền Phù Sơn rộng lớn, nhìn ngắm kiến trúc tráng lệ thì không ai không bị rung động sâu sắc.
Vị diện chiến trường là nơi nào? Là một cái địa ngục khủng bố lúc nào cũng có thể c·hết người, nhưng mà trong cái địa ngục này, cứ điểm của mình lại được xây dựng hệt như thiên đường, chuyện này nằm mơ cũng không dám mơ tới!
“Quân tông chủ.”
Một bà lão tóc trắng nói: “Lão thân không mang nhiều thiên nhiên linh thạch như vậy, thiếu trước có được không?”
Quân Thường Tiếu nói: “Nhìn trang phục của tiền bối, hẳn là người của Diệu Hoa Cung?”
“Không sai.”
Bà lão tóc trắng nói: “Lão thân Hàn Thục Hoa, thái trưởng lão của Diệu Hoa Cung.”
Quân Thường Tiếu vội vàng đứng dậy, chắp tay nói: “Vạn Cổ Tông ta và quý cung sớm đã kết minh, vốn là người một nhà, sao có thể thu tiền của tiền bối được chứ? Thanh Dương, dẫn Hàn tiền bối lên trên, sắp xếp chỗ ở tốt nhất.”
“Vâng!”
Lý Thanh Dương chắp tay nói: “Hàn tiền bối, mời.”
Hàn Thục Hoa cứ thế mà ngơ ngác được đưa tới Huyền Phù Sơn, còn được an trí tại ngọn núi số 2 gần chủ phong nhất, chỗ ở cũng là biệt thự riêng siêu xa hoa.
Người như Hàn thành chủ sau khi được an trí xuống thì không chỉ có chỗ ở riêng, mà còn có thể lập tức rời đi, bởi vì thanh đồng chi môn vẫn đứng trên không chủ phong.
Nhưng mà.
Những cường giả dùng tiền tới đây, đương nhiên sẽ không dễ dàng rời đi như vậy.
Dù sao, chưa được mở mang kiến thức vị diện chiến trường ra sao, cứ vậy mà đi thì thật chẳng còn gì để nói!
…
Vụt!
Vụt!
Từng người từng người võ giả được truyền tống đến Huyền Phù Sơn, hưởng thụ đãi ngộ của người dùng cao cấp, túi tiền của Quân Cẩu Thặng cũng từ từ phình to.
Đương nhiên.
Không phải ai cũng nguyện ý bỏ tiền ra.
Tỉ như Thái Huyền Thánh Tông và Hạo Quang Thánh Tông, những đại tông môn nhất lưu này.
“Chư vị.”
Quân Thường Tiếu nói: “Bổn tọa chỉ cho các ngươi một phút để cân nhắc, nếu không giao tiền thì tự gánh lấy hậu quả.”
Trưởng lão của Hạo Quang Thánh Tông thản nhiên nói: “Quân tông chủ, việc cứ điểm này có phải do ngươi kiến tạo hay không vẫn chưa thể xác định, cứ vậy mà trắng trợn lừa gạt tiền của mọi người thì thực sự hơi quá đáng đấy.”
Mẹ kiếp!
Dám nói lão tử lừa tiền hả?
“Bốp!”
Quân Thường Tiếu búng tay một cái!
Lưu quang dưới chân hơn mười cường giả của Thái Huyền Thánh Tông và Hạo Quang Thánh Tông lóe lên, rồi trong nháy mắt bị truyền tống ra bên ngoài cứ điểm, đặt mình vào trong một hoàn cảnh xa lạ với túc sát chi khí nồng đậm.
“Vụt! Vụt! Vụt!”
Mấy trăm đạo lưu quang đột nhiên bay tới, bao vây bọn họ.
Những người này có năm tên chữ “Địa”, mười mấy tên chữ “Huyền”, thực lực vô cùng cường hãn.
“Khặc khặc kiệt!”
Lão giả cầm đầu cười âm u quái dị: “Mấy tên này hình như là võ giả của Tinh Vẫn đại lục, g·iết c·hết bọn chúng thì có điểm cống hiến!”
Sắc mặt cường giả của Thái Huyền Thánh Tông và Hạo Quang Thánh Tông đột nhiên biến sắc.
Thực lực của bọn họ cũng không tệ, nhưng chỉ có hai Vũ Thánh và mấy Bán Thánh, so với những võ giả vị diện này thì khẳng định là kém một trời một vực.
“Chư vị.”
Ngay lúc này, giọng của Quân Thường Tiếu truyền đến: “Các ngươi hiện đang ở bên ngoài cứ điểm, sẽ phải gánh chịu vô số công kích của võ giả vị diện, có thể sống sót trở về hay không thì… tùy vào mệnh lớn nhỏ thôi.”
Lời này mang một ý khác là, trả thù lao thì ở biệt thự, không trả thì đắp chiếu!
“Quân tông chủ!”
Vị cường giả cấp Vũ Thánh của Hạo Quang Thánh Tông vội vàng hô lớn: “Chúng ta nguyện ý trả thù lao!”