Chương 747 Hàng yêu phục ma, lửa sém lông mày!
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 747 Hàng yêu phục ma, lửa sém lông mày!
Chương 747: Hàng yêu phục ma, lửa sém lông mày!
Chương 747: Hàng yêu phục ma, lửa sém lông mày!
Việc Độ Nan, một gã mang tóc tu hành, xuất hiện ở Thiết Cốt trấn ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn.
Chủ yếu là Phật tu sau trận chiến chính ma gần như diệt tuyệt, nay lại có thể thấy ở nơi này, quả thật có chút hiếm lạ.
Người dân bình thường trong trấn nhìn Độ Nan với ánh mắt kính trọng.
Phật tu tuy khó gặp, nhưng môn phái của họ vì đại lục mới tới hiện trạng tang thương này mà ra sức, nên được thế nhân tôn trọng.
Độ Nan có thể một đường đi tới mà không lo đói bụng cũng nhờ việc tụng kinh niệm Phật giúp người, thỉnh thoảng còn khai đàn lập pháp, hóa thân thành tăng nhân khu ma trừ tà.
Phật tu ở Tinh Vẫn đại lục có một điểm tốt như vậy, dù không tu luyện võ đạo, hành tẩu giang hồ cũng chẳng lo chết đói.
“Có nhận ra không?”
Độ Nan không để ý đến ánh mắt của mọi người, khẽ nhắm mắt, dùng tâm linh cảm thụ bầu không khí trong trấn, nói: “Nơi này tà ma chi khí tràn ngập, ắt có nghiệp chướng làm hại nhân gian!”
Thông linh mèo lại ngáp một cái.
Mỗi lần vào thành trấn, hắn đều nói như vậy.
Sau cùng không đắc tội người thì cũng bị đuổi g·iết, ngày ngày sống cuộc đời chạy trốn.
“Lão hòa thượng đặt sai tên cho ngươi rồi.”
Thông linh mèo lầm bầm: “Không nên gọi Độ Nan, phải gọi Đào Nan mới đúng.”
“Ực.”
Bụng kêu lên một tiếng, hắn nói: “Ta đói rồi, tìm chút gì ăn thôi.”
Độ Nan nhìn Vận Lai khách sạn phía trước, nói: “Chúng ta đến khách sạn này hóa duyên một chút.”
“Vương đại thẩm.”
Trong khách sạn vang lên một giọng nói thanh thúy: “Con sáng mai lại đến giúp nha.”
“Diêu nha đầu, vất vả con rồi!”
Diêu Mộng Oánh cười, rồi bước ra cửa.
Nhưng vừa ra thì lại có người từ ngoài bước vào, hai người suýt chút nữa thì đâm sầm vào nhau.
“A di đà phật.”
Độ Nan lùi lại một bước, tránh đường, chắp tay nói: “Nữ thí chủ, mời cô đi trước.”
Diêu Mộng Oánh thấy hắn mặc áo cà sa, tỏa ra mùi hương đàn thoang thoảng, liền nhíu mày tỏ vẻ chán ghét, lúc đi ngang qua còn nhỏ giọng lẩm bẩm: “C·hết mọt trọc.”
“Đợi đã!”
Độ Nan xoay người, chắp tay nói: “Nữ thí chủ, xin nhìn kỹ, bần tăng không phải mọt trọc, bần tăng có tóc!”
“Thì sao?”
Diêu Mộng Oánh quay lại lườm hắn một cái, nói: “Trong mắt ta, chỉ cần mặc áo cà sa, dù tóc dài tới eo cũng là c·hết mọt trọc!”
“Nữ thí chủ, cô có thành kiến với Phật tu chúng ta.”
Độ Nan làm vẻ mặt từ bi, nói: “Cô có muốn vào nhà ngồi xuống, bần tăng sẽ hảo hảo giải thích cho cô nghe.”
“Ta không hứng thú nói chuyện với c·ái c·hết mọt trọc.”
Diêu Mộng Oánh hất mặt rời đi, trên đường không quên bồi thêm: “C·hết mọt trọc, c·hết mọt trọc, c·hết mọt trọc!”
“…”
Khóe miệng Độ Nan hơi giật giật.
“Đại sư.”
Vương đại thẩm cười đi tới giảng hòa: “Nha đầu còn nhỏ không hiểu chuyện, đừng chấp nhặt với nó.”
“A di đà phật.”
Độ Nan chắp tay nói: “Nói ra không suy nghĩ, bần tăng sẽ không để bụng.”
Nói đoạn, hắn vô tình hữu ý nhìn về phía bóng dáng tiểu cô nương đang dần khuất trong tầm mắt, thầm nghĩ: “Luôn cảm thấy có gì đó không đúng lắm.”
Rốt cuộc là lạ ở chỗ nào thì hắn cũng không nói được.
Thông linh mèo nói: “Cái con bé kia đáng yêu thật, ta muốn được nó ôm bế lên cao.”
…
Vạn Cổ Tông.
Diêu Mộng Oánh vào căn tin, tìm một chỗ ngồi xuống, chống cằm lên bàn, đôi mắt rầu rĩ.
Liễu Uyển Thi đang bận rộn nấu cơm trong bếp gọi nàng mấy tiếng, thấy không ai đáp lời liền đi qua, hỏi: “Tiểu sư muội, sao trông muộn phiền vậy?”
“Sư tỷ.”
Diêu Mộng Oánh có vẻ bực bội nói: “Vừa nãy dưới trấn con gặp một gã hòa thượng.”
Liễu Uyển Thi hỏi: “Hắn bắt nạt muội à?”
“Không có.”
Diêu Mộng Oánh nói: “Con cũng không biết tại sao, cứ thấy hắn là con bực bội, chỉ muốn đ·ánh người thôi.”
Liễu Uyển Thi cười nói: “Có phải do giúp việc ở khách sạn mệt quá nên tâm tình không tốt, nhìn ai cũng thấy ngứa mắt không?”
“Chắc vậy.”
Diêu Mộng Oánh cố gắng bình tĩnh lại, cười nói: “Sư tỷ, con giúp tỷ rửa rau nha!”
…
Ban đêm.
Độ Nan xếp bằng trên nóc Vận Lai khách sạn, tay lần tràng hạt, từng sợi kim quang tràn ra bao phủ toàn bộ trấn.
“Tìm thấy rồi!”
Hắn đột nhiên mở mắt, ánh mắt khóa chặt vào Thiết Cốt Sơn, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Trong đó có tà tu!”
Thông linh mèo nói: “Nơi đó hình như là một môn phái, hay là đợi trời sáng rồi hỏi thăm một chút?”
“Không cần.”
Độ Nan túm lấy nó, nhảy xuống, hướng về phía ngọn núi mà đi, nói: “Hàng yêu phục ma, lửa sém lông mày rồi!”
“…”
Cảm nhận cuồng phong gào thét, thông linh mèo ngao gào trong lòng: “Hành trình Đào Nan lại bắt đầu rồi!”
Vèo! Vèo!
Độ Nan thân pháp bất phàm, chỉ mấy cái đã từ sườn núi nhảy lên, nhẹ nhàng đáp xuống diễn võ trường ngoại viện.
Hắn không đi theo cửa mà vào, sợ bị người ta phát hiện.
“Sao ta cứ cảm thấy mình chả khác gì kẻ trộm vậy?” Thông linh mèo nhỏ giọng nói.
“Suỵt!”
Độ Nan ra hiệu im lặng.
Lần này hắn đến đây, sẽ không làm hại ai, chỉ vì độ hóa tên tà tu mà thôi.
Vậy thì…
Độ Nan sẽ phát hiện ra ai?
Không ai khác, chính là Mặc Thương, kẻ nửa tà tu nửa ma tu.
Thực ra, tà tu mạnh nhất Vạn Cổ Tông chắc chắn là Ngũ Tuyệt Tà Thánh, có điều hắn ta che giấu quá kỹ, một phật tu với tu vi không đủ cao như Độ Nan tuyệt đối khó lòng phát hiện ra.
“Vèo!”
Độ Nan thi triển thân pháp hướng về nội viện Vạn Cổ Tông mà tiến.
Hắn có thể nói là đã vô cùng cẩn thận trên đường đi, dù chân chạm đất cũng không gây ra chút năng lượng nào.
Nhưng…
Khi hắn vừa tới gần phòng của Mặc Thương, còn chưa kịp tới cửa sổ thì đã có một thứ lạnh lẽo dí thẳng vào trán hắn.
Tiêu Tội Kỷ từ chỗ tối bước ra, một tay vác khẩu súng bắn tỉa AWM, lắc đầu nói: “Đêm hôm khuya khoắt lén lút trong tông môn người khác, hành động này chẳng hay ho gì đâu.”
“Vị thí chủ này.”
Độ Nan tuy không biết khẩu súng AWM là cái gì, nhưng cũng ngửi thấy nguy hiểm, bản năng lùi lại từng bước, thiếu điều giơ hai tay lên đầu hàng, nói: “Bần tăng không có ác ý!”
“Không có ác ý?”
Một giọng nói từ phía sau vang lên: “Ai mà tin?”
Độ Nan khó khăn đảo mắt, bi kịch phát hiện ra, trong nội viện đang đứng đầy người, kẻ thì tựa cửa, người thì khoanh tay, trên mặt mang ý cười.
Không đúng rồi!
Nhất Vĩ Độ Giang thân pháp của hắn đã tu luyện tới cực hạn rồi mà!
Lẽ ra phải âm thầm bay tới mà không ai hay biết chứ!
Độ Nan không hề hay biết, ngay từ lúc hắn từ khách sạn bay lên Thiết Cốt Sơn thì đã bị vô số đệ tử Vạn Cổ Tông phát hiện ra trong nháy mắt rồi.
Hắn tự cho là mình ẩn nấp tốt, thực tế thì mọi người đang phóng thích linh niệm, im lặng theo dõi hắn diễn trò.
“Xin lỗi.”
Độ Nan nói: “Làm phiền rồi!”
“Vèo!”
Nhất Vĩ Độ Giang thân pháp vừa thi triển, hắn vừa mới quay người thì Lý Phi đã tung chân phải quét tới.
“Bành!”
Độ Nan hoàn toàn không chịu nổi lực lượng mạnh như vậy, cả người như đạn pháo bay ngược ra sau, cuối cùng đầu cọ vào bàn đá, trượt đi mấy trượng, suýt chút nữa thì bị cạo trọc đầu.
Thông linh mèo rơi xuống đất, thấy hắn trợn mắt, khóe miệng co giật thì sụp đổ nói: “Ta đã bảo rồi mà, ngươi có thể sống đến giờ đúng là kỳ tích. . .”
Đột nhiên, nó cảm thấy mình bay lên.
Vội vã quay đầu lại, thì thấy một tiểu cô nương đang nhấc bổng mình lên, cười tít mắt nói: “Con mèo nhỏ đáng yêu quá!”
Hắc hắc hắc.
Tiểu cô nương, con cũng đáng yêu lắm đó!
“Có điều…”
Ầm!
Thông linh mèo bị không thương tiếc ấn xuống đất, mặt tiếp xúc thân mật với bàn đá!
Tiểu Ma Tiên nhấc nó lên, sau đó tiếp tục ấn xuống đất, giọng lạnh băng: “Dám tự tiện xâm nhập tông môn của chủ nhân, dù đáng yêu đến đâu cũng phải chịu trừng phạt!”
Ban ngày mơ mộng thành sự thật, được tiểu la lỵ ôm, nâng niu lên cao, sau đó… Ném thẳng xuống đất.
“…”
Tiêu Tội Kỷ và những người khác đều giật giật khóe miệng.
Vừa nãy còn cưng chiều hết mực, mới quay mặt đã bùng nổ, tính cách của khế ước thú này của tông chủ đúng là không thể đoán trước mà!