Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 513 Những lão già chết tiệt này rất xấu _

  1. Trang chủ
  2. Vạn Cổ Đệ Nhất Tông (Bản dịch)
  3. Chương 513 Những lão già chết tiệt này rất xấu _
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 513 Những lão già chết tiệt này rất xấu _

Chương 513: Mấy Lão Già Chết Tiệt Này Thật Xấu Tính

Quân Thường Tiếu trò chuyện với viện trưởng Tư Đồ Hạo Vân một lát rồi đứng dậy cáo từ. Hắn còn bận nhiều việc, vì còn phải đi chứng nhận. Dù sao hôm qua đã phái người đến mời, sáng nay Chu trưởng lão lại giúp hắn giải vây.

“Hồng Liên.”

Đưa mắt nhìn theo bóng Quân Thường Tiếu khuất dần, Tư Đồ Hạo Vân cười nói: “Cái thằng nhóc Quân Thường Tiếu này quả thật không đơn giản.”

“Đúng vậy ạ.” Hồng Liên quận chúa đáp lời: “Tuổi còn trẻ đã bước vào Kiếm Vũ Song Vương, lại còn là võ học đại sư, tương lai sẽ đạt tới thành tựu gì, thật khó mà đoán trước được.”

Tư Đồ Hạo Vân cười trêu: “Chẳng phải người này chính là “rồng trong loài người” mà phụ thân cô hằng mong đợi sao?”

Gương mặt Hồng Liên quận chúa ửng đỏ, nàng đáp: “Viện trưởng lại đem chuyện năm xưa ra trêu ghẹo ta.”

Chuyện xảy ra vào mười năm trước.

Khi đó, thành chủ mở tiệc mừng thọ, cường giả khắp nơi tụ tập về vương thành.

Trên yến tiệc, Tư Đồ Hạo Vân từng cười nói: “Hồng Liên quận chúa tư chất phi phàm, sau này thành chủ kén rể, ắt hẳn phải tốn không ít tâm tư.”

“Ha ha ha!” Thành chủ cười lớn đáp: “Trên đời này, người có thể cưới được nữ nhi của ta, chỉ có rồng trong loài người mà thôi!”

Hôm đó, ông ta uống khá nhiều rượu nên lời nói có phần ngông cuồng.

Có người hỏi: “Vậy thành chủ đại nhân định nghĩa “rồng trong loài người” là như thế nào ạ?”

Thành chủ cất cao giọng nói: “Kiếm võ song đạo thành Vương, lại là võ học đại sư, mới xứng với bảo bối nữ nhi này của ta!”

Mọi người nghe xong đều nhao nhao trầm mặc.

Dạng “rồng trong loài người” như vậy thì làm sao có thể tìm được chứ!

Lời say của thành chủ được lan truyền rộng rãi, trở thành tiêu chuẩn kén chồng của Hồng Liên quận chúa.

Kiếm Vũ Song Vương, võ học đại sư.

Hai điều kiện này đã khiến không biết bao nhiêu tuấn kiệt trẻ tuổi ái mộ quận chúa phải chùn bước.

Đến tận ngày nay, thành chủ thường than thở.

Chính bởi vì lời nói ngông cuồng lúc say rượu mà con gái đã mười tám tuổi rồi vẫn chưa có ai dám đến hỏi cưới. Nếu sau này không gả được thì biết phải làm sao đây?

Đổi ý?

Giảm tiêu chuẩn?

Thân là chủ một vương thành, sao có thể nói lời không giữ lấy lời!

Tình cảnh của thành chủ Thiên Dụ vương thành bây giờ chính là, lúc say rượu thì thích khoe khoang, bây giờ hối hận thì cũng phải cắn răng chịu đựng thôi.

Nhưng ai có thể ngờ, Quân Thường Tiếu lại đột nhiên xuất hiện, không chỉ đột phá Kiếm Vũ Song Vương, mà còn là một võ học đại sư!

May mà thành chủ hiện đang bế quan, nếu ông ta biết chuyện của Quân chưởng môn, chắc chắn sẽ chủ động triệu kiến, thân thiết nắm tay ân cần thăm hỏi mà nói: “Đến tốt lắm, đến thật đúng lúc!”

“Hồng Liên này.”

Tư Đồ Hạo Vân trở lại chuyện chính, nói: “Quân chưởng môn của Thiết Cốt Phái rất có tiềm lực, hắn đã mời con, con nên suy nghĩ kỹ.”

“Vâng.”

Hồng Liên quận chúa khẽ đáp, ánh mắt hiện lên vẻ phức tạp.

“Là Quân Thường Tiếu!”

“Ta lần đầu thấy có người được phó viện trưởng tự mình mời đến Thiên Dụ học phủ đấy!”

“Hắn vừa giao đấu ngang sức với Kim hộ pháp ở phường thị, việc được mời vào học phủ cũng là đương nhiên thôi.”

“Mà nói đi thì cũng phải nói lại, cái tên Quân Thường Tiếu ở khu vực phía nam kia là ai vậy?”

“Chắc chắn là kẻ g·iả m·ạo rồi!”

“Binh lính Trị An Đường đang truy nã hắn khắp thành đấy.”

Trên đường phố, những người đi đường nhỏ giọng bàn tán.

Quân Thường Tiếu đang cùng Liễu Uyển Thi đi dạo thì nhíu mày, thầm nghĩ: “Lại có kẻ g·iả m·ạo mình sao!”

Hắn vừa mới có được chút danh tiếng thì đã có nhiều người g·iả m·ạo như vậy, nếu bọn chúng làm chuyện xấu thì chẳng phải sẽ gây rắc rối cho mình sao?

Không được.

Nhất định phải bắt được hắn!

“Quận chúa.”

Quân Thường Tiếu truyền âm nói: “Nếu bắt được kẻ g·iả m·ạo Quân mỗ, xin báo cho Quân mỗ biết ngay.”

Tại Thiên Dụ học phủ, Hồng Liên quận chúa nhận được tin truyền âm liền đáp: “Viện trưởng, xin hãy truyền âm cho Quân chưởng môn, ta đã phong tỏa thành trì, kẻ g·iả m·ạo kia có muốn chạy trốn cũng khó.”

Tư Đồ Hạo Vân gật đầu, đem tin tức chuyển đạt cho Quân Thường Tiếu.

Đây chính là một trong những chỗ tốt của việc bước vào Vũ Vương, có thể tức thời truyền âm giao lưu.

Thiết Cốt Phái cũng có truyền âm thuật, nhưng nhược điểm là người nhận tin cũng phải tu luyện truyền âm thuật.

Bên ngoài Tổng quán Chứng nhận, một đám võ giả vây quanh, bởi vì Quân Thường Tiếu đến đây, còn được Chu trưởng lão đích thân nghênh đón.

Đầu tiên là được phó viện trưởng học phủ mời đến, bây giờ lại có trưởng lão Tổng quán Chứng nhận ra mặt đón tiếp, mọi người không khỏi kinh hãi thán phục, năng lượng của Quân chưởng môn thật là lớn!

“Âu Dương gia bị chèn ép một hồi, chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.”

“Đâu chỉ ngậm bồ hòn, lúc trước Quân chưởng môn đã nói muốn đến bái phỏng Âu Dương gia, chắc chắn không phải chuyện tốt lành gì đâu.”

“Ta nghe nói, nguyên nhân là do người của Âu Dương gia mắng đệ tử Thiết Cốt Phái là con hoang nên mới dẫn đến xung đột.”

“Ở Tử Vong Cốc, mấy tên tà phái khi dễ đệ tử Thiết Cốt Phái, kết quả bị diệt môn. Điều đó cho thấy Quân chưởng môn rất bao che đệ tử. Âu Dương gia chọc vào hắn, coi như xui xẻo rồi.”

Hai đại thế lực lớn kia đều biểu hiện sự tôn trọng với Quân Thường Tiếu, khiến cho dư luận thay đổi, rất nhiều người cho rằng Âu Dương gia gặp phải phiền phức lớn rồi.

Trong đại điện của Tổng quán Chứng nhận.

Dịch Thiên Hành tươi cười đánh giá Quân Thường Tiếu đang ngồi phía dưới, nói: “Quân chưởng môn quả nhiên là nhất biểu nhân tài!”

“Quá khen, quá khen.” Quân Thường Tiếu khiêm tốn đáp.

Thật khó mà tưởng tượng, người này lại là cái kẻ vừa rồi vì đệ tử mà nổi cơn thịnh nộ, cuồng đồ đánh người của Âu Dương gia.

Nói thật.

Quân chưởng môn không hề cuồng đâu.

Trong rất nhiều chuyện, hắn luôn tâm niệm phương châm “người không phạm ta, ta không phạm người”.

“Quân chưởng môn.”

Dịch Thiên Hành cười nói: “Quý phái từ cửu lưu được đề bạt lên lục lưu, chỉ mất hơn một năm, tốc độ trưởng thành có thể nói là thần tốc!”

Khi hắn cùng các trưởng lão nhận được tin do Triệu chấp sự đưa tới, biết được Thiết Cốt Phái lại từ thất lưu tăng lên tới lục lưu, nhất thời chấn động hồi lâu.

Từ khi Chứng nhận quán thành lập đến nay, chưa từng có môn phái nào được đề bạt nhanh như vậy cả!

“Dịch đại sư.”

Quân Thường Tiếu đáp lời: “Ngài quá khen rồi.”

Dịch đại sư?

Dịch Thiên Hành có chút ngạc nhiên, nhưng rồi cũng cười nói: “Quân chưởng môn gần đây hình như gây ra không ít phiền phức nhỉ.”

“Đừng nhắc nữa.” Quân Thường Tiếu buồn bực nói: “Đều là mấy cái Tà Tông tam lưu cả thôi.”

Dịch Thiên Hành nói: “Chứng nhận quán ta tuy không phải là thế lực, nhưng ở Tinh Vẫn đại lục cũng có chút uy vọng. Nếu Quân chưởng môn gặp phải chuyện khó giải quyết, chỉ cần mở miệng, quán chúng ta chắc chắn sẽ hết sức giúp đỡ.”

Còn có chuyện tốt thế này ư? Sao ngươi không nói sớm!

Không phải người ta không nói, mà là ngươi khiêm tốn quá, không cho Chứng nhận quán đối ngoại tuyên bố môn phái được đánh giá tam giáp.

Tam giáp môn phái, tiềm lực vô hạn.

Chứng nhận quán khẳng định sẽ dụng tâm chiếu cố nhiều hơn.

Nhưng cái tên này hết lần này đến lần khác chọn điệu thấp, người ta cũng chỉ có thể phối hợp giả vờ như không biết gì thôi.

Với uy vọng của Chứng nhận quán, hai cái Tà Tông tam lưu kia mà biết Thiết Cốt Phái được đánh giá là tam giáp môn phái, chắc chắn sẽ không dám đến quấy rầy nữa.

“Dịch quán chủ.”

Quân Thường Tiếu chắp tay nói: “Đa tạ hậu ái của ngài.”

Dịch Thiên Hành nói: “Đây hết thảy đều là do Quân chưởng môn tự mình tranh thủ mà có. Nếu Thiết Cốt Phái không có danh tiếng gì, đương nhiên sẽ không được hưởng đãi ngộ đặc biệt như vậy.”

Lời này rất thực tế.

Quân Thường Tiếu đồng ý: “Có đạo lý.”

Ở cái dị giới tàn khốc này, muốn được người khác tôn trọng, nhất định phải dựa vào thực lực để tranh thủ.

Quân chưởng môn cùng quán chủ nói chuyện với nhau rất vui vẻ, đến mức gặp nhau hận muộn. Mãi đến khi trời nhá nhem tối thì hắn mới cáo từ rời đi.

“Chưởng môn.”

Liễu Uyển Thi cười nói: “Bây giờ ngươi cũng là một nhân vật lớn rồi đấy, đến cả viện trưởng Thiên Dụ học phủ và quán chủ Tổng quán Chứng nhận đều khách khách khí khí với ngươi!”

“Nha đầu ngốc này.”

Quân Thường Tiếu truyền âm nói: “Đừng để vẻ bề ngoài che mắt. Mấy lão già c·hết tiệt này rất xấu tính, đối tốt với ta như vậy chắc chắn là có mục đích gì đó.”

“Mục đích gì ạ?” Liễu Uyển Thi tò mò hỏi.

Quân Thường Tiếu lắc đầu nói: “Ai mà đoán được.”

Trước mắt, hắn chỉ có thể đoán được Tư Đồ Hạo Vân nhiệt tình với mình như vậy có lẽ là muốn chiêu mộ mình làm đạo sư. Còn Dịch Thiên Hành thì khó đoán hơn nhiều.

Lòng hại người thì không nên có, nhưng lòng phòng bị người thì nên có.

Sống ở dị giới, vẫn cần phải cẩn thận thì hơn.

“Quán chủ.”

Chu trưởng lão nói: “Nếu Quân chưởng môn và môn phái của hắn có thể an ổn phát triển, tương lai chắc chắn sẽ chiếm được một chỗ đứng ở Tây Nam Dương Châu.”

Dịch Thiên Hành chắp tay sau lưng, nói: “Chứng nhận quán Tây Nam Dương Châu ta bị châu khác chèn ép nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng đợi được một môn phái có tiền đồ vô lượng, cuối cùng cũng có thể ngẩng cao đầu mà thở rồi!”

Chu trưởng lão khẽ giật mình, kinh ngạc hỏi: “Quán chủ định để Thiết Cốt Phái tham gia Long Hổ Tranh Bá sao?”

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 513 Những lão già chết tiệt này rất xấu _

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
bia-chu-the-chi-ac
Chư Thế Chi Ác (Bản dịch)
Chương 107 Mới gặp Ngụy ngàn lam 30/04/2025
Chương 106 Kịp thời ngừng hao 30/04/2025
Bìa
(Dịch) Kinh Doanh Siêu Thị Nhỏ Ở Mạt Thế
Chương 188 17/08/2025
Chương 187 17/08/2025
Bìa KKTTL
[Dịch] Kinh Khủng Tu Tiên Lộ
Chương 2353 Phương Hướng Phát Triển, Thoát Ly Giám Sát 19/09/2025
Chương 2352 Tất Sát Nhất Kích, Tái Thứ Lợi Dụng 19/09/2025
bìa
Gió Ngang Đường Ray Năm Mười Bảy
Chương 12 16/02/2026
Chương 11 16/02/2026
bia-khach-diem-co-yeu-khi
[Bản dịch] Khách Điếm Có Yêu Khí
Chương cuối (một) 30/05/2025
Chương cuối (hai) 30/05/2025
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
Hài Hước, Huyền Huyễn, Sảng Văn, Tiên Hiệp, Tu Tiên, Vạn Cổ Đệ Nhất Tông (Bản dịch)
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz