Chương 871 Quân tông chủ có nghe nói qua vị diện chiến trường_
- Trang chủ
- Vạn Cổ Đệ Nhất Tông (Bản dịch)
- Chương 871 Quân tông chủ có nghe nói qua vị diện chiến trường_
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 871 Quân tông chủ có nghe nói qua vị diện chiến trường_
Chương 871: Quân Tông Chủ có nghe nói qua vị diện chiến trường?
Tô Tiểu Mạt giờ phút này đang ở Thái Huyền Thánh Tông trải qua những sự việc mà chỉ nhân vật chính mới có thể gặp phải.
Còn Quân Thường Tiếu, một nhân vật chính đích thực của Vạn Cổ Tông, thì đang đứng giữa đồng cỏ, ngắm nhìn đỉnh núi phủ đầy Sung Cơ Thảo, trên mặt dần nở một nụ cười.
Cái kiểu bồi dưỡng đệ tử trong tông môn, vun trồng các loại kỳ hoa dị thảo cũng không tệ, ít nhất là tiêu dao tự tại.
Có điều, vì cái “bom” cột linh hồn kia, hắn vẫn phải hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến, mọi nỗ lực của Quân Thường Tiếu đều phải hướng tới mục tiêu làm cho tông môn cường đại.
“Tông chủ.”
Ngụy Lão đến bẩm báo: “Một lô dược tài mới đã chín, có nên thu hoạch ngay không?”
“Thu hoạch ngay lập tức!”
Nụ cười trên mặt Quân Thường Tiếu càng rạng rỡ.
Dược tài trồng trong vườn thuốc gần đây dùng để luyện chế Thượng phẩm Liệu Thương Đan, thứ mà hắn sẽ dùng để tung hoành ngang dọc ở vị diện chiến trường.
Không lâu sau.
Vô số dược tài phẩm loại phong phú được đưa tới.
Quân Thường Tiếu thu hết vào nhẫn không gian, mở bảng Đan Dược Các ra, phía trên hiển thị có thể luyện chế 423 viên Thượng phẩm Liệu Thương Đan.
Nhấn nút xác nhận luyện chế xong, hắn lẩm bẩm: “Hơn 400 viên, tạm thời chắc là đủ dùng.”
Hắn chỉ định mang tinh nhuệ của tông môn đi vị diện chiến trường thôi, nên số lượng người chắc chắn không nhiều, mỗi người vài viên là đủ.
Quân Thường Tiếu lại mở bảng nhiệm vụ, nhìn thời gian kết toán Sử Thi nhiệm vụ còn chưa đến một tháng, bèn lắc đầu thở dài: “Đếm từng ngày trôi qua, thật là dày vò.”
“Tông chủ.”
Lý Thanh Dương truyền âm: “Mộc thành chủ đến gặp.”
“Ừm.”
Quân Thường Tiếu đáp rồi trở về đại điện.
Vừa tới, hắn thấy Mộc Trường Hồng đang ở đó, liền chắp tay nói: “Mộc thành chủ, đã lâu không gặp.”
Mộc Trường Hồng đáp: “Vương Thành nhiều việc bận rộn, không có thời gian rảnh tới đây.”
Quân Thường Tiếu ngồi xuống ghế tông chủ, cười nói: “Lệnh ái (con gái ngài) tu luyện rất chăm chỉ, giờ đã đột phá Lục phẩm Vũ Vương rồi.”
Nếu là trước kia, Mộc Trường Hồng hẳn đã mừng rỡ khôn nguôi, nhưng giờ nghe vậy lại thở dài.
“Mộc thành chủ sao lại thở dài?”
Trong ấn tượng của Quân Thường Tiếu, vị thành chủ này luôn tươi cười, khiến người ta cảm thấy dù đối mặt với chuyện gì cũng có thể vui vẻ đối mặt.
Mộc Trường Hồng nói: “Quân tông chủ, thực không dám giấu giếm, gần đây ta rất bực bội.”
Bực bội?
Xem ra Mộc thành chủ có tâm sự.
Quân Thường Tiếu bày ra tư thế “ta nguyện lắng nghe tâm sự của ngài, vì ngài giải ưu phiền” mà tiểu tỷ tỷ hay làm.
Sau một hồi im lặng.
Mộc Trường Hồng chân thành nói: “Quân tông chủ, có nghe nói qua vị diện chiến trường chưa?”
“Vị diện chiến trường?”
Sắc mặt Quân Thường Tiếu nhất thời ngưng lại.
Đâu chỉ nghe qua!
Ta còn bị cường giả Chữ Địa ngược cho tơi bời ở trong đó kia kìa!
Mộc Trường Hồng nhìn vẻ mặt của hắn, nghĩ rằng chuyện này ít người biết đến, sao hắn có thể biết được, bèn giải thích: “Vị diện chiến trường là không gian độc lập do đại năng thượng giới mở ra bằng bản lĩnh thông thiên, các cường giả từ các vị diện tiến vào bên trong, chỉ có chém g·iết lẫn nhau.”
“Thật sao?”
Quân Thường Tiếu giả bộ hiếu kỳ hỏi.
Về diễn xuất thì có lẽ Tô Tiểu Mạt giỏi hơn, nhưng năm xưa hắn từng xem cuốn “Tu dưỡng của diễn viên” ở thế giới kia rồi cơ mà.
Không hề khoác lác.
Nếu bảo Quân Thường Tiếu bỏ việc quản lý tông môn để đến Thái Huyền Thánh Tông làm nằm vùng, chắc chắn hắn sẽ giỏi hơn đám đệ tử nhiều.
Đương nhiên, vì một vài thuộc tính tiên thiên, có lẽ hắn không bằng Tô Tiểu Mạt ở một số mặt. Ví dụ như… thôi, hiểu thì không nói toạc ra, để cho Quân chó độc thân một chút mặt mũi.
Mộc Trường Hồng nói: “Cứ mỗi 5 năm, vị diện chiến trường sẽ chọn ngẫu nhiên một vị diện, rồi phải phái 2000 người có thực lực thấp nhất là Hoàng cấp võ giả tiến vào chém g·iết.”
“Còn có chuyện này?” Quân Thường Tiếu tỏ vẻ kinh ngạc.
Không phải giả bộ đâu.
Hắn thật sự chưa từng nghe nói!
Hơn nữa, Quân Thường Tiếu trong nháy mắt đã nghĩ đến điều gì đó, vội hỏi: “Tinh Vẫn đại lục của chúng ta sẽ không bị chọn trúng chứ?”
“Không sai!”
Vừa thốt ra hai chữ này, vẻ mặt Mộc Trường Hồng vừa ai oán vừa thống khổ.
Ông ta ước gì đây chỉ là trò đùa của tế đàn, nhưng sự thật là họ phải tiến vào vị diện chiến trường chém g·iết.
“Khi nào thì phải đi?”
“Năm năm sau.”
Quân Thường Tiếu nói: “Vậy thì vẫn còn sớm chán.”
“Thế nên…”
Mộc Trường Hồng khó nhọc nói: “Ta ước gì năm năm sau, Hồng Liên sẽ không đột phá Vũ Hoàng.”
Khóe miệng Quân Thường Tiếu giật giật: “Có bậc phụ mẫu nào lại không mong con gái có tu vi cao hơn chứ? Sao Mộc thành chủ lại nghĩ vậy?”
“Ôi.”
Mộc Trường Hồng thở dài: “Theo quy định của thượng giới, Tinh Vẫn đại lục ta phải điều động 2000 Vũ Hoàng đến vị diện chiến trường chém g·iết trong vòng 5 năm mới được kết thúc, nếu số võ giả phái đi vẫn lạc đến một số lượng nhất định, thì phải tiếp tục điều thêm người vào.”
“Mộc thành chủ lo nữ nhi đột phá Vũ Hoàng, sẽ phải vào vị diện chiến trường?” Quân Thường Tiếu hỏi.
“Đúng vậy.”
Mộc Trường Hồng nói: “Ta sống mấy trăm năm rồi, c·hết không sao, nhưng con gái ta còn trẻ quá, nếu có chuyện gì…”
Nói đến đây, giọng ông ta bắt đầu run rẩy, khóe mắt rưng rưng.
Ông ta là Bán Thánh, nhưng cũng là một người cha, sao có thể chấp nhận con gái mình đến vị diện chiến trường chịu c·hết?
“Không nghiêm trọng đến vậy đâu.” Quân Thường Tiếu nói.
Vị diện chiến trường tuy tàn khốc, nhưng nếu điều động đủ Hoàng cấp và cường giả đỉnh cao, chưa chắc đã kém các vị diện khác.
Hệ thống nói: “Kí chủ đang dùng thực lực tông môn của mình để cân nhắc, nên đương nhiên không có vấn đề gì, nhưng Hoàng cấp võ giả của Tinh Vẫn đại lục đúng là quá yếu so với vị diện chiến trường.”
“Ví dụ như cường giả Chữ Hoàng ở các vị diện khác.”
“Thực lực tổng thể của họ thường cao hơn Vũ Hoàng của Tinh Vẫn đại lục, nếu họ đi vào, cơ bản là c·hết chắc.”
“Còn vị Bán Thánh Mộc thành chủ này, kí chủ thấy ông ta mạnh hơn người từng chém g·iết cường giả Chữ Huyền sao?”
Nghe hệ thống nói, Quân Thường Tiếu im lặng.
Hắn từng đánh một trận ở vị diện chiến trường và g·iết rất nhiều cường giả vây công mình, có một chuyện không thể không thừa nhận, là trong cùng một cảnh giới, thực lực của bọn họ mạnh hơn võ giả Tinh Vẫn đại lục.
Nếu dùng thuật ngữ chuyên môn để giải thích, cường giả Chữ Huyền ở các vị diện khác đều thuộc tầng thứ Cực Đẳng, còn Mộc thành chủ chỉ đơn giản là tầng thứ Cao Đẳng, cảnh giới tuy giống nhau nhưng thực lực có khoảng cách.
Đương nhiên.
Quân tông chủ có thể làm gì thì làm bên trong đó.
Một là dựa vào các loại trang bị, hai là hắn thuộc tầng thứ Siêu Đẳng, vượt cấp không thành vấn đề, vô địch trong cùng giai rồi.
“Ôi.”
Mộc thành chủ thở dài: “Lần này Tinh Vẫn đại lục bị chọn, không nghi ngờ gì là một t·ai n·ạn lớn.”
“Không thể cự tuyệt sao?”
“Không thể.”
“. . .”
Quân Thường Tiếu thầm nghĩ: “Vẫn bá đạo thật.”
“Từ sau chư đế chi chiến, thuộc tính thiên địa của Tinh Vẫn đại lục ngày càng suy yếu, làm sao có thể so sánh với các vị diện khác, làm sao có thể mở rộng địa bàn đây.” Sắc mặt Mộc Trường Hồng càng khó coi.
“Mở rộng địa bàn?”
Quân Thường Tiếu hỏi: “Ý gì?”
Mộc Trường Hồng giải thích đơn giản sự việc, rồi nói: “Theo quy định của thượng giới, nếu phát triển địa bàn đến quy mô thành trấn, thì có thể xin ra sớm, như vậy mới có thể giảm thiểu tổn thất đến mức thấp nhất.”
“Thì ra là thế.”
Quân Thường Tiếu đã hiểu, trong lòng thầm nghĩ: “Mở rộng đến quy mô thôn trấn thì có gì khó khăn đâu chứ.”