Chương 826 Không phá hết phong ấn
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 826 Không phá hết phong ấn
Chương 826: Không Phá Hết Phong Ấn
Chương 826: Không Phá Hết Phong Ấn
Trong thương thành, hệ thống chia đồ vật thành hai loại: thần cải cách và ma đổi.
Thần cải cách chú trọng hiệu ứng đặc biệt, còn ma đổi thì chuyên về công năng.
Ví dụ như x8 tăng cường hình thức, tốn 5 giờ điểm cống hiến để Quân Thường Tiếu có được năng lực nhạy bén, thấu thị và nghe trộm.
Máy hút bụi ma đổi cũng có tăng cường hình thức, mỗi lần khởi động tốn 100 điểm.
Đúng là “của quý có đạo lý riêng”.
Sau khi khởi động tăng cường hình thức, lực hút kinh khủng khiến Đinh Hưng Vượng mất hết khả năng phản kháng. Tà khí bị hút vào đã đành, đến cả mái tóc xám của hắn cũng gặp họa.
Cũng may là.
Toàn bộ quá trình diễn ra trong chớp mắt, không gây ra bất kỳ đau đớn nào.
“Tóc ta… tóc ta…”
Đinh Hưng Vượng ngồi bệt xuống đất, ôm lấy mớ tóc xám xịt vừa lấy ra từ túi khí. Trông lão như thể già đi mấy trăm tuổi chỉ trong nháy mắt.
Mặc Thương đứng bên cạnh, giơ tay áo lau nước mắt.
Hắn giờ đã hiểu sâu sắc nỗi thống khổ của Đinh trưởng lão, vì chính hắn cũng là người bị hại mà.
“Thực ra.”
Quân Thường Tiếu an ủi: “Chẳng qua là ba ngàn sợi tóc phiền não thôi, không có phiền não chưa chắc đã là chuyện xấu.”
Đinh Hưng Vượng lặng lẽ lấy ra một con dao cạo sáng loáng, nói: “Ta giúp tông chủ cạo bớt ba ngàn sợi phiền não vậy.”
“Không được!”
Quân Thường Tiếu đau khổ nói: “Thân là nhất tông chi chủ, nhất định phải gánh vác nhiều phiền não, sao có thể trốn tránh! Đừng nói ba ngàn sợi, chín ngàn sợi ta cũng vác!”
Đinh Hưng Vượng khinh bỉ ra mặt.
Khuyên người khác thì hay lắm, đến lượt mình thì lật mặt nhanh như chớp!
…
“Đinh! Đinh! Đinh!”
Đêm xuống, Quân Thường Tiếu ngồi trong thư phòng chăm chỉ lướt khu mua sắm sơ cấp vừa mở.
Hắn làm vậy chỉ vì mong tìm được thương phẩm có thể tái sinh, giúp Đinh lão khôi phục tâm hồn bị tổn thương.
Sau một ngày thử nghiệm, hắn rút ra kết luận:
Máy hút bụi ma đổi cực kỳ hiệu quả trong việc đối phó với tà ma. Đặc biệt khi mở tăng cường hình thức, ngay cả Vũ Thánh cũng không chịu nổi!
Có điều, nó cũng có nhược điểm. Máy chỉ có thể thu hút tà khí từ võ giả đang phóng thích tà khí và các mục tiêu lân cận. Nếu đối phương không bộc phát hoặc ở quá xa thì vô dụng.
Hơn nữa.
Tà khí hút vào chỉ có thể tạm thời phong tồn trong túi khí. Khi mở ra, nó sẽ tự động trở về cơ thể người bị hút.
“Có thể dùng để phòng thân, ít nhất cường giả Tà Tông sẽ không dám tùy tiện áp sát.”
Giữa vùng hoang sơn dã lĩnh.
Không khí lạnh lẽo, đầy sát khí.
Mười mấy tên cường giả tà đạo lộ vẻ hung quang trong mắt.
Quân Thường Tiếu vác máy hút bụi ma đổi, giơ ống hút lên, hét lớn: “Các ngươi nhào vô đi —— ——!”
Cảnh tượng này.
Thật là “tiêu sái” hết chỗ nói!
“Có điều…”
Quân Thường Tiếu thu hồi dòng suy nghĩ, cau mày nói: “Công năng của thương phẩm ma đổi chỉ có mình ta mới khởi động được, cho đệ tử dùng thì chỉ điều được tới mức ba.”
Hệ thống nói: “Đinh Hưng Vượng nói mức ba đã khiến lão cảm thấy áp lực lắm rồi.”
“Cũng phải.”
Quân Thường Tiếu nói: “Nếu sau này đối đầu với Tà Tông mạnh hơn, ta có thể mua số lượng lớn máy hút bụi ma đổi rồi phân phát cho đệ tử. Như thế còn hiệu quả hơn cả thần binh lợi khí.”
Tinh Vẫn đại lục trọng võ.
Nhưng nếu có thủ đoạn đối phó địch nhân hiệu quả, hắn chắc chắn không keo kiệt sử dụng.
Có ai quy định phải dùng võ kỹ đâu? Ai cấm dùng vũ khí nóng và máy hút bụi đa năng chứ? Hắn, Quân Thường Tiếu, nhất định sẽ là một người mang đến sự thay đổi cho thế giới!
“Đúng rồi.”
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu hắn: “Máy hút bụi ma đổi có hút được Hồn tộc không?”
Hệ thống đáp: “Kí chủ đúng là có não động!”
Quân Thường Tiếu xoa cằm, nói: “Tà khí và ma khí đều là thứ ô uế. Hồn tộc chiếm cứ linh hồn người khác để khống chế thân thể, chắc cũng có thể xếp vào loại ô uế này.”
Hệ thống nói: “Kí chủ muốn xác minh phỏng đoán của mình thì cứ tự mình vào thế giới Hồn tộc mà thử xem.”
“Cút ngay.”
Quân Thường Tiếu nói: “Ta không ngốc đến thế đâu.”
Chưa biết có hiệu quả với Hồn tộc hay không mà đã lao đầu vào thế giới Hồn tộc thì chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Huống hồ, trước mắt, tăng cường hình thức mới chỉ đối phó được tà tu Vũ Thánh. Nếu đối với Đế cấp vô hiệu, mà mình lại gặp phải cường giả cấp bậc này trên địa bàn của chúng thì còn không phải…
“Khi nào có đủ thực lực và nắm chắc thì ta sẽ tiến vào thế giới Hồn tộc để đánh…” Quân Thường Tiếu nghĩa chính ngôn từ nói: “Cứu vớt thương sinh khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng!”
Hệ thống than: “Hồn tộc mà biết mình bị kí chủ vô sỉ này nhắm tới thì chắc chắn sẽ thu mình trong góc mà run rẩy.”
“Đinh!”
Quân Thường Tiếu vừa làm mới khu mua sắm sơ cấp thì mắt liền sáng lên.
Trong danh sách thương phẩm mới toanh có một món tên là “Siêu Cường Tăng Phát Tề”, công hiệu là giúp tóc mọc nhanh chóng chỉ trong nháy mắt, giá cũng chỉ có 50 điểm cống hiến.
“Mua!”
“Đinh —— ——!”
…
“Ha ha ha!”
Ngày hôm sau, Đinh Hưng Vượng ngồi trước gương đồng trong phòng, ngắm nghía mái tóc tươi tốt mọc ra chỉ sau một đêm, kích động ngửa mặt lên trời cười lớn.
…
“Oanh!”
“Oanh!”
Trong thế giới âm u, tăm tối, mấy gã dáng người khôi ngô…
Trên đầu bọn chúng mọc ra hai cái sừng trâu, đang dùng thân thể điên cuồng đập vào vách không gian.
Nơi này là một đầu của không gian thông đạo bị phong ấn.
Những sinh vật này là Hồn tộc.
Trong thế giới của mình, chúng có thể ngưng tụ thân thể, độ phòng ngự thậm chí còn không kém Thú tộc.
Nhưng khi xâm chiếm các vị diện khác, chúng lại không thích đao kiếm giao tranh trực diện, mà dùng thần thông đặc biệt của tộc loại, hội tụ thành hình thái linh hồn, ký sinh vào cơ thể sinh vật khác, đợi bồi dưỡng thành thục rồi thôn phệ, đoạt lấy quyền chủ đạo.
Thực lực chỉnh thể của tộc quần này chưa hẳn quá mạnh.
Chỉ cần chuyển thành hình thái linh hồn, ký sinh trong tộc quần khác, chúng sẽ mượn lực lượng của đối phương để cường hóa bản thân.
Vạn năm trước ở Tinh Vẫn đại lục.
Chín vị Vũ Đế cũng bị chiếm cứ, dẫn đến chư đế chi chiến và thế giới sụp đổ.
Nếu đối đầu trực diện, Hồn tộc chưa chắc thắng được Tinh Vẫn đại lục.
Nhưng cái hiểm độc của chúng nằm ở chỗ khống chế thân thể người khác, rồi bất ngờ đâm sau lưng một nhát.
Nói tóm lại, tộc quần này âm hiểm xảo trá, dù thắng cũng không bao giờ chơi đẹp.
“Đáng giận!”
Một gã Hồn tộc cường giả liên tục trùng kích hàng rào nhưng không có kết quả, giận dữ nói: “Rõ ràng đã có dấu hiệu buông lỏng, sao đột nhiên lại cứng rắn hơn trước thế này!”
“Có khi nào trận pháp sư của Tinh Vẫn đại lục đã gia cố lại phong ấn không?” Một gã Hồn tộc cường giả bên cạnh nói.
“Nếu đúng là vậy thì chúng ta muốn xâm lấn lần nữa sẽ rất khó khăn.”
“Tam hồn chủ đã thức tỉnh, gửi tín hiệu xâm lấn rồi. Nếu chúng ta chậm trễ không thể hội tụ cùng hắn, chắc chắn sẽ bị trừng phạt.”
Bọn chúng rất gấp, nghĩ đủ mọi cách.
Nhưng dù đơn độc hay liên thủ trùng kích, hàng rào vẫn không hề lay chuyển. Bọn chúng phỏng đoán, phải mất cả trăm năm nữa mới mong phá được.
Hồn tộc có tuổi thọ rất dài, trăm năm chỉ là khoảnh khắc.
Nhưng tam hồn chủ đã thức tỉnh ở Tinh Vẫn đại lục, chờ nội ứng ngoại hợp. Bất kỳ sự chậm trễ nào cũng không thể chấp nhận được.
“Haizz.”
Một gã Hồn tộc cường giả thở dài nói: “Lúc này, chỉ hy vọng tam hồn chủ nhận ra vấn đề này, từ bên trong Tinh Vẫn đại lục phá bỏ phong ấn. Bằng không chúng ta không thể vào được trong thời gian ngắn.”
Toàn bộ đại lục thật sự phải cảm tạ Quân Thường Tiếu mới đúng.
Nếu không có hắn ra lệnh Thượng Quan Hâm Dao gia trì phòng ngự phong ấn, trì hoãn thêm mấy trăm năm, thì có lẽ giờ này kịch bản ngoại tộc xâm lăng quen thuộc đã diễn ra trên Tinh Vẫn đại lục rồi.