Làng Truyện Chữ
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
Đăng nhập Đăng ký
  • Thể Loại
    • Làm Giàu
    • Hiện Đại
    • Cổ Đại
    • Dị Giới
    • Dị Năng
    • Du Hí
    • Hệ Thống
    • Đô Thị
    • Ma Quái
    • Tiên Hiệp
    • Trinh Thám
    • Trùng Sinh
    • Kỳ Ảo
    • Góc Nhìn Nữ
    • Góc Nhìn Nam
    • Truyện Ngắn
    • Truyện Dài
    • Quân Sự
    • Xuyên Không
    • Vô Địch Lưu
    • Xem Thêm
  • Hoàn Thành
  • Truyện Mới
  • BXH
  • BTV Đề Cử
  • Ngôn Tình
  • Tu Chân
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 48 Hắc Sơn trại là bổn tọa diệt _

  1. Trang chủ
  2. Vạn Cổ Đệ Nhất Tông (Bản dịch)
  3. Chương 48 Hắc Sơn trại là bổn tọa diệt _
Trước
Sau

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR

Shopee Promotion

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.

Chương 48 Hắc Sơn trại là bổn tọa diệt _

Chương 48: Hắc Sơn trại do đích thân ta tiêu diệt

Chương 48: Hắc Sơn trại do đích thân ta tiêu diệt

Khu mua sắm dành cho đệ tử mới được mở ra, tuy rằng hàng hóa rẻ hơn so với thương thành sơ cấp, hiệu quả lại không được như ý muốn.

Ví dụ như có một loại mang tên Tụ Khí Tán, chỉ khác Tụ Khí Đan một chữ, nhưng công hiệu chỉ là tăng gấp đôi tốc độ hấp thụ linh khí trong vòng sáu canh giờ.

“Quá cùi bắp.”

Quân Thường Tiếu lắc đầu, tiếp tục xem các mặt hàng khác.

Chẳng mấy chốc, hắn phát hiện một thanh vũ khí tên là Kiếm Gỗ Sơ Phẩm, liền lẩm bẩm: “Kiếm gỗ ư? Rách nát quá rồi!”

Có điều, nghĩ đến sự lợi hại của Hàn Phong Kiếm Sơ Phẩm, hắn vẫn tự nhủ, thanh kiếm này tuy làm bằng gỗ, nhưng uy lực chắc phải so được với vũ khí đê phẩm trung giai ở Tinh Vẫn Đại Lục chứ nhỉ?

Quân Thường Tiếu lại xem thêm mấy món đồ nữa, thấy phần lớn vô dụng, bèn mua Tụ Khí Tán và Kiếm Gỗ Sơ Phẩm.

Khi hai món đồ hiện ra trong nhẫn không gian, điểm cống hiến ít ỏi của Tô Tiểu Mạt cũng lập tức biến mất.

“Sao không có thông báo gì vậy?” Quân Thường Tiếu hỏi.

Hệ thống đáp: “Thông báo mua sắm của đệ tử đang ở trạng thái ẩn, ký chủ thích nghe tiếng ‘ting ting’ thì có thể bật lên.”

“Cứ ẩn đi.”

Quân Thường Tiếu đương nhiên không muốn cái gì cũng thông báo, như vậy rất phiền.

“Đúng rồi, thông báo mua sắm của ta có ẩn được không?”

“Ký chủ tạm thời không có chức năng này.”

“Tạm thời?”

Quân Thường Tiếu hỏi: “Ý là sao?”

Hệ thống đáp: “Cảnh giới của ký chủ và cấp độ xây dựng môn phái càng cao, hệ thống sẽ từng bước hoàn thiện thêm nhiều chức năng.”

Quân Thường Tiếu nói: “Ta mạnh lên thì ngươi cũng mạnh lên?”

“Có thể hiểu như vậy.” Hệ thống đáp.

Quân Thường Tiếu kinh hãi hỏi: “Ngươi được vỗ béo, liệu có ngày nào đó mưu đồ làm loạn với ta không?”

Hệ thống đáp: “Ký chủ vong, hệ thống cũng vong.”

“Ra là vậy.”

Quân Thường Tiếu yên tâm lại, hỏi: “Hiệu quả của Phi Nhanh Chi Phù còn bao nhiêu?”

“45 phút.” Hệ thống đáp.

Quân Thường Tiếu chống cằm nói: “Ta có thể tranh thủ thời gian còn lại, đến Thanh Dương Thành một chuyến, xem cái gọi là tiền thưởng một ngàn lượng hoàng kim ra sao.”

“Điền Thất.”

“Có mặt!”

“Ta ra ngoài một chuyến, ngươi nhớ dẫn bọn hắn tu luyện cho tốt.”

“Vâng!”

Phi Nhanh Chi Phù chỉ còn tác dụng trong thời gian ngắn ngủi, Quân Thường Tiếu không lãng phí thời gian, vừa ra khỏi đại môn Thiết Cốt Phái liền đứng im tại chỗ, thoáng chốc, bóng người dần dần tiêu tán.

Tốc độ này thật nhanh, chỉ trong nháy mắt, hắn đã từ trên núi xuất hiện ở chân núi.

“Quả thực là vật phẩm thiết yếu cho những kẻ thích chu du thiên hạ.”

“Đáng tiếc, trong thương thành không bán, nếu không đã mua nhiều thêm để dành.”

Vừa nói, Quân Thường Tiếu đã biến mất tại chỗ, hướng Thanh Dương Thành mà phóng đi với tốc độ cực nhanh.

…

Trong một khu rừng vắng vẻ.

Một nữ tử ngượng ngùng dựa vào gốc cây nói: “Lý ca, đừng làm loạn mà, nhỡ có ai thấy thì sao?”

Gã thanh niên tên Lý ca vội tiến đến, một tay sờ lên mặt nàng, cười nói: “Mai Mai, ở đây vắng vẻ, sẽ không ai phát hiện đâu. Mấy ngày không gặp em, anh ăn không ngon ngủ không yên.”

“Ừm.”

Nữ tử cúi đầu, lí nhí đáp: “Em cũng vậy.”

Đôi trai gái dần ôm nhau, trao nhau nụ hôn say đắm, cứ như thời gian ngừng trôi.

Thế nhưng, trong lúc vô tình, nữ hài tên Mai Mai liếc nhìn lên trên, chợt phát hiện trên cây có một thiếu niên đang ngồi xổm, còn nhếch mép cười với mình.

“A!”

Tiếng thét chói tai vang vọng khu rừng.

“Mai Mai, sao vậy?” Lý ca vội hỏi.

Cô gái chỉ lên cây, kinh hãi nói: “Trên… trên cây có người!”

Lý ca vội vàng nhìn theo, lập tức thấy bóng dáng thiếu niên kia.

“Ớ…”

Quân Thường Tiếu có chút lúng túng gãi đầu nói: “Xin lỗi, làm phiền hai vị rồi.”

Lý ca giận dữ quát: “Ngươi là ai, ngươi đến đây từ lúc nào…”

Chưa dứt lời, bóng người trên cây đã dần biến mất.

Hắn sợ đến ngã nhào xuống đất, hoảng hốt kêu: “Mẹ ơi… có… có ma!”

Hắn chẳng màng đến gì nữa, kéo tay Mai Mai chạy bán sống bán chết về phía thôn trang.

Quân Thường Tiếu đứng bên ngoài khu rừng, thấy gã thanh niên dù kinh hãi vẫn không quên kéo người yêu chạy trốn, bèn nói: “Xem ra là đôi tình nhân thật lòng yêu nhau, ta chúc hai người mãi mãi hạnh phúc, đầu bạc răng long.”

“Haizz.”

Nghĩ đến bản thân đến giờ vẫn cô đơn lẻ bóng, hắn không khỏi chạnh lòng: “Còn một tháng nữa là ta mười tám tuổi rồi, bao giờ mới thoát kiếp độc thân đây?”

Đến thế giới khác, phát triển môn phái là một quá trình tẻ nhạt, nếu có thể nếm trải cảm giác yêu đương thì cũng không tệ.

Lục Thiên Thiên ư?

Thôi bỏ đi.

Đụng vào người đàn bà có nhiều tâm sự thế này, chi bằng tự tìm nhục cho mình.

…

Thanh Dương Thành.

Quân Thường Tiếu dừng chân trước cổng thành.

Từ Thiết Cốt Phái đến đây chỉ mất năm phút đồng hồ, đó là còn la cà ngắm cảnh dọc đường, nếu dốc toàn lực thì còn nhanh hơn nữa.

“Hả?”

“Sao lại có thêm một người?”

“Là Quân chưởng môn của Thiết Cốt Phái, sao hắn lại tới đây?!”

Các võ giả ra vào cổng thành liếc mắt liền nhận ra Quân Thường Tiếu.

“Quân chưởng môn.”

Một võ giả vội tiến đến, cười nói: “Tại hạ có một số vấn đề khó giải đáp trong võ học, nguyện trả hai trăm lượng bạc, xin phép được…”

“Không có thời gian.”

Quân Thường Tiếu bước vào thành.

Phải nói, từ sau sự kiện chiêu mộ đệ tử ở Bách Tông, hắn cũng coi như có chút danh tiếng ở Thanh Dương Thành, vừa vào thành đã thu hút không ít ánh mắt.

Quân Thường Tiếu không để ý, dán mắt vào bảng thông báo ở ngã tư đường, ánh mắt nhất thời sáng rực lên.

Trên bảng viết bằng thể văn ngôn, ý là, thành chủ vô cùng cảm kích nghĩa sĩ đã tiêu diệt Hắc Phong Trại, nguyện tặng ngàn lượng hoàng kim, mời đến phủ thành chủ lĩnh thưởng.

“Chậc chậc.”

Quân Thường Tiếu nói: “Không ngờ đích thân ta diệt Hắc Phong Trại lại còn có ngàn lượng hoàng kim tiền thưởng.”

Két.

Con đường bỗng trở nên tĩnh lặng.

Quân Thường Tiếu cảm thấy khác thường, quay đầu nhìn lại, thấy những người buôn bán, người đi đường và võ giả xung quanh đều đang nhìn mình với ánh mắt không thể tin được.

Một võ giả đầu tiên hoàn hồn, nói: “Quân chưởng môn, Hắc Phong Trại do ngươi diệt?”

“Đúng vậy.” Quân Thường Tiếu khẳng khái đáp.

“…”

Mọi người giật giật khóe miệng.

Võ giả trong thành còn nhớ chuyện Quân Thường Tiếu đánh bại Linh Tuyền Tông ở diễn võ trường, cho rằng chưởng môn của Thiết Cốt Phái chỉ đơn giản là ỷ vào binh khí phẩm chất cao.

Diệt một cái Hắc Phong Trại ư? Hoang đường!

“Ê.”

Quân Thường Tiếu hỏi: “Phủ thành chủ ở đâu?”

Người võ giả kia yếu ớt nói: “Quân chưởng môn muốn đi lĩnh thưởng tiền?”

Quân Thường Tiếu chỉ vào bảng thông báo đáp: “Chẳng phải trên đó viết, ai diệt Hắc Phong Trại thì được đến lĩnh tiền thưởng sao?”

Người võ giả kia hạ giọng nói: “Quân chưởng môn, giả mạo nghĩa sĩ đến lĩnh thưởng tiền, nhẹ thì bị nhốt vào đại lao, nặng thì mất đầu đấy.”

“Giả mạo cái rắm.”

Quân Thường Tiếu nói: “Hắc Phong Trại đích thị do ta tiêu diệt.”

“Haizz.”

Người võ giả kia lắc đầu đáp: “Lại một người bị tiền tài che mờ mắt.”

Những người qua đường và dân chúng xung quanh cũng lắc đầu.

Họ cho rằng chưởng môn của Thiết Cốt Phái nhất định là vì quá cần tiền nên mới làm liều, đến giả mạo nghĩa sĩ.

Quân Thường Tiếu câm nín.

Hóa ra, mọi người khó lòng tin được việc tốt vì dân trừ hại mà mình đã làm, nếu họ không tận mắt chứng kiến.

Xem ra thực lực của mình vẫn còn quá yếu, nếu đổi lại là Thương Sơn Phái chưởng môn, chỉ cần đứng trước bảng thông báo thôi, mọi người sẽ cho rằng Hắc Phong Trại do hắn tiêu diệt là điều không thể nghi ngờ.

“Quân chưởng môn?”

Một tiếng gọi vang lên từ bên trái, Lý gia chủ, phụ thân của Lý Thanh Dương, bước tới, chắp tay cười nói: “Sao ngươi lại rảnh đến Thanh Dương Thành thế này.”

Một tháng không gặp, khí thế của ông ta đã thay đổi, xem ra nhờ được chỉ điểm mà đã thu hoạch được, cảnh giới cũng có sự tiến bộ không nhỏ.

Quân Thường Tiếu nói: “Lý gia chủ, ông đến vừa lúc, dẫn ta đến Phủ Thành Chủ đi.”

Lý gia chủ ngạc nhiên hỏi: “Quân chưởng môn, đến Phủ Thành Chủ có chuyện gì quan trọng sao?”

“Lĩnh Tiền Thưởng.” Quân Thường Tiếu Đáp.

Két.

Nụ cười trên mặt Lý gia chủ cứng đờ.

Một lúc sau, khóe miệng ông ta hơi giật giật nói: “Quân chưởng môn, đừng nói với Lý mỗ, Hắc Sơn Trại là…”

“Không sai!”

Quân Thường Tiếu bực bội nói: “Hắc Sơn Trại là do ta tiêu diệt, ông tin hay không tùy ông, trước cứ đưa ta đến Phủ Thành Chủ đã!”

—

PS: Các đạo hữu, đọc xong xin hãy nhớ ném phiếu đề cử nhé!

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 48 Hắc Sơn trại là bổn tọa diệt _

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
Xin hãy đăng nhập để bình luận
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tìm Nâng Cao
BTV Đề Cử
bia-vo-dich-thien-menh
Vô Địch Thiên Mệnh (Bản dịch)
Chương 376 Có khả năng cùng tiến lên! (2) 30/04/2025
Chương 376 Có khả năng cùng tiến lên! (1) 30/04/2025
bia-lan-kha-ky-duyen
[Dịch] Lạn Kha Kỳ Duyên
Chương 1075 30/05/2025
Chương 1074 30/05/2025
bìa
Gió Ngang Đường Ray Năm Mười Bảy
Chương 12 16/02/2026
Chương 11 16/02/2026
Bìa mượn kiếm
Mượn Kiếm (Dịch)
Chương 96 27/08/2025
Chương 95 27/08/2025
bia-ta-tai-trong-nui-lap-tuc-thanh-tien
Ta Tại Trong Núi Lập Tức Thành Tiên (Dịch)
Chương 466 Thiên Nhân phong cảnh 03/05/2025
Chương 465 Vận mệnh đã như vậy! 03/05/2025
Theo Năm
  • 2026 2025
Tags:
Hài Hước, Huyền Huyễn, Sảng Văn, Tiên Hiệp, Tu Tiên, Vạn Cổ Đệ Nhất Tông (Bản dịch)
MENU THỂ LOẠI
Action Adventure BTV Đề Cử Chư Thiên Vạn Giới Cơ Trí Cổ Hiệp Cổ Đại Drama Du Hí Dã Sử Dị Giới Góc Nhìn Nam Góc Nhìn Nữ Hiện Đại Huyền Huyễn Hài Hước Hệ Thống Học Đường Kỳ Ảo Linh Dị Mạt Thế Ngôn Tình Ngược Văn Ngọt Sủng Nhẹ Nhàng Nữ Cường Quân Sự Sủng Thanh Xuân Vườn Trường Tiên Hiệp Truyện Nam Truyện Ngắn Truyện Nữ Trùng Sinh Tu Chân Tu Tiên Vô Hạn Xuyên Không Xuyên Nhanh Xuyên Sách Điềm Đạm Điền Văn Đô Thị
  • Trang Chủ
  • Nạp Tiền

@2025 - Làng Truyện Chữ - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiLàng Truyện Chữ

Chương Khoá

Bạn phải đăng nhập để xem.

wpDiscuz