Chương 497 Liễu Uyển Thi thân phận _
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 497 Liễu Uyển Thi thân phận _
Chương 497: Thân phận của Liễu Uyển Thi
Cách ngày khai mạc cuộc thi trù nghệ ở Dương Châu, phía tây nam còn chừng nửa tháng, Quân Thường Tiếu liền dẫn Liễu Uyển Thi lên đường.
Hắn không mang theo đệ tử cùng đi, cũng là mong bọn họ có thể nhanh chóng nâng cao tu vi.
Mấy ngàn viên Tụ Khí Đan trung phẩm luyện chế được cũng đã được phân phối vào máy bán đan dược, đệ tử có thể đến nhận theo thời gian cố định.
Theo sự phát triển của môn phái, Quân chưởng môn cũng sắp có thể rảnh tay rồi.
“Nếu có thêm một thiết bị liên kết với giới chỉ không gian nữa, dù không ở môn phái, ta cũng có thể luyện chế đan dược, các loại vũ khí, rồi phân phối đến từng máy một,” Quân Thường Tiếu thầm nghĩ.
Hệ thống đáp: “Cái đó có, chỉ là còn tùy vào vận may khi quay thưởng thôi.”
“Thật sao?”
Mắt Quân Thường Tiếu sáng lên.
Nếu hắn ngao du sơn thủy ở Tinh Vẫn đại lục, mà đệ tử lại thiếu đan dược thì sao?
Đơn giản thôi.
Ngụy Lão đem dược liệu trồng được đưa vào thiết bị, rồi truyền vào giới chỉ không gian, sau khi luyện chế xong, lại chuyển đến máy bán đan dược để tiếp tế.
Nghĩ đến đó, Quân Thường Tiếu càng thêm mong chờ!
Nhưng mà, sao hắn không mời vài đan dược sư về luyện đan nhỉ?
Có hệ thống Đan Dược Các, mọi thứ đều có thể tự động hóa, đơn giản hóa việc luyện đan, mà đan dược luyện ra còn rất trâu bò nữa, cần gì phải đi mời đan dược sư cho tốn công!
Quân chưởng môn tuy chỉ có một người, nhưng có thể làm đủ mọi việc, từ đan dược, vũ khí, phù chú, thậm chí cả linh uẩn vũ khí, đều do hắn đích thân làm, đúng là siêu cấp toàn năng.
Hơn nữa.
Hắn còn chẳng phải tự mình động tay vào việc gì, có thể nói là bớt lo lại tốn ít sức.
“A!”
Đứng giữa chốn non xanh nước biếc, Quân Thường Tiếu dang hai tay, hít hà hương cỏ tươi dễ chịu, rồi cảm khái: “Ra ngoài giải sầu một chút cũng không tệ!”
Liễu Uyển Thi ngồi trên một tảng đá, tay chống cằm, vẻ mặt đầy vẻ xoắn xuýt.
“Nghĩ gì thế?” Quân Thường Tiếu hỏi.
“Ách, không có gì ạ,” Liễu Uyển Thi bối rối đáp.
Quân Thường Tiếu ngồi xuống, nói: “Từ khi rời khỏi môn phái, ngươi cứ ủ rũ như vậy, có tâm sự gì sao?”
“Không… không có mà, ta không có tâm sự gì đâu!” Liễu Uyển Thi nói.
Quân Thường Tiếu im lặng.
Tâm sự viết hết lên mặt rồi kia kìa, nếu hắn mà không nhìn ra thì chẳng phải là mắt mù à?
“Để ta đoán xem ngươi có tâm sự gì nhé.”
Quân Thường Tiếu ngẫm nghĩ một chút, rồi nói: “Có thể làm ra món cơm chiên có khả năng đề bạt lực lượng, thân phận của ngươi chắc hẳn không tầm thường đâu nhỉ?”
“Ta thì có thân phận gì không tầm thường chứ,” Liễu Uyển Thi vừa nói vừa đảo mắt liên tục.
Quân Thường Tiếu nhìn thấy hết, tiếp tục: “Theo ta biết thì ở Dương Châu, phía tây nam cũng có một gia tộc chuyên về nấu nướng, đồ ăn của họ có thể giúp tăng cường võ đạo thực lực.”
Liễu Uyển Thi hỏi: “Chưởng môn đang nói tới Âu Dương gia ở Thiên Dụ vương thành sao?”
“Không sai,” Quân Thường Tiếu gật đầu.
Liễu Uyển Thi nói: “Chưởng môn cho rằng ta là người của Âu Dương gia?”
“Một người bình thường mà có thể làm ra món cơm chiên giúp tăng cường lực lượng, ta thật khó tin,” Quân Thường Tiếu nói.
Câu nói này cho thấy hắn càng tin rằng tiểu nha đầu này là người của Âu Dương gia, nếu không, sao có thể nghiên cứu ra món ăn thần kỳ như vậy được chứ?
“Được rồi,”
Liễu Uyển Thi nói: “Ta thú thật, ta có quan hệ với Âu Dương gia.”
Quân Thường Tiếu cũng không ngạc nhiên lắm.
Năm xưa khi thu nhận cô bé này, Lục Thiên Thiên từng hoài nghi rồi, tuy hắn không để ý lắm, nhưng chắc chắn lúc rảnh rỗi cũng sẽ nghĩ ngợi chút ít.
Không chỉ Liễu Uyển Thi.
Quân chưởng môn cũng từng nghĩ đến rất nhiều đệ tử.
Người khiến hắn suy nghĩ nhiều nhất là Lục Thiên Thiên, bởi vì trực giác mách bảo rằng đằng sau cô đệ tử này chắc chắn có một câu chuyện không hề đơn giản.
Đến tận bây giờ, Quân Thường Tiếu vẫn cho rằng một nữ nhân có thiên tư trác tuyệt như vậy lại ở Thiết Cốt Phái, có lẽ là vì trốn tránh kẻ thù truy sát.
Thế nên khi Lục Thiên Thiên ra ngoài lịch luyện, hắn mới nói dù gặp phải nguy hiểm gì, môn phái cũng sẽ là hậu thuẫn vững chắc nhất của nàng.
Lão tử mặc kệ kẻ thù là ai, cũng mặc kệ mạnh đến đâu.
Nếu dám làm tổn thương đến đệ tử của mình, chắc chắn sẽ dốc hết sức mạnh của môn phái, quyết diệt chúng đến cùng!
Quân chưởng môn vốn là một người cực kỳ bao che.
Chuyện đệ tử của mình bị tà phái Hoa Dương quận bắt nạt ở Tử Vong Cốc, thế là hắn liền tiêu diệt toàn bộ thì đủ biết rồi.
“Chỉ là có quan hệ thôi sao?” Quân Thường Tiếu hỏi.
Liễu Uyển Thi cúi đầu, hai bàn tay nhỏ bé khẽ siết chặt, khe khẽ nói: “Chưởng môn, thực ra ta… ta là con riêng của Âu Dương gia.”
Sau cùng ba chữ vừa thốt ra, nàng không biết đã phải lấy hết dũng khí đến mức nào, mà thân thể cũng khẽ run lên.
“Thật sao?”
Quân Thường Tiếu ừ một tiếng.
Hắn đoán Liễu Uyển Thi có quan hệ với Âu Dương gia, nhưng không ngờ nàng lại là con riêng.
Ở thế giới trước kia, con riêng vốn đã chẳng hay ho gì, còn bị người khác chỉ trỏ, ở thế giới này chắc chắn còn tệ hơn.
“Mẫu thân ta chỉ là một người bình thường,”
Liễu Uyển Thi kể: “Bà gặp phải tên khốn kia, rồi sinh ra ta.”
Tên khốn đó chắc chắn là cha nàng.
“Sau đó, mẫu thân ta bị bệnh nặng rồi qua đời, chỉ còn lại một mình ta cô đơn, rồi bị tên khốn đó tìm thấy, mang về Âu Dương gia.”
Liễu Uyển Thi càng nói, hận ý trong mắt càng tăng thêm, bởi vì việc bước chân vào Âu Dương gia là khởi đầu cho cơn ác mộng của nàng.
Quân Thường Tiếu cũng đoán được ít nhiều.
Một đứa con riêng bước vào một gia tộc lớn, chắc chắn không tránh khỏi việc bị người trong tộc nhằm vào.
Quả nhiên.
Liễu Uyển Thi không ít lần bị người trong tộc bắt nạt, bị chửi là con hoang cũng là chuyện thường ngày.
Vì xuất thân của mình, tiểu nha đầu phải nhịn.
Nhưng càng nhường nhịn, thì sự việc càng trở nên tồi tệ hơn, khiến nàng không thể nhịn được nữa, vào một ngày nọ đã lặng lẽ rời khỏi Âu Dương gia.
Để khỏi bị tìm thấy, Liễu Uyển Thi đã đến Thanh Dương quận hẻo lánh nhất, rồi mới có màn gặp gỡ Quân Thường Tiếu ở Thanh Dương thành.
Nàng luôn mang họ mẹ.
Cái họ Âu Dương kia, tuy đại diện cho vinh dự, nhưng nàng lại chẳng hề muốn.
Nếu có thể lựa chọn, Liễu Uyển Thi thậm chí còn muốn tách dòng máu Âu Dương gia ra khỏi người mình, dù phải làm một người bình thường nghèo khổ nhất.
Nhưng.
Huyết mạch là thứ bẩm sinh, làm sao có thể muốn bỏ là bỏ được.
Mẫu thân của Liễu Uyển Thi rất đỗi bình thường.
Nhưng nàng lại thừa hưởng thiên phú trù nghệ của cha, tuy chỉ ở lại Âu Dương gia hơn một năm, nhưng lại có được những lý giải phi phàm.
Trên đời này, đúng là có những người thiên phú dị bẩm.
Liễu Uyển Thi là một ví dụ.
Tuy chưa từng bước chân vào nhà bếp của Âu Dương gia, nhưng chỉ dựa vào việc lén lút quan sát, nàng đã có thể tự học thành tài.
Nếu được đào tạo bài bản, trù nghệ của nàng chắc chắn sẽ có những bước tiến vượt bậc.
Chỉ tiếc.
Vì là con riêng nên nàng không có tư cách học tập trù nghệ gia truyền của Âu Dương gia.
Các ngươi không cho ta học, ta còn lười học đây.
Liễu Uyển Thi liền bắt đầu tự mình suy nghĩ lung tung, chỉ dựa vào thiên phú của bản thân, đã thành công nghiên cứu ra món cơm chiên có thể giúp tăng cường lực lượng.
Chuyện này, nếu bị Âu Dương gia biết được, chắc chắn sẽ gây ra chấn động không nhỏ.
Dù sao, chưa từng học qua thực đơn của Âu Dương gia, mà lại có thể nghiên cứu ra món ăn giúp tăng cường võ đạo thực lực, quả thực không thể tin được!
Nhớ lại những chuyện cũ mà nàng không dám nhớ lại, tâm trạng Liễu Uyển Thi trở nên sa sút.
Nàng không giống Long Tử Dương, bị ức hiếp là phải chứng minh cho kẻ ức hiếp mình thấy, nàng chỉ muốn vĩnh viễn đoạn tuyệt quan hệ với Âu Dương gia.
Nhưng mà, cuộc thi trù nghệ lại được tổ chức ở Thiên Dụ vương thành, Âu Dương gia chắc chắn sẽ phái người tham chiến, vậy nàng nên làm gì đây?
Quân Thường Tiếu xoa đầu nàng, cười nói: “Lần này đến Thiên Dụ vương thành, nếu Âu Dương gia dám ức hiếp ngươi, ta sẽ khiến bọn chúng phải trả một cái giá thảm khốc.”
Quá hay, quá tuyệt vời, quá đẹp trai!
Xem ra, chuyến đến Thiên Dụ vương thành, lại là một hành trình khoe mẽ nữa rồi.