Chương 968 Hiệp Ẩn, Hóa Thân
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 968 Hiệp Ẩn, Hóa Thân
Chương 968: Hiệp Ẩn, Hóa Thân
Tông chủ ban thưởng thần binh, Tiêu Tội Kỷ trong khoảng thời gian ngắn đã tưởng tượng qua vô số lần, còn mơ mộng có thể oai phong lẫm liệt như Nhị sư huynh Thiên Sát Lôi Văn. Nhưng khi thấy rõ đó lại là cái nồi, hắn liền ngây ra như phỗng, đứng chôn chân tại chỗ hồi lâu!
“Cái… cái này là thần binh của ta sao?”
Lý Phi cùng Điền Thất thì khóe miệng giật liên hồi.
Nồi mà cũng tính là vũ khí ư?
Thôi được, coi như là vũ khí đi, nhưng không phải nên cho Liễu sư muội sao? Dù sao những lúc không chiến đấu, còn có thể lấy ra xào rau cho mọi người ăn nữa chứ!
Cái nồi này đến từ Thần Binh Các, có tên Vân Chu Hiệp Ẩn, lại còn là màu ám kim, toát lên vẻ cao quý đại khí. Có điều, vì tạo hình quá đặc biệt, nên rất khó để võ giả chấp nhận.
Thử tưởng tượng xem…
Đang đánh nhau mà lại cõng nồi trên lưng, hình ảnh này đúng là cay mắt quá đi.
“Tội Kỷ.”
Quân Thường Tiếu chân thành nói: “Vật này tên là Vân Chu Hiệp Ẩn, tuy tạo hình quỷ dị, nhưng nó là một loại thần binh phòng ngự hiếm thấy, vô cùng thích hợp với ngươi.”
Thần binh phòng ngự ư?
Tiêu Tội Kỷ đang chán nản nhất thời phấn chấn hẳn lên.
Từ khi trở thành đệ tử Vạn Cổ Tông, hắn đã hoàn toàn mê mẩn việc rèn luyện thân thể, luôn truy cầu phòng ngự cực hạn. Nếu vật này có thể giúp hắn mạnh hơn, thì tạo hình có ra sao cũng chẳng hề gì.
Tiêu Tội Kỷ ôm lấy Vân Chu Hiệp Ẩn, nói: “Đa tạ tông chủ ban thưởng nồi!”
“… ” Dạ Tinh Thần im lặng nghĩ: “Binh khí mất mặt như thế này, hắn có tự tin lấy ra dùng trong chiến đấu không vậy?”
A Ngưu là một nam nhân có tôn nghiêm, đừng nói cái nồi này là thần binh, dù là thần khí từ thượng giới hắn cũng không dùng, vì nó quá mất mặt!
Tiêu Tội Kỷ lại chẳng nghĩ vậy, hắn từng là phế vật, cũng từng đi ăn xin mấy năm, nên không thèm để ý đến cái gọi là thân phận. Nếu vũ khí có thể giúp ích cho hắn, thì hắn sẽ không do dự mà sử dụng.
“Tội Kỷ.”
Quân Thường Tiếu nói: “Trên nồi có lỗ khảm, có thể kích phát tất sát kỹ. Nếu ngày mai chiến trường u linh xuất hiện, ngươi có thể đem ra thử xem.”
“Vâng ạ!”
Tiêu Tội Kỷ tuân lệnh.
…
Hôm sau.
Chiến trường u linh xuất hiện đúng hẹn.
Lý Thanh Dương và mọi người ăn ý đứng im, nhìn Tiêu Tội Kỷ cõng nồi trên lưng, một mình tiến lên.
“Tất sát kỹ là gì đây?”
Quân Thường Tiếu đầy mong đợi ngồi ngoài đại điện.
Tất sát kỹ của Thiên Sát Lôi Văn có thể ngưng tụ lôi kiếp, khiến Tử Lân Yêu Vương phải dùng đến ba phần sức mạnh để phòng ngự. Cái nồi này tuy tạo hình kỳ lạ, nhưng dù sao cũng tốn 10000 điểm cống hiến để mua, chắc uy lực cũng không phải tầm thường.
“Đạp!”
Tiêu Tội Kỷ dừng bước.
Hắn lấy Vân Chu Hiệp Ẩn từ sau lưng ra, đặt nghiêng trước người.
“Hưu! Hưu! Hưu!”
Mấy trăm chiến trường u linh hai mắt lóe u quang, nhất thời có tư duy cùng hành động, đồng thời phát ra uy nghiêm đáng sợ.
Tình huống bây giờ là, trong khu vực giao chiến có thể nổ ra bất cứ lúc nào, chỉ có Tiêu Tội Kỷ một mình đối mặt với đám sinh vật đến từ thượng giới.
“Két!”
“Két! Két! Két!”
Chiến trường u linh đồng loạt giơ tay, từng chuôi trường thương đen kịt xuất hiện, rồi nhanh chóng tiến lên!
Tiêu Tội Kỷ ngẩng đầu, ngón tay cái ấn vào lỗ khảm, một ký ức đặc thù tràn vào thức hải.
Khi Lý Thanh Dương kích hoạt tất sát kỹ Thiên Sát Lôi Văn, cũng đã nhận được ký ức tương tự, đồng thời biết tên và cách sử dụng.
Khẩu quyết liên tục hiện lên trong thức hải, Tiêu Tội Kỷ nhất thời hiểu rõ. Hắn dang hai tay, ôm Vân Chu Hiệp Ẩn vào ngực, quát lớn: “Hiệp Ẩn, Hóa Thân!”
“Hưu!”
Ánh sáng ám kim lóe lên, trong nháy mắt bao phủ lấy hắn.
Ánh sáng này rất mạnh, làm Lý Thanh Dương và Dạ Tinh Thần suýt chút nữa không mở mắt ra được. Cùng lúc đó, một luồng khí tức nặng nề cuồng bạo ập đến.
Một lát sau, ánh sáng ám kim dần yếu đi.
Tiêu Tội Kỷ vẫn đứng tại chỗ, chiếc nồi lớn ban nãy bỗng biến mất.
Khoan đã!
Hình như sư đệ đã biến đổi!
Lý Thanh Dương và Dạ Tinh Thần đồng loạt trợn tròn mắt.
Tiêu Tội Kỷ giờ đang quay lưng về phía họ, nhưng sau khi dùng linh niệm dò xét, họ phát hiện da thịt trần của hắn hiện lên màu ám kim, còn có ánh sáng lấp lánh quanh thân. Mái tóc đen vốn được buộc gọn, giờ cũng đã biến thành màu ám kim, xõa tung tùy ý.
“Má ơi!”
Quân Thường Tiếu kinh ngạc thốt lên: “Biến thân rồi!”
“Cảm giác cả người như hòa làm một với đại địa.” Tiêu Tội Kỷ nắm chặt tay, rồi từ từ ngẩng đầu. Đôi mắt hắn cũng biến thành màu ám kim, giữa mi tâm in một chữ ‘Hiệp’.
“Không phải Spider Man, không phải Iron Man, càng không phải hiệp sĩ lợn…” Quân Thường Tiếu trịnh trọng nói: “Giờ khắc này, hắn là Cõng Nồi Hiệp!”
“Đạp!”
Bỗng nhiên, Tiêu Tội Kỷ dậm chân xuống đất, trong nháy mắt hóa thành một viên đạn pháo ám kim phóng đi.
“Hưu! Hưu! Hưu!”
Cùng lúc đó, hơn chục chiến trường u linh giơ trường thương, đầu thương nhất thời phun ra chùm sáng.
“Đinh! Đinh! Đinh!”
Tiêu Tội Kỷ chẳng hề né tránh, cứ thế lao thẳng, mặc cho chùm sáng oanh kích tới tấp.
Lý Thanh Dương kinh ngạc kêu lên: “Thân thể sư đệ như sắt thép, hoàn toàn không hề hấn gì trước chùm sáng, thậm chí… còn bật ngược lại!”
Hệ thống nói: “Sau khi đệ tử của ngươi ám kim hóa thân thể, độ phòng ngự còn mạnh hơn cả mặc một bộ phòng cụ Địa Cấp!”
“Đúng thôi!”
Quân Thường Tiếu cười đáp: “Thần binh mua bằng 1 vạn điểm cống hiến, dù là cái nồi thì cũng chẳng phải tầm thường.”
“Đạp!”
Tiêu Tội Kỷ hứng chịu hàng chục chùm sáng, xông đến trước mặt chiến trường u linh đứng đầu. Tay phải hắn nắm thành quyền, mang theo ánh sáng ám kim, trực tiếp oanh tới. “Bành” một tiếng nổ vang, chiếc mũ trụ kiên cố nứt toác.
“Phù phù!”
Tên khải giáp mất đầu ngã xuống đất.
Nhất quyền miểu sát!
Mà lại, hắn còn miểu sát một tên đã gần chạm tới đỉnh phong Huyền Cấp, chỉ còn kém Hoàng Cấp!
Không có vũ khí, chỉ với tu vi Nhị phẩm Vũ Hoàng, chỉ dựa vào nắm đấm mà oanh sát, có thể thấy tất sát kỹ này khủng bố đến mức nào!
“Xoát! Xoát!”
Mấy tên chiến trường u linh sau lưng lao đến, trường thương quán chú năng lượng, hung hăng đâm vào lưng Tiêu Tội Kỷ, “Đinh đinh đinh” vang lên, Tiêu Tội Kỷ vẫn đứng vững không hề nhúc nhích.
Quân Thường Tiếu nói: “Đao thương bất nhập!”
“Cút!”
Tiêu Tội Kỷ nổi giận gầm lên, tay siết chặt, một luồng sóng khí màu vàng kim bộc phát, hất văng hơn hai mươi chiến trường u linh ra ngoài.
“Hưu! Hưu! Hưu!”
Ngay lúc này, mấy chuôi trường thương khác đâm tới!
Tiêu Tội Kỷ lướt đi, kẹp chặt toàn bộ binh khí đang tấn công vào nách, rồi xoay người một vòng, hất văng đám chiến trường u linh.
“Răng rắc! Răng rắc!”
Sức mạnh bộc phát giữa hai tay, bóp gãy hết tất cả trường thương!
“Trâu bò!”
Lý Phi và Điền Thất há hốc mồm kinh ngạc!
Tuy rằng đám chiến trường u linh tấn công sư đệ chỉ ở mức trung đẳng Hoàng Cấp, nhưng một người độc chiến nhiều như vậy, họ tuyệt đối không làm được!
Đứng trên chủ phong quan chiến, Tử Lân Yêu Vương gật gù: “Nhục thân của tên nhóc này khá đấy.”
Bành!
Bành!
Bành!
Trong khu vực giao chiến, song quyền của Tiêu Tội Kỷ như đạn pháo, hễ oanh trúng mũ giáp của chiến trường u linh, thì chắc chắn vỡ nát tại chỗ.
Chỉ một lát sau, khải giáp vỡ vụn đã chất đống đến hơn 20 bộ.
Đương nhiên, chiến trường u linh sẽ không để Tiêu Tội Kỷ ngang ngược như vậy. Mấy tên Huyền Cấp xông lên, hội tụ năng lượng vào đầu thương, oanh kích vào người hắn, nhưng cũng chỉ đẩy lùi hắn được vài bước.
“Quá lợi hại!” Quân Thường Tiếu nói.
Chống lại đòn tấn công của mấy tên mạnh hơn nửa bước Vũ Thánh, cho thấy phòng ngự của đệ tử đã có biến đổi lớn sau khi hóa thân thành Cõng Nồi Hiệp, không nói đến chiến thắng, ít nhất có thể tự vệ.
“Tiêu Tội Kỷ hóa kim mạnh quá!”
Các đệ tử vừa kinh sợ, vừa nhận ra rằng, dù tông chủ tặng vật kỳ lạ, thì nó vẫn vô cùng lợi hại!
Cố gắng, cố gắng hơn nữa!
Phải tranh thủ mang lại nhiều cống hiến hơn cho tông môn, để có được thần binh lợi khí của riêng mình!
“Sư huynh!”
Đúng lúc này, Tiêu Tội Kỷ sụp đổ truyền âm: “Mấy huynh lên giúp đi, một mình ta sắp không chịu nổi nữa rồi!”