Chương 971 Tinh Vẫn đại lục cường giả, cảm giác IQ bị vô cùng lớn làm nhục
- Trang chủ
- Vạn Cổ Đệ Nhất Tông (Bản dịch)
- Chương 971 Tinh Vẫn đại lục cường giả, cảm giác IQ bị vô cùng lớn làm nhục
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 971 Tinh Vẫn đại lục cường giả, cảm giác IQ bị vô cùng lớn làm nhục
Chương 971: Cường giả Tinh Vẫn đại lục, cảm thấy IQ bị sỉ nhục thậm tệ
Chương 971: Cường giả Tinh Vẫn đại lục, cảm thấy IQ bị sỉ nhục thậm tệ
Sau khi Trù Thần giải đấu lớn kết thúc, hình ảnh trận pháp trên các thành trì phải vận chuyển mất mấy tháng mới dừng hẳn. Các loại quảng cáo khoa trương khiến võ giả đại lục đau đầu nhức óc.
Mà lại.
Bọn họ còn phát hiện ra một quy luật!
Từ sau Long Hổ tranh bá đến nay, chỉ cần hình ảnh trận pháp được mở ra, Vạn Cổ tông tông chủ nhất định là kẻ đầu tiên xuất hiện trước ống kính!
Vậy nên, lần này màn sáng trận pháp đột ngột khởi động trở lại, toàn bộ Tinh Vẫn đại lục nhất thời như ong vỡ tổ, da đầu ai nấy đều căng như dây đàn!
“Vèo!”
Trong nháy mắt, màn hình trên các đại thành trì đồng loạt hiện lên.
Quân Thường Tiếu mặt mày tươi rói xuất hiện trong ống kính, nho nhã lễ độ cười nói: “Người xem bằng hữu, ta nhớ các ngươi muốn c·hết!”
Ối giời ơi!
Đúng là đoán trúng phóc!
Cái tên đáng ghét kia lại xuất hiện!
“Bịch!”
Võ giả các đại thành trì vừa thấy Quân Thường Tiếu xuất hiện trên màn sáng, lập tức ngã quỵ một mảng lớn.
Cái loại năng lực đánh rắn động cỏ này, dù là Vũ Thánh cũng không làm được, đủ thấy vầng sáng nhân vật chính của Cẩu Thặng mạnh mẽ đến mức nào!
“… ”
Đứng bên cạnh, khóe miệng Hàn thành chủ hơi giật giật.
Thật tình mà nói, nhìn cái mặt cười nhăn nhở cùng giọng điệu bỡn cợt của gã, hắn hận không thể xông lên đè nghiến xuống đất mà chà đạp vài cái.
“Khụ, khụ, khụ.”
Quân Thường Tiếu hắng giọng, nói: “Chư vị, hẳn là các ngươi cũng đã biết chuyện vị diện chiến trường rồi chứ?”
“Vị diện chiến trường?”
Võ giả các thành trì ngơ ngác cả mặt.
Sắc mặt Hàn thành chủ đại biến, vội vàng truyền âm: “Quân tông chủ, chuyện này tuyệt đối không thể nói ra được!”
Chuyện liên quan đến vị diện chiến trường, trừ các đại thế lực và tán tu có tu vi tương đối mạnh biết được, võ giả bình thường chắc chắn không rõ tình hình. Biết cũng chẳng giúp ích được gì, mà còn rất dễ gây nên khủng hoảng trên đại lục.
“Không biết sao?”
Sắc mặt Quân Thường Tiếu đột nhiên trở nên nghiêm túc, nói: “Hàn thành chủ, vị diện chiến trường liên quan đến tương lai của Tinh Vẫn đại lục, giấu diếm được nhất thời, chẳng lẽ giấu diếm được cả đời sao?”
“Việc này…” Hàn thành chủ im lặng.
“Võ giả Tinh Vẫn đại lục đều có quyền được biết rõ tình hình. Thế giới của mình sắp gặp phải kiếp nạn gì, dù là không giúp được gì đi chăng nữa!”
Quân Thường Tiếu nói lớn tiếng, không hề đơn độc truyền âm, mà là muốn toàn bộ đại lục đều nghe thấy!
“Vị diện chiến trường?”
“Kiếp nạn?”
Đám võ giả càng thêm mờ mịt.
Còn những võ giả đã biết rõ tình hình thì tràn ngập bi thương.
Chuyện vị diện chiến trường đã bị họ nén chặt trong lòng từ lâu. Họ không dám nói cho người thân bạn bè, sợ họ lo lắng. Nhưng đây chẳng phải cũng là một kiểu giày vò hay sao.
“Chư vị!”
Quân Thường Tiếu nhìn thẳng vào ống kính, thần sắc nghiêm nghị nói: “Thượng giới có quy định, cứ mỗi 5 năm sẽ chọn ra một vị diện, tiến vào chiến trường do họ khai mở để chém g·iết lẫn nhau. Kẻ thắng sống, kẻ thua c·hết!”
“Rất không may.”
Gã nói tiếp: “Vị diện chiến trường lần này, Tinh Vẫn đại lục của chúng ta đã bị chọn. Nhất định phải điều động 2000 cường giả có tu vi thấp nhất là Vũ Hoàng, tiến vào bên trong, cùng các vị diện khác vốn thực lực cường đại giao chiến!”
Toàn bộ võ giả đại lục đều ngây người!
Chỉ cần dùng đầu ngón chân để suy nghĩ một chút thôi, cũng có thể hiểu được cái gọi là chiến trường kia, chắc chắn tàn khốc vô cùng!
“Tinh Vẫn đại lục chúng ta kể từ sau chư Đế chi chiến thì không thể nào gượng dậy nổi. Việc đi vị diện chiến trường không khác gì hành động chịu c·hết, cho nên nói là tai họa ngập đầu cũng chẳng ngoa!” Quân Thường Tiếu nói thêm.
“Bịch!”
Tại một cửa thành nào đó, mấy thiếu niên cùng nhau quỳ xuống đất, nước mắt rơi như mưa, nói: “Sư tôn, người nói không lâu sau sẽ rời đi một thời gian, còn muốn chúng con phải thật tốt tu luyện. Chẳng lẽ…”
“Haizz.”
Vị lão giả kia quay lưng về phía đồ nhi, thở dài nói: “Không sai, vi sư phải đi vào vị diện chiến trường!”
Một số tiểu bối luôn cảm thấy có gì đó không ổn, giờ nghe Quân Thường Tiếu nói xong, lại liên tưởng đến việc trưởng bối của mình từ lâu trước đó đã tựa như đang an bài hậu sự, nhất thời bừng tỉnh đại ngộ!
“Cha.”
Tại một gia tộc nọ, một thanh niên chạy vào, quỳ trước mặt phụ thân, khóc nói: “Có phải ngài muốn đi vị diện chiến trường, cho nên mới nhường vị trí gia chủ cho con không?”
“Nhi tử.” Gia chủ đứng dậy, xoa đầu hắn, nói: “Con đã biết thì càng phải nỗ lực tu luyện hơn nữa. Tương lai Tần gia phải dựa vào con đấy.”
“Cha! Có thể không đi vị diện chiến trường được không!” Thanh niên khóc lóc.
Gia chủ thấy c·hết không sờn nói: “Vị diện chiến trường đối với Tinh Vẫn đại lục mà nói là một tràng t·ai n·ạn. Dù cha biết rõ nơi đó là núi đao biển lửa, cha cũng muốn xông vào một phen, bởi vì… chí ít có thể mang đến một tia hy vọng cho hậu bối.”
…
Trong ống kính màn sáng cũng có Hàn thành chủ. Hắn vẫn luôn giữ im lặng, sắc mặt càng thêm thống khổ. Điều này khiến võ giả đại lục ý thức được, Quân Thường Tiếu không hề yêu ngôn hoặc chúng!
Vị diện chiến trường tồn tại!
Tinh Vẫn đại lục ta, thật sự phải đối mặt với một trường hạo kiếp!
“Có điều…”
Ngay lúc này, lời nói của Quân Thường Tiếu xoay chuyển, cười nói: “Những cường giả sắp tiến vào vị diện chiến trường kia, nếu như nguyện ý chi ra chút tiền để mà khơi thông quan hệ, thì sẽ không gặp bất kỳ nguy hiểm nào.”
Vừa nãy còn nghiêm túc một mặt, đột nhiên lại cười toe toét. Sự chuyển hướng này quá nhanh, khiến võ giả đại lục ngơ ngác cả người.
“Quân tông chủ!”
Hàn thành chủ trừng lớn mắt, nói: “Khơi thông quan hệ là ý gì?”
“Hao tài tiêu tai.” Quân Thường Tiếu đáp.
Hàn thành chủ đương nhiên hiểu ý nghĩa của việc hao tài tiêu tai, vội vàng hỏi: “Tìm ai để khơi thông quan hệ?”
Quân Thường Tiếu chỉ vào mình, nói: “Ta.”
“Ngươi?”
“Không sai.”
Hàn thành chủ suy sụp nói: “Quân tông chủ, hạo kiếp của Tinh Vẫn đại lục sắp xảy ra, ngươi còn nói đùa như vậy, lương tâm không cắn rứt sao?”
Những võ giả thuộc nhóm đầu tiên phải tiến vào thì giận tím mặt.
Họ mang quyết tâm hẳn phải c·hết mà đi vị diện chiến trường, tên này thế mà lại nghênh mặt ra đùa cợt, thật không thể nào nhẫn nhịn nổi.
“Quân mỗ biết chư vị không tin, nên lười giải thích. Chờ các ngươi tiến vào vị diện chiến trường rồi, sẽ rõ ràng thôi.”
Quân Thường Tiếu không thèm cưỡng ép giải thích làm gì. Dù sao, có nói ra cứ điểm đã phát triển đến quy mô thành trấn, bọn họ chắc chắn cũng chẳng tin. Chỉ có đợi đến khi tận mắt chứng kiến thì chân tướng mới sáng tỏ.
“Có điều.”
Quân Thường Tiếu nói bổ sung: “Bổn tọa có chuyện xấu phải nói trước. Võ giả thuộc nhóm đầu tiên tiến vào vị diện chiến trường, bây giờ chỉ cần đưa cho ta 10 ngàn viên thiên nhiên linh thạch, liền có thể bình an vô sự trong chiến trường. Còn nếu đợi đến khi vào rồi mới đưa, giá cả sẽ lật lên gấp mấy lần đấy.”
“10 ngàn viên thiên nhiên linh thạch?”
“Tên này coi chúng ta là kẻ ngốc chắc?”
“Ta thấy, đây không phải là đùa cợt, mà là cố ý lừa gạt tiền!”
Cường giả Tinh Vẫn đại lục giận tím mặt, thậm chí cảm thấy IQ của mình bị sỉ nhục thậm tệ!
Hàn thành chủ cũng không nhịn được, trầm giọng nói: “Quân tông chủ, ngươi lợi dụng thời khắc đại lục g·ặp n·ạn để ra lừa gạt tiền, có phải là quá đáng lắm rồi không!”
Đưa cho gã 10 ngàn viên thiên nhiên linh thạch, để được bảo vệ bình an trong vị diện chiến trường á? Chỉ có kẻ đầu óc bị lừa đá mới tin thôi!
“Vèo!”
Ngay lúc này, ấn tượng trận pháp trên các thành trì đóng lại.
“Hàn thành chủ.”
Quân Thường Tiếu chắp tay nói: “Lời đã đến đây, tin hay không là chuyện của các ngươi. Quân mỗ xin cáo từ trước.”
Nói xong, gã quay người rời đi.
Lần này tới Trung Tôn Châu mượn nhờ trận pháp để cáo tri sự tình cho toàn thế giới, mục đích chủ yếu là để cường giả khắp nơi chuẩn bị tinh thần tiến vào vị diện đại lục, còn việc có đưa tiền hay không cũng không quan trọng. Bởi vì đợi vào rồi, kiếm lời càng nhiều!
Nói trắng ra.
Quân Thường Tiếu chỉ là nói trước cho mọi người biết thôi. Đợi đến khi các ngươi thật sự đặt chân đến vị diện chiến trường, tận mắt nhìn thấy quy mô cứ điểm của Tinh Vẫn đại lục, tự nhiên sẽ hiểu rõ có phải ta đang nói dối hay không. Rồi sau đó cam tâm tình nguyện đưa cho ta càng nhiều thiên nhiên linh thạch hơn mà thôi.
Có người sẽ hỏi, đám lão đại tông môn kia tiến vào vị diện chiến trường, nếu như không trả thù lao thì sao?
Giả thiết này không tồn tại!
Chỉ cần Quân Cẩu Thặng muốn lừa bịp người, chắc chắn sẽ có vô vàn biện pháp.
Hơn nữa.
Việc này còn thật sự không tính là đe dọa. Chí ít hắn đã nỗ lực và cố gắng vì cứ điểm của Tinh Vẫn đại lục. Hắn còn đánh phục các đại lục xung quanh. Đối với Tinh Vẫn đại lục vốn tình thế chắc chắn phải c·hết, bây giờ e rằng sẽ diễn biến thành đi vào du lịch, đi chơi thanh minh. Vậy thì việc thu tiền của họ chẳng lẽ lại không cần thiết à? Chẳng lẽ không phải là thiên kinh địa nghĩa sao?
“Haizz.”
Trở lại Vạn Cổ tông, Quân Thường Tiếu ngồi phịch xuống ghế, lắc đầu nói: “Không ngờ ta, Quân Thường Tiếu, lại có một tính cách cao thượng, sẵn sàng cứu vớt thế giới khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng. Sau khi biết được chân tướng, liệu Hàn thành chủ bọn họ có tặng ta cẩm kỳ không nhỉ?”
—
PS: Mấy hôm sau có việc bận, nên việc đổi mới có thể không đúng giờ và không ổn định. Ân, học Quân Cẩu Thặng làm nền trước một chút!