Chương 720 Tự mình đánh mình
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 720 Tự mình đánh mình
Chương 720: Tự mình đánh mình
Dạ Đế kiếp trước tính khí chẳng ra sao, đắc tội không ít người.
Tám vị Vũ Đế thì có bốn người tuyệt giao, ba người có thù, còn một người thì chỉ cần hơi có hơi men vào người là lại lôi hắn ra chửi ầm ĩ.
Không biết tình thương thấp đến mức nào mới có thể tệ hại đến mức ấy?
Đến khi trọng sinh, Dạ Tinh Thần thu liễm tính khí không ít, an tâm tu luyện trong tông môn, chỉ mong có ngày trở lại đỉnh phong, tìm ả đàn bà kia báo thù rửa hận.
Nhưng ai ngờ.
Khi hắn tới tham gia Long Hổ Tranh Bá, thế mà lại gặp phải một thằng cha kiêu căng đến vậy.
Dạ lão ca tính tình vốn nóng nảy, nay lại càng không nhịn được, thế nào cũng phải khiến hắn sống dở c·hết dở mới thôi!
“À.”
Ngạo Vô Song thản nhiên nói: “Chỉ có lũ bỏ đi mới dùng ánh mắt để ra vẻ ta đây mạnh mẽ.”
Dạ Tinh Thần nhìn về phía trọng tài, quát lớn: “Còn không mau bắt đầu!”
Ánh mắt và giọng nói hắn toát ra một cỗ khí tức ma quỷ dường như đến từ địa ngục, khiến trọng tài giật mình lùi lại hai bước, vội vàng nói: “Bắt đầu —— ——”
“Vù vù!”
Lời vừa dứt, một trận khí kình cuồng bạo bùng nổ, trong nháy mắt đã quét trúng trọng tài, khiến ông ta liên tiếp lùi nhanh, cuối cùng lảo đảo ngã xuống khỏi đài.
Đám người xem xung quanh nhất thời trợn mắt há hốc mồm.
Tu vi của trọng tài kia ít nhất cũng phải là đỉnh phong Vũ Vương.
Vậy mà lại bị khí thế của thí sinh hất văng ra ngoài, thật là đáng sợ!
“Oanh!”
Một tiếng nổ vang vọng đến.
Mọi người vội vàng dời mắt nhìn lại, bỗng thấy Dạ Tinh Thần đã tung ra một quyền.
Cái bóng lưng kia, tựa như một con sư tử hoang dã bị giam cầm quá lâu, vừa được thả ra đã cấp thiết muốn ăn tươi nuốt sống kẻ khác!
“Dạ sư huynh thật đáng sợ!”
Trong Vạn Cổ Tông, không ít đệ tử nhìn bóng lưng kia mà mặt mày ngây dại.
Ngày thường, vị sư huynh này cho bọn hắn cảm giác có chút cao ngạo, có chút khó gần, ai ngờ hắn còn có một mặt táo bạo đến thế!
Không.
Phải nói là sát khí ngút trời mới đúng!
“A Ngưu ca…” Huệ Nhi ngây ngốc nhìn.
Đây có phải là người đã từng trèo cây hái trứng chim rồi ngã xuống, sau đó vừa xoa đầu vừa cười nói không sao không?
Đây có phải là người đã từng đứng giữa đồng hoang, lớn tiếng bảo rằng chờ nàng lớn lên sẽ cưới nàng làm vợ không?
Cảm giác xa lạ mãnh liệt dâng lên, khiến Huệ Nhi nảy ra một ý nghĩ.
Hắn không còn là A Ngưu ca nữa, hắn là Dạ Tinh Thần, A Ngưu ca của nàng vĩnh viễn không trở lại nữa rồi…
Không thể không nói.
Trực giác của phụ nữ thật mạnh mẽ.
“Mọi thứ đều đã thay đổi.”
Đôi mắt Huệ Nhi dần mờ đi, nước mắt theo gò má lăn xuống, nghẹn ngào nói: “Chẳng thể nào quay lại được nữa…”
“Lê tỷ tỷ.”
Liễu Uyển Thi nói: “Tỷ qua khuyên nhủ muội ấy đi.”
Lê Lạc Thu lắc đầu nói: “Thích thì cứ yêu, không thích thì thôi, chúng ta ai cũng không giúp được nàng.”
…
Trên đài giao đấu.
Sau khi Dạ Tinh Thần tung ra một quyền mang theo khí thế cuồng bạo, Ngạo Vô Song lùi lại hai bước, nhếch miệng cười nói: “Thực lực của ngươi cũng tàm tạm, nếu đem đám bỏ đi phân loại theo phẩm chất, ngươi ít nhất cũng phải thuộc loại hai ba chờ.”
Khiêu khích thật sâu, thăm dò tận đáy!
“Thật sao?”
Dạ Tinh Thần bước tới một bước, nắm đấm mang theo linh năng cùng sự giận dữ trực tiếp xé gió đánh tới.
Ông!
Quyền này vừa tung ra, không gian nhất thời rung động!
“Oanh!”
Ngạo Vô Song ngưng tụ từng lớp từng lớp khí tường trước người, đón lấy quyền ấn thế đại lực trầm kia, thân thể bất giác lùi về sau hai bước.
“Dạ sư đệ thi triển chiêu thức gì vậy?” Tô Tiểu Mạt ngạc nhiên hỏi.
Lý Thanh Dương ngây người nói: “Không rõ nữa!”
Quyền pháp mạnh nhất hiện tại của Vạn Cổ Tông cũng chỉ có Sơn Băng Địa Liệt Quyền, nhưng quyền pháp Dạ Tinh Thần thi triển rõ ràng không phải.
“Chậc chậc.”
Quân Thường Tiếu xoa cằm, thầm nghĩ: “Tên này có chút của để dành.”
Việc Dạ Tinh Thần thi triển võ kỹ không thuộc tông môn càng khiến hắn thêm chắc chắn, Dạ Tinh Thần chính là cường giả chuyển thế, dù sao vừa rồi khí thế bùng nổ cùng tầng thứ quyền pháp kia chắc chắn phải đạt tới thánh phẩm.
Cấp bậc võ học này.
Có tiền cũng không mua được đâu.
“Đạp!”
Ngạo Vô Song ổn định thân thể, cười nói: “Chỉ bằng một quyền vừa rồi của ngươi, đủ để xứng với nhất đẳng đồ bỏ đi…”
“Xoát!”
Ngay lúc này, Dạ Tinh Thần đã xuất hiện trước mặt hắn, lạnh lùng nói: “Đồ bỏ đi.”
Dù Ngạo Vô Song có nói vạn lần hai chữ “đồ bỏ đi”, dù hắn đem chúng chia thành ba sáu chín loại, cũng chỉ khiến người ta cảm thấy hắn hung hăng càn quấy.
Nhưng Dạ Đế thì khác, chỉ vỏn vẹn một câu “đồ bỏ đi” vô cùng đơn giản, lại phảng phất như một nhãn hiệu được khắc trực tiếp lên trán đối phương, khắc sâu vào da thịt!
Rửa không sạch, lau không đi.
Mãi cho đến khi ăn sâu vào tận tâm can, trở thành ác mộng vĩnh hằng!
“Oanh!”
Một quyền nặng nề nữa lại giáng xuống!
Kết giới phòng ngự ngưng tụ trước người Ngạo Vô Song bị đánh tan nát, hắn lảo đảo lùi lại mấy bước, đợi khi ổn định thân thể thì lạnh giọng nói: “Ngươi nhất định phải ép ta nghiêm túc sao?”
Dạ Đế lao tới, gọn gàng dứt khoát giáng một quyền vào mặt gã kia, đánh cho đầu hắn lệch sang một bên.
Ngươi cứ việc nghiêm túc đi.
Còn ta, chỉ cần tiếp tục hành hạ ngươi là đủ.
“Đáng ghét!”
Ngạo Vô Song ổn định thân thể, ánh mắt lóe lên lửa giận, lập tức hai tay nắm chặt, hồ quang điện táo bạo tràn ngập quanh thân, ngay cả tóc cũng có lôi xà phun trào!
“Lôi hệ võ tu!” Khán giả kinh hãi kêu lên.
Mấy vị tông môn lão đại cũng khó nén vẻ kinh ngạc, nói: “Không ngờ thiếu tông chủ Ngạo Thế Thánh Tông lại còn lĩnh ngộ ra lôi hệ!”
“Tê tê tê!”
Ngạo Vô Song được lôi điện vờn quanh, nhẹ nhàng nâng tay lên, ngạo nghễ nói: “Đồ bỏ đi, ngươi đã cảm thấy tuyệt vọng chưa?”
“Hưu!”
Đầu ngón tay hắn hội tụ ánh lôi, trong nháy mắt phun ra một tia chớp, với tốc độ cực nhanh đánh tới!
“Ông!”
Không gian trước người Dạ Tinh Thần rung lên, Càn, Chấn, Khảm, Cấn, Khôn, Tốn, Ly, Đoái bát quái hiện ra, nhanh chóng ngưng tụ lại thành một kết giới hữu hình!
“Đinh!”
Hồ quang điện đánh trúng kết giới, trong nháy mắt bị bắn ngược trở lại!
Vẻ mặt Ngạo Vô Song cứng đờ, bởi vì chiêu thức hắn thi triển lại đang đánh về phía chính mình!
Không hoảng hốt.
Không vội vàng.
Ta bộc phát ra năng lượng, ta thu hồi lại là được!
Ngạo Vô Song lập tức xòe bàn tay phải ra.
“Oanh!”
Lôi điện vừa tiếp xúc với da thịt hắn, liền bùng nổ dữ dội!
Với cường độ xung kích ấy, nếu là đài giao đấu bình thường thì có lẽ đã bị chấn thành tứ phân ngũ liệt từ lâu, nhưng nay mặt đá dưới chân họ vẫn không hề hấn gì.
Mười mấy vị trận pháp đại sư hợp lực bố trí, tông chủ Vạn Cổ Tông đích thân nghiệm qua, chất lượng bảo đảm tuyệt đối.
“Ông!”
“Ông!”
Dư âm vụ nổ còn chưa dứt, Dạ Tinh Thần đã liên tục di chuyển, chỉ thấy lấy Ngạo Vô Song làm trung tâm, từng mặt từng mặt kết giới mang bát quái ngưng tụ thành.
“Đây là chiêu thức gì vậy!”
“Chưa từng thấy!”
Các võ giả nhao nhao trợn mắt há mồm.
Ngay lúc này, khí thế ngập tràn ánh lôi tiêu tán, tóc Ngạo Vô Song dựng ngược đứng tại chỗ, trong mắt có vẻ ngốc trệ.
Ta phóng thích năng lượng, sao lại thành ra tự làm mình bị thương thế này?
“Vù vù —— ——”
Đột nhiên, một cỗ lực lượng thế đại lực trầm đánh tới, khiến hắn giận dữ vung nắm đấm, lôi hệ linh năng toàn diện bùng nổ, nhất thời vang lên những âm thanh “tư tư” chói tai.
Dạ Tinh Thần nghiêng người tránh né, chỉ thấy nắm đấm mang theo lôi lực hung hăng đánh vào kết giới đã được bố trí từ trước.
Oanh!
Sức mạnh tàn bạo lại một lần nữa truyền đến!
Ngạo Vô Song dùng bao nhiêu sức, thì lực phản chấn từ kết giới lại càng mạnh bấy nhiêu, khiến hắn lảo đảo lùi nhanh về phía sau, không kìm được mà phun ra một ngụm máu.
“… ”
Khán giả thấy vậy thì khóe miệng co giật.
Tuy rằng bọn họ đều nhận ra, lớp kết giới bóng loáng kia có tác dụng phản lực, nhưng hình ảnh thiếu tông chủ Ngạo Thế Thánh Tông tự mình vả mặt mình thật sự quá nực cười!
“Ta nổi giận rồi!”
Ngạo Vô Song cố nén máu trong người, phẫn nộ hét lớn một tiếng, mái tóc đen dựng đứng bùng nổ ánh lôi cường thế.
“Xì xì xì!”
Bầu trời trên đài giao đấu bỗng xuất hiện những đám mây lôi, bên trong ánh lôi cuồn cuộn, nhanh chóng hội tụ thành uy thế lôi điện cường đại nhất!
“Thiên Lôi!” Ngạo Vô Song giận dữ gầm lên.
Oanh! Oanh! Oanh!
Những tầng lôi điện trong mây cùng nhau phun trào, nhiều đến mức bao trùm toàn bộ đài giao đấu!