Chương 641 Đại sư tỷ trở về _
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 641 Đại sư tỷ trở về _
Chương 641: Đại sư tỷ trở về
“Hô!”
Tiêu Tội Kỷ hít sâu một hơi rồi đứng dậy đi theo.
Vù vù…
Hai người vừa bước lên thì một luồng sức mạnh linh hồn kinh khủng như núi lở biển gầm ập đến, trong nháy mắt ăn mòn thức hải!
Luyện Lực Tháp tầng thứ năm, linh hồn tôi luyện!
Tôi luyện thân thể vẫn còn trong phạm vi chịu đựng được, chứ sự giày vò đến từ sâu thẳm tâm linh thì thật không thể dùng lời nào diễn tả!
Chỉ vài phút sau, sắc mặt Tiêu Tội Kỷ lại trở nên dữ tợn, sự giày vò từ linh hồn khiến hắn như lạc vào mười tám tầng địa ngục!
Không thể sợ!
Không thể bỏ cuộc!
Tiêu Tội Kỷ dựa vào ý chí kiên cường đáng kinh ngạc mà đau khổ chống đỡ.
Ngược lại, Dạ Tinh Thần vẫn lạnh nhạt tự nhiên, như thể miễn nhiễm với sự ăn mòn của sức mạnh linh hồn.
Hắn trọng sinh vào thân xác một thiếu niên đốn củi, thân thể và kinh mạch tầm thường, nhưng lợi thế lớn nhất lại là linh hồn siêu cường.
Dù cho bị giày vò mấy ngàn năm dưới địa tâm thì linh hồn của hắn cũng không thể so sánh với người bình thường.
Hơn nữa, khi lĩnh ngộ Thái Huyền Chân Kinh càng ngày càng sâu sắc, linh hồn hắn cũng không ngừng được tu bổ.
Mỗi tầng của Luyện Lực Tháp đều có bảng xếp hạng.
Ở mấy tầng đầu, Dạ Đế không chiếm được ưu thế nào, nhưng tầng thứ năm này thì tuyệt đối được tạo ra riêng cho hắn!
Nhưng…
Người giữ kỷ lục không phải Dạ Đế, mà là Hà Vô Địch!
Là một cường giả từ thượng giới giáng xuống, tu vi và linh hồn tuy đã suy yếu, nhưng dù chỉ còn một phần mười thì cũng không phải Vũ Đế phàm trần có thể sánh bằng!
Vậy nên, Dạ Ngạo Kiều nhất định không thể trở thành người giữ kỷ lục của Luyện Lực Tháp.
Có người sẽ hỏi, vậy mấy tầng trước thì sao? Dù sao tu luyện Thái Huyền Chân Kinh, sao lại không thể dẫn trước đệ tử khác?
Nếu là trước đây, có lẽ còn làm được.
Nhưng từ khi Ngũ Hành Giám Thiên Quyết được phổ biến trong tông môn, ưu thế dẫn đầu của Dạ Đế đã bị thu hẹp đáng kể.
Hơn nữa, Thái Huyền Chân Kinh đến một giai đoạn nhất định thì không thể đột phá thêm nữa.
Cho nên, Dạ Đế chỉ có thể tạm thời tu luyện Ngũ Hành Giám Thiên Quyết, gác lại bộ tâm pháp thần phẩm kia.
Một tiếng sau.
Tiêu Tội Kỷ không thể chống đỡ nổi sự giày vò của linh hồn, đành chống hai tay xuống đất rồi bò xuống.
Cũng may, hắn đã thuận lợi đạt yêu cầu thông quan, không bị truyền tống ra ngoài và chịu tác dụng phụ do thất bại.
Dạ Tinh Thần vẫn còn gắng gượng.
Lại một giờ trôi qua, sắc mặt hắn bắt đầu biến đổi, hàng mày dần nhíu lại.
“Phù phù!”
Sau ba giờ kiên trì, Dạ Tinh Thần cuối cùng cũng không nhịn được mà nằm vật ra đất.
Cả hai người kiệt sức rời khỏi Luyện Lực Tháp. Sau một đêm nghỉ ngơi, họ lại tràn đầy sinh lực, cả về thể chất lẫn tinh thần đều được nâng cao rõ rệt.
Trong tông môn, không có nhiều đệ tử có thể vào được tầng bốn, tầng năm. Ví dụ như Tô Tiểu Mạt và Lý Phi vẫn còn đang loay hoay ở tầng một, hai, ba.
Hai người chủ yếu tu luyện thân pháp.
Trừ khi tôi luyện thân thể đến một mức độ nhất định ở tầng thứ nhất, nếu không thì khó mà trụ được ở tầng thứ tư.
Đương nhiên.
Lý Thanh Dương cũng có thể vượt qua khảo nghiệm của tầng bốn và tầng năm.
Nhưng hắn theo đuổi sự phát triển cân bằng, nên thường dừng lại khi đã tôi luyện đến một trình độ nhất định, không quá hà khắc với bản thân.
Long Tử Dương và Tống Huyền Chu tuy chưa thể vào được, nhưng sau khi thích ứng đủ, chắc chắn sẽ thử sức ở tầng bốn và tầng năm.
Những chi tiết này xin không kể thêm.
Nói chung, có những nội dung không được viết ra không có nghĩa là không xảy ra, ví dụ như việc các đệ tử luyện tập ở Luyện Lực Tháp.
Quân Thường Tiếu đã từng đến tầng bốn, tầng năm chưa?
Câu trả lời là có, vì cảnh giới của hắn bị kẹt ở đỉnh phong Vương cấp, nên hắn chỉ đến đó trải nghiệm rồi dồn tâm trí vào việc phát triển tông môn.
Bước đi của hắn khác với những nhân vật chính khác, sẽ không lãng phí quá nhiều bút mực vào việc tu luyện.
Địa phận băng nguyên.
Lục Thiên Thiên lại đến một khách sạn duy nhất trong vòng mấy trăm dặm.
“Nghỉ trọ, tùy tiện thôi.”
Nàng thản nhiên nói trước khi tiểu nhị kịp ra đón tiếp.
“Vâng, cô nương, xin chờ một lát.”
Khách trong sảnh ăn không phải là đám người năm xưa. Sau một thoáng im lặng ngắn ngủi, họ lại bắt đầu khoác lác chém gió.
Chủ đề thảo luận đương nhiên là chuyện Vạn Cổ Tông muốn thách đấu Bách Hợp Thánh Tông.
“Còn bốn tháng nữa.”
Lục Thiên Thiên nói: “Chắc là kịp.”
Ăn vội hai món rồi ném lại mấy lượng bạc, nàng rời khỏi khách sạn.
Sau khi nàng đi, hơi lạnh trong sảnh ăn dần tan đi, đám võ giả lại thoải mái uống rượu hơn.
Cực Hàn Cung.
Cái hố do vụ nổ tạo ra đã được lấp lại, sơn môn cũng được xây dựng lại, nhưng vẫn thiếu cái cảm giác nội tình lâu năm.
“Băng… Băng Đế Chi Lệnh…”
Cung chủ Cực Hàn Cung run rẩy cả hai chân, suýt chút nữa quỳ xuống.
Lục Thiên Thiên đứng trước mặt hắn, giơ cao lệnh bài, giọng điệu lạnh băng: “Thái trưởng lão của các ngươi đến Vạn Cổ Tông gây sự, chuyện này tính sao?”
Cung chủ Cực Hàn Cung sắp khóc đến nơi.
Thái trưởng lão muốn đi, nhưng bây giờ còn đang ở Vạn Cổ Tông chưa về, nỗi oan này ta biết kêu ai!
“Cô… cô nương.”
Hắn khúm núm nói: “Cô nương muốn tính sao thì tính vậy!”
“100 ngàn linh thạch.” Lục Thiên Thiên nói.
Vừa nói, quanh thân nàng tỏa ra khí tức xanh biển lạnh lẽo, khiến sắc mặt cung chủ Cực Hàn Cung đại biến!
Băng Đế năm xưa nắm giữ Hải Linh Băng Khí, có thể đóng băng mấy ngàn dặm, người phụ nữ này thi triển thuộc tính tương tự, chứng tỏ đã kế thừa y bát!
“Được! Được!” Cung chủ Cực Hàn Cung vội vàng đáp.
Dù thời tiết cực kỳ lạnh giá, mồ hôi vẫn túa ra trên trán hắn.
Đương nhiên, trong lòng hắn chửi rủa tám vị tông chủ kia không ngớt. Nếu không phải đám hỗn đản này cố ý giấu diếm, sao hắn lại lỗ mãng mời thái trưởng lão xuất quan!
Sau khi nhận được 100 ngàn linh thạch, Lục Thiên Thiên vẫy tay.
Lệ…
Từ trên ngọn núi xa xa bay đến một con phi cầm trắng như tuyết, tựa như hạc.
Con thú này không lớn lắm, trên đầu có ánh sáng lấp lánh, mang đến cho người ta cảm giác vô cùng thiêng liêng.
Cung chủ Cực Hàn Cung kinh ngạc thốt lên: “Băng Mang Tiên Hạc!”
Tiên hạc từ từ đáp xuống diễn võ trường, Lục Thiên Thiên nhẹ nhàng nhảy lên lưng hạc, nói: “Không lâu nữa, hãy dẫn đệ tử trong tông môn của ngươi đến Bách Hợp Thánh Tông.”
“Vâng, vâng!” Cung chủ Cực Hàn Cung vội vàng đáp.
“Phốc!”
“Phốc!”
Băng Mang Tiên Hạc vỗ cánh bay lên trời.
“Phù phù!”
Cung chủ Cực Hàn Cung ngồi bệt xuống đất, thở hổn hển như trút được gánh nặng.
Huyền Linh Tông.
Lục Thiên Thiên đáp xuống diễn võ trường.
Các cao tầng tông môn vội vã từ đại điện đi ra, hành lễ.
Cảm nhận được khí tức lạnh lẽo tỏa ra từ người phụ nữ này còn mãnh liệt hơn lần đầu gặp mặt, tông chủ Huyền Linh Tông liền đoán rằng nàng đã lĩnh ngộ sâu sắc hơn về truyền thừa của Băng Đế!
“Đưa 200 ngàn viên linh thạch đây.” Lục Thiên Thiên nói.
Kiểu không cần thủ tục, không hỏi lý do mà trực tiếp đòi linh thạch thế này, ngay cả Quân Thường Tiếu vô liêm sỉ cũng chưa chắc làm được!
Đưa! Đưa ngay!
Tông chủ Huyền Linh Tông vội vàng đưa nhẫn không gian chứa linh thạch cho nàng.
Trước khi rời đi, Lục Thiên Thiên nói: “Không lâu nữa, hãy dẫn đệ tử trong tông môn của ngươi đến Bách Hợp Thánh Tông.”
“Hiểu rồi, hiểu rồi!” Tông chủ Huyền Linh Tông run rẩy đáp.
Sau đó, Lục Thiên Thiên lần lượt đến từng tông môn đã xuất hiện ở Cực Hàn Cung, đơn giản rõ ràng đòi linh thạch rồi bảo họ đến Bách Hợp Thánh Tông.
“Sao lại phải đến Đông Hạo Châu?”
“Chẳng phải bên ngoài đang lan truyền tin tức Vạn Cổ Tông muốn thách đấu Bách Hợp Thánh Tông sao? Ta thấy, nàng muốn chúng ta đến đó để trợ uy cho Vạn Cổ Tông!”
“Ngũ lưu thách đấu nhị lưu, quả thật là chuyện hoang đường, chúng ta có đến trợ uy cũng vô dụng thôi.”
Mấy vị tông chủ ngồi lại bàn bạc, tuy không coi trọng Vạn Cổ Tông, nhưng Băng Đế truyền nhân đã lên tiếng, họ chỉ còn cách bắt đầu thương thảo thời gian đến Đông Hạo Châu.
“Đại sư tỷ trở về!”
“Đại sư tỷ trở về!”
Tiếng hô của Tô Tiểu Mạt phá tan sự yên tĩnh của Vạn Cổ Tông.
Quân Thường Tiếu từ đại điện đi ra, ngẩng đầu nhìn lên không trung, thấy một con bạch hạc đang vỗ cánh từ từ đáp xuống.
“Xoát!”
Lục Thiên Thiên nhảy xuống, chắp tay nói: “Đệ tử Lục Thiên Thiên lịch luyện trở về.”
Các đệ tử tông môn nhao nhao vây quanh, nở nụ cười rạng rỡ chào đón đại sư tỷ đã lâu không gặp.
“Đại sư tỷ!”
Liễu Uyển Thi đỏ hoe cả mắt.
Sở Tu Nam và Hoắc Linh thì tròn mắt kinh ngạc.
Họ đã từng nghe qua Lục Thiên Thiên, nhưng không ngờ đại sư tỷ lại xinh đẹp đến mức nghiêng nước nghiêng thành như vậy!
“Trở về là tốt rồi.”
Quân Thường Tiếu nói: “Trở về là tốt rồi.”