Chương 73 Ngược đoạt giải quán quân đứng đầu _
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 73 Ngược đoạt giải quán quân đứng đầu _
Chương 73: Lật ngược thế cờ, đoạt ngôi quán quân!
“Đinh!”
“Năm đệ tử tấn cấp vào vòng năm, hoàn thành 40% nhiệm vụ Sử Thi, kí chủ nhận được 20 điểm cống hiến.”
“Đinh!”
“Điểm cống hiến môn phái: 92/500.”
Quân Thường Tiếu nhẩm tính: “Sắp tới vòng năm rồi, tính cả khu đấu chung kết, tứ cường và trận chung kết cuối cùng thì chỉ còn bốn trận. Xem ra đệ tử phải ôm trọn ba vị trí đầu thì độ hoàn thành mới có thể đạt tới 100%.”
Hệ thống đáp: “Không sai.”
Chẳng bao lâu, vòng bốn kết thúc.
32 người dự thi, một nửa bị loại, nửa còn lại tiến vào vòng trong.
Đến vòng này, môn phái luận võ coi như đã bước vào giai đoạn gay cấn, bởi lẽ những đệ tử còn trụ lại ở khu thắng đều có thực lực phi phàm.
Vô số võ giả cũng đang chờ xem, ai sẽ là người tiếp theo bung hết thực lực thật sự của mình.
Sau một hồi nghỉ ngơi ngắn ngủi, trọng tài hô lớn: “Vòng năm, trận đầu tiên, Lý Thanh Dương đối đầu Tôn Hạo Thiên!”
“Vèo!”
“Vèo!”
Lý Thanh Dương và Tôn Hạo Thiên lần lượt tiến lên đài.
Hai người chắp tay chào nhau. Ngay khi trọng tài vừa hô “bắt đầu”, cả hai liền giao chiến ngay lập tức.
Lần này đối thủ có vẻ khá mạnh, Lý Thanh Dương không thể tốc chiến tốc thắng mà phải quần nhau với hắn.
“Bành! Bành!”
Tiếng quyền cước giao nhau cùng linh lực tràn ngập khắp nơi.
Trận đấu của hai người rất có tính thưởng thức, khiến những người xem không khỏi say sưa theo dõi.
Đúng vậy!
Họ lặn lội đường xá xa xôi đến đây chẳng phải là để xem những thiên tài ưu tú quyết đấu hay sao? Nếu cứ tốc chiến tốc thắng thì còn gì thú vị nữa!
“Bành! Bành!”
Chỉ trong chốc lát, Tôn Hạo Thiên đã giao đấu với Lý Thanh Dương hơn hai mươi chiêu, nhưng càng đánh càng thấy lạnh người.
Bởi vì đối phương không chỉ có linh lực hộ thể mà nhục thân cũng vô cùng cường hãn. Mỗi lần va chạm, hai tay hắn đều run lên bần bật.
Lý Thanh Dương cùng Tô Tiểu Mạt và Điền Thất tuy không điên cuồng như Tiêu Tội Kỷ, nhưng ở phòng tập luyện cũng phải đổ mồ hôi năm, sáu canh giờ mỗi ngày. Nhục thân không mạnh thì sao có thể hết lần này đến lần khác tốc chiến tốc thắng loại đối thủ?
Tiêu Tội Kỷ vì không có Khai Mạch nên chỉ có thể đi theo con đường cường hóa nhục thân đến cực hạn.
Ba người kia thì khác, họ phát triển toàn diện cả linh lực lẫn thân thể.
“Bành!”
Cuối cùng, sau hơn mười hiệp giao tranh nữa, Tôn Hạo Thiên không thể chống đỡ được nữa, bị Lý Thanh Dương đánh bay khỏi đài.
“Vòng năm, trận đầu tiên, người thắng Lý Thanh Dương!”
Người tiếp theo lên sàn là Lục Thiên Thiên. Kết cục vẫn là đối thủ bị nàng vô tình quét xuống.
Nữ nhân này không hề lui tới phòng huấn luyện mà luôn ở trong Linh lực Trận tu luyện. Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, nàng đã hội tụ được một lượng linh năng khổng lồ trong Khí Toàn.
Lý Thanh Dương dựa vào sự kết hợp giữa linh lực và thân thể để chiến thắng đối thủ, còn nàng thì dùng linh lực tinh thuần để giải quyết đối phương.
Tiếp đó là Tô Tiểu Mạt và Điền Thất. Cả hai cũng đều dựa vào sức bộc phát song trọng của linh lực và thân thể để đánh bại đối thủ.
Quá trình chiến đấu diễn ra khá chậm, không thể tốc chiến tốc thắng, nhưng xét về biểu hiện thì họ hoàn toàn áp đảo đối phương.
Điều đáng sợ hơn là.
Rất nhiều cao thủ tại hiện trường không thể đoán chính xác tu vi thật sự của bọn họ!
“Mấy đệ tử Thiết Cốt Phái này vẫn chưa bung hết sức.”
“Có lẽ đối thủ quá yếu, không đủ để họ bộc phát toàn bộ tu vi.”
“Một môn phái cửu lưu, làm sao có thể bồi dưỡng ra những đệ tử ưu tú như vậy?”
Vô số cường giả không hiểu, cùng nhau nhìn về phía Quân Thường Tiếu trên đài cao.
Kẻ gà mờ Khai Mạch tầng thứ này sao có thể đào tạo ra được những thiếu niên tư chất bình thường như Tô Tiểu Mạt và Điền Thất? Thật không thể tin được!
“Quá mạnh.”
“Áp lực thật lớn…”
Những người dự thi vừa mới tấn cấp không khỏi cau mày khi chứng kiến Lý Thanh Dương dễ dàng đánh bại đối thủ.
Nếu lúc này còn coi đệ tử Thiết Cốt Phái là quả hồng mềm thì đúng là đồ ngốc.
Các võ giả trên đài quan chiến vẫn chưa hết kinh ngạc.
Đệ tử Thiết Cốt Phái liên tục tấn cấp, ai nấy đều cho rằng họ là hắc mã lớn nhất của môn phái luận võ.
Nhưng giờ xem ra, người ta thật sự có thực lực!
“Ba khu chiến đều có một đệ tử tiến vào khu chung kết, nếu tùy tiện thắng một trận thì chẳng khác nào đã tạo ra một kỷ lục mới cho đệ tử môn phái cửu lưu tiến vào tứ cường!”
“Đối thủ ở khu chung kết chắc chắn đều đạt tới cấp bậc Vũ Đồ, thậm chí không chỉ nhất phẩm. Bọn họ dù mạnh hơn nữa cũng khó mà tiến xa.”
Trong lúc mọi người bàn tán, trọng tài hô lớn: “Vòng năm, trận thứ bảy, Tiêu Lâm Diệp đối đầu Tiêu Tội Kỷ!”
“Đến rồi!”
Vẻ mặt Quân Thường Tiếu trở nên nghiêm túc.
Tiêu Tội Kỷ từ đầu đến giờ chỉ toàn đánh bại những đối thủ Khai Mạch kỳ, không đáng nhắc tới. Tiêu Lâm Diệp cấp Vũ Đồ mới là khảo nghiệm thật sự!
“Bắt đầu!”
“Mấy tháng nay Lâm Diệp đường đệ luôn tu luyện trong Tuyệt Âm Cốc, thực lực chắc chắn tiến bộ vượt bậc. Tên kia cứ chờ bị ngược đi!”
Tiêu gia dòng chính lại được dịp hả hê.
Tuy Tiêu Tội Kỷ may mắn liên tiếp đánh bại đối thủ khiến bọn chúng có chút hụt hẫng, nhưng gặp phải Tiêu Lâm Diệp thì vận may của hắn cũng hết.
Đến lúc này rồi mà còn ảo tưởng, đám Tiêu gia dòng chính này đúng là hết thuốc chữa.
“Hừ.”
Trên đài cao, một trưởng lão Tiêu gia lạnh lùng nói: “Mấy vòng trước tuy thắng, nhưng gặp phải Lâm Diệp thì cũng coi như xong đời.”
Tiêu gia vô cùng tự tin vào Tiêu Lâm Diệp, dù sao hắn đã bước vào Vũ Đồ, lại còn tu luyện mấy tháng trong Tuyệt Âm Cốc.
“Tên Tiêu Lâm Diệp kia là ứng cử viên hàng đầu cho chức vô địch môn phái luận võ lần này. Con đường ngựa ô của Tiêu Tội Kỷ phải kết thúc thôi.”
“Nghe nói, tên Tiêu gia dòng chính này tư chất cũng không tệ, nhưng luôn bị Tiêu Tội Kỷ đè đầu. Mãi đến khi đối phương biến thành phế vật thì mới ngoi lên được.”
“Không phải sao? Mấy năm trước người ta toàn gọi hắn là Tiêu Lâm Diệp đường đệ, ít ai nhắc đến tên thật.”
Tiêu Lâm Diệp bước lên đài, nghe thấy những lời bàn tán, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.
Cái danh “Tiêu Tội Kỷ đường đệ” năm năm trước vẫn là cơn ác mộng giày vò hắn. Dù hắn có biểu hiện xuất sắc đến đâu thì vẫn luôn sống dưới cái bóng của Tiêu Tội Kỷ.
Không phục, không cam lòng!
Vì vậy hắn càng thêm khổ luyện, cuối cùng cũng có ngày kẻ đường ca không ngừng nỗ lực kia biến thành phế nhân để hắn hả hê.
“Thật sự.”
Tiêu Tội Kỷ cũng chậm rãi bước lên đài.
“Đường ca, ta sẽ đánh bại ngươi trước mặt mọi người, cho tất cả biết tên ta là Tiêu Lâm Diệp, không phải Tiêu Tội Kỷ đường đệ.” Tiêu Lâm Diệp lạnh lùng nói.
Tiêu Tội Kỷ đáp: “Ngươi không được.”
Các võ giả trên đài quan chiến nhìn hắn, nhìn cái vẻ ngạo nghễ giữa đôi lông mày, trong khoảnh khắc như nhìn thấy thiên tài kinh diễm tuyệt luân năm nào!
Ánh mắt Tiêu Lâm Diệp lạnh lẽo nói: “Ngươi ngay cả mạch cũng không mở, có tư cách gì nói ta không được!”
“Không được thì là không được.” Tiêu Tội Kỷ vẫn thản nhiên đáp.
“Răng rắc!”
Hai tay Tiêu Lâm Diệp nắm chặt, lửa giận bùng lên.
Bình thường hắn khá điềm tĩnh, nhưng khi đối mặt với Tiêu Tội Kỷ, người mà hắn từng sống dưới cái bóng, tâm tình hắn lại khó mà kiềm chế.
“Bắt đầu!” Trọng tài hô lớn.
“Vèo!”
Vừa dứt lời, Tiêu Lâm Diệp giậm chân lao tới, hai tay kết ấn, thi triển ra vô số chưởng ấn.
“Thiên Thủ Quan Âm Chưởng!”
“Vũ kỹ phàm phẩm trung giai của Tuyệt Âm Cốc!”
Một cao thủ kinh ngạc thốt lên.
“Bành! Bành! Bành! ——” Hàng loạt chưởng ấn từ mọi vị trí đánh tới, giáng xuống người Tiêu Tội Kỷ, nhưng hắn vẫn đứng sừng sững như bàn thạch.
“Cái này…”
Các võ giả quan chiến giật mình.
Tên Tiêu gia dòng chính kia là một Vũ Đồ, còn vận dụng trung giai chưởng pháp mà vẫn không thể lay chuyển được hắn, thân thể mạnh mẽ đến mức đáng sợ!
“Vèo!” Tiêu Lâm Diệp chuyển chưởng thành quyền, với tốc độ cực nhanh oanh tới, lực lượng chí ít cũng phải hai ngàn năm trăm cân trở lên.
Đáng tiếc, khi đánh vào ngực Tiêu Tội Kỷ, chỉ nghe một tiếng “bành”, hắn vẫn không hề nhúc nhích.
“Đáng giận!”
Tiêu Lâm Diệp biết thân thể hắn mạnh, nhưng không ngờ rằng khi giao đấu thật sự, nó lại mạnh đến mức hắn phải vận dụng vũ kỹ mà vẫn khó lay chuyển!
Tiêu Tội Kỷ nói: “Đường ca năm đó dạy ngươi, khi giao thủ không được nóng vội, càng không được để tâm cảnh bị loạn, xem ra ngươi đã quên rồi”
“Phế vật không có tư cách dạy bảo ta!” Tiêu Lâm Diệp sắc mặt dữ tợn gầm lên, vung nắm đấm mang theo mấy ngàn cân lực lượng oanh tới.
“Xoát!”
Tiêu Tội Kỷ né tránh, hơn nữa chỉ cần một thoáng người là đã tránh được.
Rất nhiều cao thủ kinh thán.
Tiêu Lâm Diệp đánh hụt, lại thi triển Thiên Thủ Quan Âm Chưởng, mở ra một đợt tấn công như bão táp, kết quả dù đánh thế nào cũng không thể lay chuyển Tiêu Tội Kỷ.
Trên đài cao.
Sắc mặt đại trưởng lão Tiêu gia càng khó coi, ánh mắt sát ý càng lúc càng nồng.
Ông ta biết, Tiêu Lâm Diệp khó lòng lay chuyển Tiêu Tội Kỷ, tâm cảnh đã loạn. Cứ đánh tiếp thì sớm muộn gì cũng có chuyện.
Quả nhiên là vậy.
Trong lúc đỡ đòn, Tiêu Tội Kỷ lại một lần nữa né tránh, từ một góc độ nâng quyền oanh tới, đánh trúng khuỷu tay Tiêu Lâm Diệp.
Khuỷu tay giúp cánh tay linh hoạt hơn, nhưng đồng thời cũng là nơi yếu ớt nhất.
Một quyền trúng đích, tuy không làm sai khớp, nhưng cũng khiến Tiêu Lâm Diệp cảm thấy đau đớn dữ dội, vội vàng ôm khuỷu tay lùi lại mấy bước.
Tiêu Tội Kỷ nói: “Ngươi ở đây có tổn thương.”
Đúng vậy.
Trong lúc tu luyện ở Tuyệt Âm Cốc, cánh tay Tiêu Lâm Diệp đã bị thương. Tuy không nghiêm trọng nhưng chung quy vẫn là một mối họa.
“Bị phát hiện rồi à…” Sắc mặt hắn càng thêm dữ tợn.
Tiêu Tội Kỷ lắc đầu nói: “Ngươi mang thương tác chiến thì không phải là đối thủ của ta. Tốt nhất là xuống đài đi.”
Đáng giận!
Hắn đang khinh thường ta sao?
Không thể tha thứ, không thể tha thứ!
Tiêu Lâm Diệp siết chặt nắm tay, dồn linh lực vào trong rồi lại giậm chân xông lên.
Trong khoảnh khắc, khí lãng cuồn cuộn nổi lên, thổi bay bụi đất xung quanh!
Tiêu Tội Kỷ không hề dùng thân thể để cứng đối cứng nữa, từng bước một lùi lại, từng bước một né tránh đòn tấn công, đồng thời tìm mọi cách đánh vào các khớp trên tay hắn.
Tiêu Lâm Diệp tuy luôn cố gắng bảo vệ, nhưng thỉnh thoảng vẫn bị đánh trúng, khiến vết thương vốn không nghiêm trọng dần trở nên tồi tệ hơn, đồng thời truyền đến những cơn đau nhức.
Dựa vào tình hình giao chiến thì có vẻ như hắn vẫn đang áp chế Tiêu Tội Kỷ, nhưng trong mắt các cao thủ thì tốc độ ra tay của hắn đã chậm đi khá nhiều so với lúc đầu.
“Thân thể Tiêu Tội Kỷ quá mạnh. Nếu Tiêu gia dòng chính không thể tấn công hiệu quả thì sớm muộn cũng sẽ tự mình rơi vào thế bất lợi.”
“Thân thể cứng rắn đến mức này thì khó mà lay chuyển, trừ phi dùng vũ khí.”
“Môn phái luận võ từ trước đến nay không cho phép người dự thi sử dụng vũ khí. Theo ta thấy, tên Tiêu gia dòng chính này gặp nguy rồi.”
“Chậc chậc, không có Khai Mạch mà có thể ngạnh kháng một Vũ Đồ, thật là đáng sợ!”
“Nhìn kìa, mấy trưởng lão Tiêu gia mặt mày xanh mét hết cả rồi.”
“Một con quái vật luyện thể đến mức này mà lại bị Tiêu gia đuổi ra ngoài thì làm sao mà không tức giận cho được!”
Rất nhiều cường giả vừa xem vừa bàn tán.
Trên đài cao, sắc mặt mấy vị trưởng lão Tiêu gia liên tục biến đổi, lửa giận ngút trời.
Bọn họ không thể chấp nhận việc một phế vật bị trục xuất khỏi gia tộc lại có thể đánh ngang tay với Tiêu Lâm Diệp, người mà họ dốc toàn lực bồi dưỡng.
Ngang tay sao?
Mấy vị trưởng lão Tiêu gia đã quá ngây thơ rồi.
Tiêu Tội Kỷ liên tục tìm kiếm sơ hở, không chút lưu tình đánh vào khuỷu tay Tiêu Lâm Diệp, khiến hắn càng thêm đau đớn, chiêu thức cũng bắt đầu rối loạn.
Ngay cả những võ giả bình thường cũng nhận ra rằng tên Tiêu gia dòng chính kia càng đánh càng hao sức.
“Bành!”
Đột nhiên, Tiêu Tội Kỷ tung một cú đấm mạnh vào khuỷu tay Tiêu Lâm Diệp.
Nghe một tiếng “răng rắc”, Tiêu Lâm Diệp nhăn nhó mặt mày lùi lại mấy bước, mồ hôi lạnh túa ra như tắm.
“Xoát!”
Tiêu Tội Kỷ tiến nhanh tới, dừng lại một chút phía sau lưng hắn rồi dùng vai hất hắn lên, đồng thời tay đặt lên cổ, dùng một chiêu ném qua vai đẹp mắt.
“Phù phù!”
Tiêu Lâm Diệp ngã xuống đất, mặt mày dữ tợn.
“Kết thúc rồi.” Rất nhiều cao thủ lắc đầu.
Kết quả này đã được định sẵn kể từ khi khuỷu tay Tiêu Lâm Diệp bị phát hiện có tổn thương.
Kết thúc sao? Chưa đâu!
Sau khi đánh ngã Tiêu Lâm Diệp, Tiêu Tội Kỷ đặt một tay lên cổ hắn, thản nhiên nói: “Nhớ kỹ, ca ngươi vĩnh viễn là ca ngươi, dù là biến thành phế vật thì cũng không phải là thứ mà ngươi có thể khinh nhờn.”
“Bành! Bành!”
Nắm đấm phải mang theo kình phong liên tục giáng xuống.
Chỉ trong chốc lát, Tiêu Lâm Diệp, kẻ vốn kiêu ngạo và được kỳ vọng, đã bị đánh cho thê thảm như chó.
Quân Thường Tiếu nhún vai nói: “Ứng cử viên vô địch? Chỉ là một tên rác rưởi mà thôi.”
“…”
Khóe miệng trưởng lão Đại Hồng Môn giật giật.
Một đệ tử không có Khai Mạch mà đánh cho một thiên tài Tiêu gia ra nông nỗi này, bái phục, viết hoa chữ phục!
“Bành!”
Đột nhiên, một tiếng nổ lớn vang lên bên tai khiến ông ta suýt ngã nhào xuống đất.
Trưởng lão Đại Hồng Môn vội vàng quay đầu lại thì thấy chưởng môn Thiết Cốt Phái đang cầm một món đồ chơi bốc khói xanh, chĩa về phía tường trên đài cao, nơi vừa bị thủng một lỗ!
Tiếng súng vang lên khiến các võ giả trên đài quan chiến giật mình.
Họ nhao nhao nhìn sang thì thấy Quân Thường Tiếu tay cầm một vật, còn đại trưởng lão Tiêu gia thì đứng chết trân trước ghế ngồi, trên tường có một lỗ thủng chỉ cách ông ta nửa mét.
“Chưởng môn nổ súng?”
Lý Thanh Dương và Tô Tiểu Mạt ngạc nhiên không thôi.
“Vừa rồi là tiếng gì vậy?”
“Nghe như pháo trúc!”
Mọi người nhao nhao bàn tán.
“Bộp.”
Quân Thường Tiếu giẫm một chân lên ghế, chĩa súng vào đại trưởng lão Tiêu gia và thản nhiên nói: “Ngồi xuống.”
Sắc mặt đại trưởng lão Tiêu gia khó coi đến cực điểm, nhưng khi bị vũ khí lạ nhắm vào thì ông ta chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi xuống.
Hơn nữa, nhớ lại khoảnh khắc vừa đứng dậy, một đạo lưu quang mang theo sức mạnh kinh khủng lướt qua bên cạnh, trong lòng ông ta càng thêm kinh hãi.
“Tội Kỷ.”
Quân Thường Tiếu cầm súng và lớn tiếng nói: “Cứ việc phát tiết, những uất ức mà ngươi phải chịu bao năm qua, bổn tọa sẽ giúp ngươi trông chừng. Ai dám làm loạn thì cứ để đầu hắn nở hoa.”
Tiêu Tội Kỷ cười lớn rồi lại giơ nắm đấm lên hung hăng đánh tiếp.
Một lúc sau, mãi đến khi Tiêu Lâm Diệp gần c·hết, hắn mới như vứt một con chó c·hết, hất hắn xuống đài.
“Vòng năm, trận thứ bảy, người thắng Tiêu Tội Kỷ!”
Âm thanh tuyên bố của trọng tài vang vọng khắp hội trường, khiến tâm thần của rất nhiều võ giả khó có thể bình tĩnh trở lại.
——
PS: Hai chương gộp làm một!