Chương 470 Bái phỏng Diệu Hoa Cung _
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉 https://s.shopee.vn/20pQvuYuaR
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Làng Truyện Chữ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn.
Chương 470 Bái phỏng Diệu Hoa Cung _
Chương 470: Bái phỏng Diệu Hoa Cung
Diệu Hoa Cung tọa lạc trên đỉnh Diệu Linh của Diệu Hoa Sơn.
Ngọn núi này từ xa nhìn lại tựa như một thiếu nữ duyên dáng yêu kiều, bởi vậy mà được đặt cho cái tên mỹ lệ này.
Thật trùng hợp làm sao!
Vị cung chủ đầu tiên của Diệu Hoa Cung khi đến nơi này đã nhìn trúng đặc điểm ấy, thế nên đã khai tông lập phái, xây dựng một tông môn chỉ thu nhận đệ tử nữ.
Trong lòng vô số nam nhân, Diệu Hoa Cung tuyệt đối là một thánh địa, bởi vì nữ đệ tử ở đây ai nấy đều xinh đẹp như hoa.
Chỉ tiếc thay…
Tông môn có quy định, nam nhân bị cấm bước vào.
Vậy nên, có một ngày được đặt chân vào Diệu Hoa Cung để chiêm ngưỡng quần phương đã trở thành mộng tưởng của không ít nam giới.
Có người còn cố gắng đâm đầu vào tường, dù biết rõ không thể vào được, nhưng vẫn cứ đến Diệu Hoa Sơn, hy vọng được thấy bóng dáng những nữ đệ tử xinh đẹp.
Thế nên mới có cảnh này.
Dưới chân Diệu Hoa Sơn, tụ tập rất nhiều công tử ca phong lưu phóng khoáng, cùng các thiếu hiệp danh mãn giang hồ.
Quân Thường Tiếu vừa tới, nhìn cảnh tượng ba, bốn chục thanh niên tuấn kiệt tụ tập liền lẩm bẩm: “Còn náo nhiệt hơn cả chợ ấy chứ.”
“Xoạt!”
Một thư sinh ăn mặc như công tử ca tiến đến, vừa tiêu sái mở quạt giấy vừa cười nói: “Vị bằng hữu này, cũng đến đây để thưởng thức phong thái của đệ tử Diệu Hoa Cung sao?”
“Ách, cũng có thể coi là vậy.” Lần này Quân Thường Tiếu đến Diệu Hoa Cung là để đáp lễ, đương nhiên muốn xem thử đệ tử của tông môn này so với đám đệ tử hạng bét của Thánh Tuyền Tông kia khác nhau đến mức nào.
Thư sinh kia đánh giá hắn từ trên xuống dưới một hồi rồi nói: “Nhìn cách ăn mặc của bằng hữu, chắc hẳn không phải con nhà danh môn vọng tộc gì rồi.”
Quân Thường Tiếu rất muốn đáp trả một câu, ta có phải danh môn vọng tộc hay không thì liên quan gì đến ngươi, nhưng nghĩ đi ra ngoài nên giữ vẻ khiêm tốn một chút, liền ứng phó cho qua: “Gia cảnh bình thường thôi.”
Thư sinh khép quạt giấy lại, chỉ vào đám thanh niên tuấn tú phía trước nói: “Bọn họ đều là công tử ca của những gia đình danh giá, còn bằng hữu chỉ là xuất thân bình thường, đến Diệu Hoa Cung, e là khó mà được các sư tỷ xinh đẹp để mắt tới.”
“Ồ?”
Quân Thường Tiếu cười nói: “Nghe ý của ngươi, bọn họ đến Diệu Hoa Cung là để mong được mỹ nhân liếc mắt cười một cái?”
“Bằng hữu không phải vậy sao?” Thư sinh hỏi ngược lại.
“Không phải.”
Quân Thường Tiếu thành thật đáp: “Ta đến để bái phỏng Diệu Hoa Cung.”
Giọng nói của hắn có hơi lớn, những công tử ca ở gần đó nghe được thì đều nhao nhao ném ánh mắt kinh ngạc về phía hắn.
Không nghe lầm chứ?
Tên này nói muốn bái phỏng Diệu Hoa Cung ư?
Thư sinh cũng hơi giật mình, sau đó cười nói: “Diệu Hoa Cung từ trước đến nay không tiếp đón nam nhân, bằng hữu đến bái phỏng chẳng phải là đang nói đùa hay sao?”
“Tên này có vấn đề về đầu óc à?”
“Nếu Diệu Hoa Cung dễ dàng bái phỏng như vậy, thì chúng ta còn đứng ở chân núi này làm gì?”
“Nhìn dáng vẻ thì chắc là một tên nhà quê từ trong núi lớn đi ra, đến cả quy củ của Diệu Hoa Cung cũng chưa từng nghe qua.”
Mọi người thấp giọng bàn tán, trong lời nói đều tràn đầy vẻ xem thường.
Quân Thường Tiếu có chút cạn lời.
Cảm tình, các ngươi không có tư cách vào, thì ta cũng phải giống các ngươi, không có tư cách hay sao?
Một đám công tử bột nhà giàu, rảnh rỗi sinh nông nổi, Quân chưởng môn không chấp nhặt với bọn họ, mà tiếp tục bước lên phía trước.
“Xuống rồi, xuống rồi!” Bỗng nhiên, có người hô lên.
Quân Thường Tiếu ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy hơn mười đệ tử Diệu Hoa Cung đang bước xuống bậc thang, phải thừa nhận rằng các nàng đều có dáng người thon thả, tướng mạo xinh đẹp, rất dễ dàng thu hút ánh mắt của nam giới.
Người đi đầu là Lệ Nhi, đệ tử thường xuyên đi theo Hề Tịnh Tuyền.
“Sư tỷ.”
Một nữ đệ tử thấp giọng nói: “Dưới chân núi lại tụ tập một đám người xấu xa, có cần đuổi bọn chúng đi không?”
Lệ Nhi thản nhiên nói: “Chỉ là lũ ruồi nhặng thôi, mặc kệ đi.”
Hơn mười đệ tử Diệu Hoa Cung xuống núi, lập tức thu hút ánh mắt của đám công tử ca, bọn họ nhao nhao ngẩng đầu nhìn.
Hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình.
Người ta căn bản không thèm liếc nhìn bọn họ lấy một cái, coi như không khí.
Đám công tử ca đến đây đã quen với việc này rồi, cho nên cũng không để ý bị xem thường, mà chỉ chậm rãi thưởng thức các đệ tử Diệu Hoa Cung.
“Tô công tử, ta thấy vị đệ tử đi đầu tiên kia, tướng mạo bất phàm nhất.”
“Cô nương đứng thứ hai từ dưới lên kia, khéo léo xinh xắn, đáng yêu vô cùng, mới là mẫu người ta thích nhất.”
“Ta lại thấy người thứ hai không tệ.”
Mọi người thấp giọng bàn luận.
Quân Thường Tiếu lắc đầu, thầm nghĩ: “Bọn họ chưa từng thấy nữ nhân bao giờ chắc?”
Quân chưởng môn nào biết được.
Đệ tử Diệu Hoa Cung sống lâu ngày ở Diệu Hoa Sơn, nơi linh khí dồi dào, dần dà hình thành một loại khí chất đặc biệt, mà những nữ nhân khác không thể sánh bằng.
Các công tử ca này, đương nhiên đã gặp không ít mỹ nữ, nhưng so với đệ tử Diệu Hoa Cung thì quả thật chỉ là những thứ phấn son tầm thường.
Chẳng bao lâu sau.
Lệ Nhi dẫn các sư muội xuống núi, tiếp tục ngó lơ đám công tử ca bên đường, từng người đều như những con Khổng Tước cao ngạo.
“Lệ Nhi cô nương.”
Quân Thường Tiếu lên tiếng: “Chúng ta lại gặp mặt rồi.”
Đám công tử ca đứng bên cạnh thần sắc khẽ giật mình, sau đó lộ ra vẻ giận dữ muốn g·iết người!
Tên này, lại dám chủ động chào hỏi, nếu chọc giận đối phương, dẫn đến việc tất cả bọn họ cùng bị đuổi đi, thì đó chính là tội trạng vạn lần c·hết khó tha!
Trước kia đã có người vô duyên vô cớ đến bắt chuyện, kết quả là trong vòng nửa năm, người ngoài không được phép bén mảng đến Diệu Hoa Sơn nữa.
Quân chưởng môn vừa nói một câu, bốn phương tám hướng liền ném tới ánh mắt giận dữ, khiến hắn có chút kinh ngạc, thầm nghĩ: “Tình huống gì đây?”
Nghe thấy có người gọi mình bằng nhũ danh, Lệ Nhi liền nhíu mày, nhưng khi nghe rõ câu nói thì thần sắc khẽ giật mình, quay đầu nhìn lại, kinh ngạc nói: “Là ngươi!”
Mọi người trợn tròn mắt.
Đệ tử Diệu Hoa Cung quen biết tên này ư?
Quân Thường Tiếu nói: “Lệ Nhi cô nương, thấy ta thì kỳ lạ lắm sao?”
Lệ Nhi cau mày, hỏi: “Sao ngươi lại tới đây?”
“Đến thăm hỏi chứ sao.” Quân Thường Tiếu đáp.
“…” Lệ Nhi im lặng.
Nàng đương nhiên nhớ rõ, cung chủ đã cùng Quân Thường Tiếu ước định ở Thiết Cốt Phái, nhưng không ngờ hắn lại đến nhanh như vậy!
“Sao vậy?”
Quân Thường Tiếu cười nói: “Chẳng lẽ không được chào đón?”
“Hừ.”
Lệ Nhi hừ lạnh một tiếng, nói: “Đã đến thăm hỏi, Diệu Hoa Cung ta tự nhiên hoan nghênh.”
Nói xong, nàng làm một thủ thế, nói: “Mời đi.”
Nghe được chữ “hoan nghênh”, nghe được chữ “mời đi”, đám công tử ca đứng ở gần đó nhất thời trợn mắt há mồm, thậm chí còn hoài nghi, có phải mình đã nghe lầm hay không!
Bọn họ không nghe lầm đâu, bởi vì chính mắt chứng kiến Quân Thường Tiếu được Lệ Nhi cùng các đệ tử khác dẫn lên bậc thang.
“Trời ạ!”
“Kẻ kia rốt cuộc là ai, mà lại có tư cách tiến vào Diệu Hoa Cung!”
“Nghe những gì vừa rồi thì có vẻ như hắn cùng đệ tử Diệu Hoa Cung là bạn cũ!”
Mọi người xôn xao bàn tán, ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ.
“Chư vị.”
Quân Thường Tiếu vừa leo núi, vừa khoát tay nói: “Ta đi trước đây, các ngươi cứ ở dưới này mà ngắm tiếp nhé.”
Mẹ kiếp!
Vừa rồi các ngươi khinh thường ta, ta phải kích thích các ngươi một chút mới được.
Cách đánh mặt này của Quân Thường Tiếu, thật đúng là có chút ấu trĩ, có chút trẻ con.
Trong thư phòng, Hề Tịnh Tuyền đứng bật dậy, vui mừng nói: “Quân chưởng môn đến thăm hỏi sao?!”
“Đúng vậy.”
Lệ Nhi đáp: “Đệ tử đã an bài cho hắn ở Tây Sương phòng rồi.”
Trong lòng nàng còn thầm nghĩ: “Cung chủ à, tên kia đến thăm hỏi thôi mà, người có cần phải kích động đến vậy không?”
“Lệ Nhi.”
Hề Tịnh Tuyền vội vàng chải chuốt tóc và y phục, cuống cuồng nói: “Ta có nên thay bộ quần áo khác, rồi trang điểm lại cho thật đẹp không?”