Chương 906 Theo phát triển bước vào phát đạt
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/7Kn8fX3dKr
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 906 Theo phát triển bước vào phát đạt
Chương 906: Theo đà phát triển mà đi lên
Mộc Trường Hồng cùng Dịch Thiên Hành sau khi nghe ngóng tin tức, đã tìm đến Vạn Cổ Tông để tham quan. Đến khi bọn họ cảm nhận được thuộc tính thiên địa tinh thuần bên trong tông môn, cùng với những vách núi cao vút, rộng lớn, cả đám lại lần nữa chấn động sâu sắc.
Tông môn quật khởi này, giờ đây đã thay da đổi thịt, linh khí dồi dào, quả thực đã có nội tình của một đại tông môn!
“Quân tông chủ.”
Tư Đồ Hạo Vân khó hiểu hỏi: “Ngọn núi này sao đột nhiên thay đổi đến vậy?”
Mộc Trường Hồng và Dịch Thiên Hành cũng đầy vẻ mặt khó hiểu không kém.
Điều khiến họ càng khó hiểu hơn là, trên núi tại sao lại có linh khí thuộc tính mãnh liệt đến vậy? Chẳng lẽ là linh khí hồi phục?
Nhưng hồi phục cũng cần phải có quá trình, cần phải có dị tượng trời sinh chứ, sao lại thình lình xuất hiện thế này!
Kỳ quái!
Quá kỳ quái!
“Thực không dám giấu giếm.”
Quân Thường Tiếu giải thích: “Thiết Cốt Sơn chính là căn cơ của Vạn Cổ Tông ta. Vào thời thượng cổ, nơi này vốn thuộc về động thiên phúc địa, sau nhân thế suy thoái mà bị phong ấn dưới lòng đất.”
“Mấy năm gần đây, Quân mỗ luôn nghiên cứu sách cổ, biết được huyền bí bên trong, dùng thần thông chi thuật tiền bối lưu lại, rốt cục đã kích phát nó lần nữa. Khi linh khí khôi phục, hình dạng ngọn núi và mặt đất cũng trở về hình thái ban đầu.”
Mặc kệ đối phương có tin hay không, cứ thổi phồng lên đã rồi tính.
Lời giải thích này tuy gượng ép, nhưng Mộc Trường Hồng và những người khác thật sự không thể hiểu được tại sao Thiết Cốt Sơn lại đột ngột biến đổi lớn đến vậy, nên chỉ có thể miễn cưỡng chấp nhận.
Quân Thường Tiếu lo lắng bọn họ sẽ còn tiếp tục hỏi han, để tránh lộ ra chân tướng, bèn chuyển chủ đề: “Ba vị, ở lại dùng bữa cơm rau dưa nhé?”
Mộc Trường Hồng đáp ngay: “Vậy làm phiền thôi.”
Mẹ kiếp!
Đến khách sáo một chút cũng không có, ba người các ngươi có phải cố ý đến tông môn ta ăn chực không hả!
Ai mà không biết Liễu Uyển Thi là vô địch Thực Thần giải đấu lớn cơ chứ. Đến đây rồi, chắc chắn phải ăn một bữa ra trò mới chịu đi.
Vạn Cổ Tông sau khi cải tạo, quả thực đã bắt đầu hội tụ nội tình.
Tuy vẫn còn rất yếu, chưa thể sánh ngang với các tông môn đỉnh phong, nhưng cũng coi như từ giai đoạn phát triển ban đầu chính thức bước vào giai đoạn thịnh vượng.
Đương nhiên.
Chỉ dựa vào linh khí hồi phục tạo thành mây biển lượn lờ trong núi thì không thể hoàn toàn làm nổi bật độ trâu bò của một tông môn được, mà cần phải không ngừng bồi đắp thêm sức mạnh bên trong nữa.
“Lê đường chủ.”
Ngồi tại Tế Vũ Đường, Quân Thường Tiếu nói: “Ra lệnh cho thành viên Mua Sắm Đường, thu thập thêm nhiều cây cỏ quý hiếm ở bên ngoài, sau đó đem về trồng trên mỗi ngọn núi.”
“Rõ.”
Lê Lạc Thu nhanh chóng phân phó xuống.
Vô số thành viên Mua Sắm Đường lần lượt tiến về các thành lớn, mua đủ loại thảm thực vật.
“Hộ tông đại trận cũng cần phải mở rộng.”
Quân Thường Tiếu tìm đến Chân Đức Tuấn, hai người cùng nhau thảo luận lên kế hoạch hệ thống trận pháp hoàn toàn mới.
Mỗi một sơn phong đều có trận pháp hộ tông riêng biệt, kết nối với nhau, không chỉ có thể đồng thời mở ra, mà còn có thể mở riêng từng cái.
“Chân lão.”
Quân Thường Tiếu nói: “Việc tông môn đại trận xin giao cho ngươi.”
“Ừm!”
Chân Đức Tuấn bắt đầu cùng các thành viên Trận Pháp Đường bận rộn công việc.
Toàn bộ Vạn Cổ Tông trên dưới đều đang bận rộn, người thì giúp vận chuyển vật liệu xây dựng, người thì giúp trồng cây cối, thảm thực vật.
Các đường khẩu thành viên cũng không hề nhàn rỗi, tích cực chuẩn bị cho việc chuyển đến sơn phong mới.
Nhất là Ngụy lão, giờ phút này đang dẫn Tôn Bất Không và những người khác chọn địa điểm dưới Y Dược đỉnh, xác định vị trí dược viên mới.
Linh khí trước đây bị cố ý phong ấn, chỉ có thể khai mở ở những địa điểm cố định. Giờ đây, khi nó đã được giải phóng hoàn toàn và hội tụ khắp Thiết Cốt Sơn, việc lựa chọn địa điểm trở nên thuận tiện hơn nhiều, quy mô cũng lớn hơn.
Chiến Kỵ Đường cũng chọn một mảnh đất gần sơn phong của mình để xây thao trường, dùng cho việc huấn luyện hàng ngày.
Có thể nói, Vạn Cổ Tông mỗi ngày đều có sự thay đổi mới, mỗi ngày đều tiến bộ.
Khi ngoại giới võ giả biết được Thiết Cốt Sơn là vùng đất linh khí hồi phục, ngọn núi cũng đã thay đổi, tất cả đều tranh nhau chen lấn đến tham quan.
“Tông chủ.”
Ninh Độc Tỉnh báo cáo: “Dạo gần đây, lượng du khách đến Thiết Cốt Trấn tăng vọt.”
“Rất bình thường.”
Quân Thường Tiếu không hề ngạc nhiên, nói: “Vạn Cổ Tông ta ở Tinh Vẫn Đại Lục cũng xem như là một tông môn nổi danh rồi.”
“Tất nhiên sẽ thu hút rất nhiều người chú ý.”
“Truyền lệnh xuống.”
Hắn trầm ngâm một chút rồi nói: “Bảy ngày sau, tông môn sẽ mở cửa cho bất kỳ ai đến tham quan, nhưng phải nộp 10 ngàn lượng bạc.”
Ninh Độc Tỉnh ngạc nhiên.
Cái kiểu giao tiền để lên tham quan này hơi bị “bá đạo” à nha!
“Các ngươi nghe nói chưa, không lâu sau Vạn Cổ Tông sẽ mở cửa cho mọi người tham quan, chỉ cần nộp 10 ngàn lượng bạc là có thể vào xem thỏa thích?”
“Đương nhiên nghe rồi, ta đã chuẩn bị tiền đầy đủ đây này!”
“Linh khí lượn lờ, tựa chốn tiên cảnh, có thể vào tham quan một chuyến là đáng đồng tiền bát gạo!”
Những võ giả từ các châu quận đang tạm trú tại Thiết Cốt Trấn chỉ có thể đứng dưới chân núi quan sát, ai nấy đều động tâm, căn bản không hề quan tâm đến 10 ngàn lượng bạc.
Vài ngày sau.
Dưới chân núi Thiết Cốt Sơn, tụ tập mấy ngàn người.
Sau khi lục tục nộp ngân phiếu, họ được Lý Thượng Thiên cùng các đệ tử chỉ huy, tiến vào Vạn Cổ Tông.
“Vù vù!”
“Hô hô hô —— ——”
Vừa bước vào ngoại viện, các đệ tử ngoại môn đang tu luyện ở diễn võ trường, khí thế bộc phát ra khiến cho họ đều biến sắc mặt.
“Thật mạnh!”
“Những đệ tử này đều là cao thủ cả!”
Mọi người tham quan ngoại viện, đại điện trước, sau đó lại đến nội viện, đến khi xem mấy sơn phong đang trong quá trình xây dựng, toàn bộ quá trình đều chìm đắm trong kinh ngạc và rung động.
Linh khí dồi dào, kiến trúc hùng vĩ, dù là những võ giả kiến thức rộng rãi cũng phải thán phục trong lòng. Vạn Cổ Tông này đã có phong thái của một tông môn hạng nhất nhì rồi!
Đương nhiên.
Một số võ giả đến tham quan không phải để thưởng thức sự hùng mạnh của Vạn Cổ Tông, mà là để khảo sát không khí võ học của tông môn, và quyết định đợi con cái thành niên, dù có đủ tiêu chuẩn hay không cũng phải đến tham gia khảo hạch.
Quân Thường Tiếu cho phép họ vào, không phải để biến tông môn thành khu du lịch kiếm tiền, mà là muốn mượn cơ hội này để tuyên truyền rầm rộ, để thế nhân hiểu rõ hơn về Vạn Cổ Tông, sau đó thu hút những thiếu niên tư chất bất phàm đến báo danh.
Hiệu quả vô cùng tốt.
Vào ngày chiêu mộ đệ tử cố định hàng tháng.
Số lượng người báo danh tăng lên rất nhiều so với trước kia, bên trong không thiếu những thiếu niên, thiếu nữ thiên tư trác tuyệt.
Thiên tài võ đạo, kiếm đạo, trận đạo, y dược song tu, đủ loại nhân tài đều có cả. Sau khi thông qua khảo hạch, họ trở thành đệ tử nhập môn của Vạn Cổ Tông.
“Sư đệ, có hứng thú gia nhập Y Dược Đường không?”
“Sư đệ, đôi chân dài miên man của ngươi, trời sinh là thành viên của Tế Vũ Đường rồi.”
“Sư đệ, có muốn cưỡi hung thú tung hoành chiến trường không? Nếu muốn thì đến Chiến Kỵ Đường của chúng ta đi.”
Ban đầu, mỗi khi có đệ tử mới nhập môn, Quân Thường Tiếu sẽ dựa vào thiên phú của họ mà phân phối cho các đường khẩu. Nhưng việc này có chút phiền phức, nên hắn ra lệnh để chính các đường tự đi lôi kéo thành viên mới.
Cho nên, mỗi lần sau khi chiêu mộ và khảo hạch kết thúc, người ta lại có thể thấy Tôn Bất Không, Lý Thượng Thiên cùng những người khác đại diện cho các đường khẩu, tích cực dụ dỗ đệ tử mới nhập môn ở diễn võ trường ngoại viện.
“Một mảnh vui vẻ phồn vinh.”
Đứng bên ngoài đại điện, Quân Thường Tiếu nhìn tông môn trật tự rõ ràng, trên mặt nở một nụ cười.
“Tông chủ.”
Lê Lạc Thu đi tới, nói: “Tiểu Mạt vừa gửi tin tức đến, Thái Huyền Thánh Tông đang chuẩn bị tổ chức nhân thủ, vài ngày sau sẽ đến Kim Lân liệp sát một con linh thú trung phẩm cửu giai.”
“Kim Lân?”
Quân Thường Tiếu nói: “Đó chính là nơi còn hung hiểm hơn cả Vân Lĩnh Sơn Mạch, mấy tông môn hạng nhất này thích tìm đường c·hết đến vậy sao?”
Thật ra người ta không phải tìm đường c·hết, mà là cái loại hoạt động xuất ngoại liệp sát hung thú, đừng nói chi là đỉnh phong đại tông môn, cho dù là môn phái bình thường cũng thường xuyên có.
Có điều lại không ai như Vạn Cổ Tông.
Có các loại bí cảnh, đệ tử chỉ cần ở nhà luyện tập là được.
Lê Lạc Thu nói: “Lần này hành động liệp sát do trưởng lão đoàn Thái Huyền Thánh Tông tổ chức, một bộ phận đệ tử ngoại môn sẽ đi cùng, Tiểu Mạt cũng được chọn.”
“Ồ?”
Quân Thường Tiếu xoa xoa cằm, nói: “Đi liệp sát linh thú đỉnh phong hoàng cấp thì có thể, thế mà lại mang theo đệ tử ngoại môn, rốt cuộc là đi chịu c·hết hay là muốn cho bọn hắn trải qua một chút cảnh tượng hoành tráng đây?”
Lê Lạc Thu nói: “Chắc là xem trọng, dù sao không phải ai cũng được đi liệp sát linh thú cao cấp với trưởng lão.”
“Xác định số lượng người và thực lực tổng thể của bọn họ.”
“Bốn trưởng lão đỉnh phong hoàng cấp, sáu đệ tử ngoại môn, trong đó có Tôn Anh Tuyền và Hạ Thủy Vân có quan hệ không tệ với Tiểu Mạt.”
“Đội hình này đối phó với linh thú trung phẩm cửu giai thì dư sức, có điều nếu xảy ra chút ngoài ý muốn thì gay go.” Quân Thường Tiếu xoa hai tay lên trán, vuốt tóc một chút, giọng điệu trở nên già nua, nói: “Đến lúc đó, cần lão phu tự mình ra mặt cứu viện thôi!”
Bạn tốt Quân Thiên Lão Nhân của ngài đã online!